Diệp Lập Hiên nhướng mày. Cố Thời Chương: "Tính tình cô thật sự tệ, mưu mô xảo quyệt, hám tiền, chẳng học hành gì, dã tâm bừng bừng, thô tục bạo lực, chẳng ai thể đoán định tâm tư của cô ." Diệp Lập Hiên thần sắc đổi, ánh mắt cứ thế chằm chằm Cố Thời Chương. Đây là những lời ông từng , là đ.á.n.h giá của ông về Diệp Thiên Hủy khi nhắc đến con gái với Cố Thời Chương, nay lặp nguyên văn sai một chữ.
Cố Thời Chương Diệp Lập Hiên, : " cháu chọn một bạn gái như , cháu sẽ chấp nhận tất cả, gì to tát cả. Ít nhất ——" Anh mỉm , từ tốn : "Có vẻ như cô hứng thú với những diện mạo khác của cháu, đúng bác?"
Ăn cơm xong, buổi tối Diệp Lập Hiên còn một bản báo cáo thí nghiệm , phòng thí nghiệm. Diệp Thiên Hủy cũng cạn lời: "Ba sớm chứ, bận thế thì còn chạy ngoài ăn cơm gì, mất bao nhiêu thời gian." Diệp Lập Hiên: "Thế , ăn no nê việc." Diệp Thiên Hủy: "Được ạ."
Cô đưa Diệp Lập Hiên đến trường, tình cờ thấy bên đường bán tạp chí đua ngựa, bèn xuống xe mua một tờ, cầm tờ tạp chí chuẩn lên xe. Ai ngờ đúng lúc , từ bên cạnh bỗng vọt một , đối phương nắm lấy cổ tay cô kéo . Diệp Thiên Hủy định tung chân đá thì đối phương cảm nhận ý đồ của cô, thấp giọng : "Là ." —— Là Cố Thời Chương.
Diệp Thiên Hủy thu hồi cái chân sắp đá . Cố Thời Chương kéo thẳng cô một góc khuất, đó ép cô chân tường hôn. Nụ hôn mạnh bạo, dường như hận thể hút cạn thở của cô. Môi và lưỡi cô hôn đến đau rát, theo bản năng đẩy . Cố Thời Chương ghé tai cô thở dốc, nghiến răng : "Diệp Thiên Hủy, em đúng là đồ vô lương tâm!"
Diệp Thiên Hủy cũng thở hổn hển, cô tựa tường, ngước mặt . Trong mắt cảm xúc mãnh liệt, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t sắc lẹm, trông cứ như ăn tươi nuốt sống ! Cô hừ nhẹ một tiếng, phục : "Em vô lương tâm chỗ nào chứ!"
Cố Thời Chương dùng ngón tay cái nâng cằm cô lên, cúi đầu xoáy cô: "Từ xuống , em chẳng lấy một mống lương tâm nào cả." Anh nghiến răng: "Hai cha con ăn cơm với , lắm, em thậm chí thèm lấy một cái, em dám cả chào lấy một tiếng ? Em sợ ông giận đến thế ?"
Diệp Thiên Hủy thắc mắc: " đó là ba em mà, chẳng chúng bàn , dỗ dành ba để ba đồng ý cho chúng ở bên ?"
Cố Thời Chương: "Xàm ngôn!"
Diệp Thiên Hủy lời thì ngạc nhiên trợn tròn mắt. Cô thể tin : "Anh thế mà lời thô tục như !" Cô đe dọa: "Anh mà tục nữa là em thích nữa !" Chẳng còn là một Cố Thời Chương thanh tao quý phái chút nào nữa !
Cố Thời Chương lạnh lùng : "Diệp Thiên Hủy, vớ bạn gái như em chứ. Hôm đó em mang canh hầm qua, thấy gì đó đúng , ngay là em bụng đầy ý , chẳng lành gì, quả nhiên là . Em chính là cố ý qua xem trò vui của , em hận thể chụp bộ dạng t.h.ả.m hại của lúc đó để giữ mãi mãi đúng ? Thấy t.h.ả.m hại như em trong lòng vui lắm đúng ? Diệp Thiên Hủy, em thật sự cách dỗ dành ——"
Nói đến đây, đột ngột dừng . Anh rủ mắt, ánh mắt u ám khóa c.h.ặ.t lấy đôi môi cô. Đôi môi mỏng, vì nụ hôn mà hiện lên sắc đỏ kiều diễm ướt át, khiến cô thêm vài phần quyến rũ. Anh chằm chằm đôi môi đỏ thắm đó một hồi lâu, đó nhắm mắt , khẽ khàng hôn lên đôi môi , tách hai cánh môi mềm mại , dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ, dường như nếm thử mùi vị bên trong. Ánh mắt u tối, thần sắc trang trọng, trông cứ như đang một thí nghiệm nào đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-nhat-my-nhan-lam-chu-huong-cang-nhung-nam-70/chuong-272.html.]
Nụ hôn của nồng nàn quyến luyến, hôn một hồi lâu, trong thở giao hòa của hai , cuối cùng chậm rãi tách . Vì bốn cánh môi quấn quýt lấy , ướt át, dường như sức hút lẫn , lúc tách còn phát một tiếng "chụt" nhẹ. Âm thanh ướt át mờ ám đó khiến đỏ mặt tía tai, khiến khỏi nghĩ, hóa nam nữ ở bên còn thể như thế .
Cố Thời Chương lên tiếng, giọng khàn khàn: "Hình như đúng là ngọt."
Diệp Thiên Hủy ngước mắt , chút mê mẩn, cũng chút ngơ ngác. Cố Thời Chương đưa ngón tay cái lên, nhẹ nhàng mơn trớn cánh môi ướt át của cô: "Chẳng trách giỏi những lời đường mật dỗ dành vui như thế, thật đều là giả hết, lời dối, đều là lừa thôi." Anh , giọng càng hạ càng thấp, đến cuối cùng thì mang theo một sự nguy hiểm lạnh lẽo.
Diệp Thiên Hủy nhíu mày. Đây là hôn, đây là đang cho cô mặt thì . Cố Thời Chương chút biểu cảm cô: "Sao thế, em em còn phục , chẳng lẽ ? Hôm đó em tìm , chụp tấm ảnh gì?"
Diệp Thiên Hủy sững , há hốc mồm, gì. Cố Thời Chương nhướng mày: "Ồ, câm ? Bị mèo tha mất lưỡi ?"
Diệp Thiên Hủy: "..."
Cố Thời Chương: "Em chứ, đang đợi em khéo mồm khéo miệng giải thích cho đây."
Diệp Thiên Hủy hít sâu một , bất lực Cố Thời Chương. Anh hết , cô còn giải thích cái gì nữa, cô đúng là ý thật. Thế là cuối cùng cô : "Phải, đoán sai , em đ.á.n.h, trong lòng vui lắm, vui đến mức hận thể bay ngay qua đó để xem đ.á.n.h nông nỗi nào." Cô thở dài: "Canh hầm, quan tâm, đều là giả hết, em chính là xem trò vui của đấy!"
Trong mắt Cố Thời Chương u ám vô cùng. Diệp Thiên Hủy nhếch môi, khẽ : "Anh đều hết , còn hỏi em gì nữa?"
Cố Thời Chương định thần cô, đó từng chữ một : "Diệp Thiên Hủy, bây giờ, em vẫn thể hối hận, rằng em cố ý."
Diệp Thiên Hủy nhếch môi, chạm đôi môi hôn của . Nụ hôn của nồng nàn bao nhiêu thì ánh mắt bây giờ lạnh lùng bấy nhiêu. Cô : "Vâng, em hối hận cái gì cơ?"
Ánh mắt đen láy của Cố Thời Chương khóa c.h.ặ.t lấy cô, bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào mặt cô: "Nói cho , nếu giữa và ba em chọn một, em sẽ chọn ai?"