Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 258

Cập nhật lúc: 2026-01-24 16:18:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt góc cạnh lập thể, đường nét mượt mà đẽ, khi dùng hai tay nâng lấy, cảm giác chạm cũng .

 

Diệp Thiên Hủy gương mặt , tưởng tượng uy nghiêm của vị Đế vương cao quý với vương miện và long bào, tâm tư thâm trầm khó đoán, sự cao quý thể mạo phạm, cùng bá khí của bậc quân vương.

 

, chính là gương mặt , giờ đây đ.á.n.h.

 

Đánh đ.á.n.h mặt, kẻ đ.á.n.h mặt .

 

Thế là mặt vết bầm, trông nhếch nhác, thậm chí dám để cô nhiều.

 

Chậc chậc chậc.

 

Quan trọng là còn thể nổi giận, chỉ thể uất ức mà nhịn!

 

Nghĩ đến đây, Diệp Thiên Hủy trong lòng trào dâng niềm vui sướng nỗi đau của khác, quả nhiên thời thế đổi, Hoàng đế mất việc cũng đ.á.n.h.

 

Cô đang mải nghĩ thì tình cờ thấy đàn ông đang im lặng quan sát , ánh mắt thâm trầm rõ ý vị.

 

Diệp Thiên Hủy sợ phát hiện tâm tư, lập tức mím môi mỉm dịu dàng, đó kiễng chân lên, hôn nhẹ khóe môi : "Thời Chương đáng thương, xem thế mà đ.á.n.h, thể xảy chuyện như chứ? Ba em quá đáng thật!"

 

chút vô tội : " em hy vọng đừng giận ba em, giờ em mới , hóa và ba em là bạn , hóa đó tách cà phê Panama mời em uống là do và ba em cùng trồng."

 

Yết hầu Cố Thời Chương chuyển động, khàn giọng : "Phải."

 

Diệp Thiên Hủy thở dài một tiếng: "Chuyện ai gặp mà chẳng giận? Ba em giận cũng là bình thường, ai bảo giấu ông chứ."

 

Thần sắc Cố Thời Chương đỗi bất lực, thấp giọng giải thích: "Anh cũng cố ý giấu ông , ban đầu hai là cha con, mới , chỉ là lúc đó cũng tiện đột ngột ."

 

Diệp Thiên Hủy thấu hiểu: "Không , em giận chứ, em cũng cố ý mà, ai ngờ chuyện như xảy , chúng đừng để ý chuyện nữa."

 

Cố Thời Chương đ.á.n.h giá Diệp Thiên Hủy: "Sao cảm thấy hôm nay em cứ như biến thành khác ?"

 

Đặc biệt dịu dàng, dịu dàng đến mức giả tạo.

 

Diệp Thiên Hủy chớp mắt, vô tội: "Vậy ? Bình thường em dịu dàng thế ?"

 

Dĩ nhiên là .

 

Cố Thời Chương thêm gì nữa, ngược nhắc tới: "Lần chiếc cà vạt em tặng, đeo , còn đặc biệt phối với vest, kết quả là——"

 

Diệp Thiên Hủy liền khổ: "Em cũng ngờ tới mà!! Em cứ tưởng hoa văn khác , dù hai cũng sẽ gặp , ai mà hai là bạn, còn đụng mặt nữa chứ!"

 

Cô cũng bất lực mà!

 

Cố Thời Chương: "Không gì, nhắc nữa."

 

Nói đoạn, cặp l.ồ.ng canh , hầm khá , đủ lửa, đậm đà thơm ngon, hương thơm nức mũi.

 

Lập tức dậy lấy bát đũa : "Để nếm thử canh , em cũng uống một chút ."

 

Diệp Thiên Hủy ngửi thấy mùi vị cũng thực sự thơm, thế là cùng uống canh với Cố Thời Chương.

 

Lúc đang uống như , Diệp Thiên Hủy thầm nghĩ mang theo máy ảnh, nên tìm lý do gì để chụp cho Cố Thời Chương mặt vài tấm ảnh nhỉ?

 

Nhất định chụp bộ dạng nhếch nhác hiếm thấy của , lúc nào tâm trạng mang xem, chẳng sẽ thấy vui ?

 

nếu chụp trực tiếp, ước chừng sẽ tức đến mức đuổi ngoài mất.

 

Phải lén lút, âm thầm thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-nhat-my-nhan-lam-chu-huong-cang-nhung-nam-70/chuong-258.html.]

 

lén lút ?

 

Đang nghĩ ngợi, Cố Thời Chương ngước mắt cô: "Hửm? Sao thế, đang nghĩ gì ?"

 

Diệp Thiên Hủy vội lắc đầu: "Chỉ là xót thôi, canh ngon lắm."

 

Nói xong liền cúi đầu uống canh.

 

Tầm mắt Cố Thời Chương dừng mặt cô, khẽ nhíu mày, quan sát cô bảo: "Sao cảm thấy bây giờ trong bụng em đầy ý thế?"

 

Diệp Thiên Hủy: "Đâu , em là quá lo cho thôi!"

 

lúc , tiếng chuông cửa bên ngoài vang lên.

 

Diệp Thiên Hủy câu hỏi của Cố Thời Chương, ngạc nhiên : "Ai ? Anh khách ?"

 

Cố Thời Chương mở máy đối thoại.

 

Máy đối thoại vang lên, bên ngoài hóa là Cố Chí Đàm.

 

Cố Chí Đàm: "Chú út, ông nội phái cháu đến, ông chú khỏe nên bảo cháu đến thăm chú."

 

Sắc mặt Cố Thời Chương lạnh nhạt.

 

Hôm nay Cố lão gia gọi điện cho , qua đó nên thoái thác, ai ngờ Cố Chí Đàm tới đây.

 

Anh liền hờ hững : "Chỉ là cảm lạnh một chút, chuyện gì lớn, cần thăm , cháu về ."

 

Cố Chí Đàm vốn tính tình chú út của một là một, lập tức bảo: "Vậy, cháu về đây."

 

Bên cạnh Diệp Thiên Hủy thấy thì cảm thấy cơ hội đến !

 

Cô vội vàng hiệu bằng mắt cho Cố Thời Chương, bảo cho Cố Chí Đàm , lập tức xách túi đựng máy ảnh của lên, ám chỉ sẽ trốn phòng sách bên cạnh.

 

Cố Thời Chương nhíu mày, chút nghi hoặc cô, Diệp Thiên Hủy liền dồn dập hiệu, đó xách đồ đạc trốn phòng sách.

 

Cố Thời Chương hiểu ý Diệp Thiên Hủy là gì, nhưng vẫn mở cửa, cho Cố Chí Đàm .

 

Cố Chí Đàm định , thấy Cố Thời Chương mở cửa, nhất thời cũng thấy bất ngờ.

 

Đây chính là chú út khiến kính cẩn, đương nhiên hiểu tính cách xưa nay của chú út, ngay cả lão gia cũng dám tùy tiện gì chú, vốn dĩ hy vọng gặp Cố Thời Chương, ngờ Cố Thời Chương mời .

 

Nhất thời chút thụ sủng nhược kinh, lập tức , lưng thẳng tắp, lời cũng cung kính, hỏi thăm Cố Thời Chương, truyền lời của lão gia.

 

Đang chuyện, tự nhiên quan tâm đến mặt của Cố Thời Chương, thần sắc Cố Thời Chương nhạt, lời lẽ ngắn gọn: "Bị ngã."

 

Tiết kiệm lời như vàng, tuyệt đối thêm lấy một chữ.

 

Cố Chí Đàm: "Vậy chú út cẩn thận, chú ý tịnh dưỡng."

 

Cố Thời Chương gật đầu.

 

Cố Chí Đàm thấy cặp l.ồ.ng canh bên cạnh, chút nghi hoặc: "Chú út, đây là chú tự hầm ạ?"

 

Cố Thời Chương thản nhiên : "Không , gọi điện bảo nhà hàng mang tới."

 

Cố Chí Đàm: "Ồ ồ ồ hóa ... Thực chú thể dọn về nhà ở, ông nội lo cho chú, chúng cháu cũng đều nhớ chú."

 

 

Loading...