Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-01-24 16:18:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Chu thấy Diệp Thiên Hủy đồng ý thì dĩ nhiên là vui mừng: "Được, ngay đây!"

 

Diệp Thiên Hủy cửa sổ ánh đèn đường bên ngoài, : " nghĩ một cách, lẽ ông thể thử xem."

 

Lão Chu: "Cách gì ạ?"

 

Diệp Thiên Hủy: "Có thể cắm những lá cờ nhỏ đường đua, những lá cờ nhỏ đầy màu sắc, cách một đoạn một lá."

 

Lão Chu sững một chút, khi hiểu ý đồ, giọng ông trở nên phấn khích hẳn: "Như lúc con ngựa chạy, nó sẽ vượt qua từng lá cờ nhỏ, nó thông minh như thế chắc chắn sẽ sớm chạy qua bao nhiêu lá cờ và còn bao nhiêu lá cờ phía nữa, như chính nó cũng thêm động lực để chạy!"

 

Diệp Thiên Hủy: " ."

 

Lão Chu lớn: "Cách đấy, sẽ thử, sẽ thử."

 

Lúc Diệp Thiên Hủy đang gọi điện thoại, Diệp Lập Hiên đang ở trong phòng lên xuống, xuống lên.

 

Ông luôn vểnh tai lên, tập trung lắng động tĩnh ở hành lang, nắm bắt bất kỳ một tiếng động nào.

 

Tuy nhiên, thất vọng, vẫn là thất vọng, con gái đến gọi ông xuống lầu ăn cơm.

 

Hoàn hiểu cô đang gì, cả buổi sáng trôi qua mà ông vẫn ăn sáng, đường tới gõ cửa chứ!

 

Diệp Lập Hiên thậm chí còn đặc biệt tới cửa, lắng kỹ động tĩnh, xác nhận bỏ lỡ bất kỳ tiếng gõ cửa nào.

 

, , vẫn !

 

Có vẻ như Diệp Thiên Hủy căn bản hề qua gõ cửa.

 

Ông đang nghĩ như thì đột nhiên thấy tiếng bước chân bên ngoài!

 

Lòng ông chấn động, lập tức thu vẻ mặt, ngay ngắn đoan trang ghế sofa.

 

Tiếng bước chân dần tiến gần, cuối cùng tiếng gõ cửa vang lên.

 

Diệp Lập Hiên liền lên tiếng, ông thấy dùng một giọng chút cảm xúc đáp: "Vào ."

 

Cùng với một tiếng động, cửa đẩy .

 

Diệp Lập Hiên ngước mắt lên, chậm rãi qua.

 

Người ngoài cửa là A Dung.

 

A Dung...

 

A Dung mỉm : "Tiên sinh, ông xuống ăn cơm ạ?"

 

Diệp Lập Hiên im lặng A Dung, với vẻ mặt vô cảm, lâu lâu, đến mức A Dung thấy bồn chồn bất an.

 

Diệp Lập Hiên thản nhiên hỏi: "Là cô Thiên Hủy bảo bà lên hỏi ?"

 

A Dung do dự một chút lắc đầu: "Không ạ, chắc cô Thiên Hủy đang bận."

 

Diệp Lập Hiên: "Cô Thiên Hủy ?"

 

A Dung: "Đang ở trong phòng gọi điện thoại ạ."

 

Diệp Lập Hiên gật đầu, dặn dò: "Được , bà ngoài ."

 

A Dung định rời , nhưng bà dừng bước : "Hình như cô Thiên Hủy sắp ngoài."

 

Đi ngoài?

 

Diệp Lập Hiên nhíu mày : "Đi ? Nó ăn cơm ?"

 

A Dung: "Cô ăn ạ."

 

Diệp Lập Hiên khẽ mím môi, đó dùng giọng điệu hờ hững hỏi: "Nồi canh hầm nó bảo ?"

 

A Dung lờ mờ cảm nhận điều gì đó, bà thoải mái cử động chân, cứng đầu : "Cô Thiên Hủy bảo đóng gói , hình như cô định mang phần canh hầm đó ngoài..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-nhat-my-nhan-lam-chu-huong-cang-nhung-nam-70/chuong-256.html.]

 

Mang ngoài?

 

Mang ngoài?

 

Mang ngoài??

 

A Dung ngoài, cửa đóng , trong phòng yên tĩnh, nhưng Diệp Lập Hiên thấy tiếng tự giễu đầy t.h.ả.m hại.

 

Cô đặc biệt dặn dò nhà bếp hầm canh, hóa là để mang ngoài. Mang ngoài thì thể đưa cho ai, dĩ nhiên là đưa cho Cố Thời Chương!

 

Cố Thời Chương tẩn nên xót xa, nên hớt hải mang canh hầm thăm .

 

Diệp Lập Hiên sững sờ đó, nhất thời cảm thấy bản vô cùng nực .

 

Rốt cuộc ông vướng một đứa con gái như thế nào! Sao cô thể đối xử với ông như thế!

 

Diệp Lập Hiên khẽ nghiến răng.

 

lúc , đột nhiên ông thấy tiếng mở cửa ở hành lang bên ngoài, đó là tiếng bước chân, tiếng bước chân đó vẻ như đang xuống lầu.

 

Rõ ràng đây là Diệp Thiên Hủy.

 

Cô sắp xuống lầu, sắp mang canh hầm ngoài, sắp thăm Cố Thời Chương !

 

Ông lạnh một tiếng, lập tức bước định xuống lầu.

 

Ông rảo bước khỏi hành lang, nhưng ngay lúc đến góc cầu thang, ông thấy tiếng lầu.

 

Là Diệp Thiên Hủy đang chuyện với A Dung.

 

Rõ ràng A Dung đang giúp Diệp Thiên Hủy đóng gói, Diệp Thiên Hủy bên cạnh phụ giúp.

 

Diệp Thiên Hủy: "Bà xem thương uống canh hầm thật sự tác dụng ?"

 

A Dung: "Cô Thiên Hủy, canh bổ, tác dụng chứ ạ!"

 

Diệp Thiên Hủy: "Một thương ngoài da, mặt mũi bầm dập, bà xem trông sẽ 'đặc sắc' ? Vết thương mặt thường mấy ngày mới tan hết?"

 

Nếu là ở thời cổ đại hoặc đại lục, cô đại khái , chỉ là ở nơi tiên tiến như Hồng Kông loại t.h.u.ố.c nào .

 

Diệp Lập Hiên những lời , nhíu mày, khó hiểu.

 

Tại ông thấy trong giọng của Diệp Thiên Hủy phi thanh bất định sự lo lắng, ngược còn ẩn chứa một chút hả hê?

 

Cái cảm giác chỉ mong thiên hạ loạn để xem náo nhiệt?

 

Lúc , A Dung : "Vết thương ngoài da chắc cũng mất một hai tuần mới tan hết ạ, chỉ là để mặt sẽ mắt thôi."

 

Diệp Thiên Hủy gật đầu: "Đương nhiên , đủ màu sắc như thế, đúng là mắt cho lắm!"

 

Nhất thời : " , nhớ một chiếc máy ảnh đúng , bà lấy qua đây cho , mang theo để chụp ảnh cho , để cho một kỷ niệm vĩnh cửu."

 

Kỷ niệm vĩnh cửu? Kỷ niệm mặt mũi bầm dập ?

 

A Dung thể hiểu nổi, nhưng A Dung dám gì, lập tức vội vàng lấy máy ảnh.

 

Diệp Lập Hiên ở góc cua đó, nhất thời cũng sững sờ.

 

Ông chậm rãi tiêu hóa ý tứ trong lời của Diệp Thiên Hủy.

 

Một lúc , ông hiểu dụng ý của cô.

 

Cô là hớt hải chạy qua đó, xem dáng vẻ t.h.ả.m hại của Cố Thời Chương khi đ.á.n.h.

 

Trên gương mặt ông lộ một biểu cảm khó thể diễn tả bằng lời.

 

Nhất thời , vướng một đứa con gái như thế là quá bất lực, là kết giao với một cô bạn gái như thế thì tồi tệ hơn...

 

Diệp Thiên Hủy lập tức tự lái xe, mang theo nồi canh hầm và chiếc máy ảnh đó, thẳng đến chỗ Cố Thời Chương. Suốt đường thông thoáng, hề tắc đường. Sau khi đến lầu chỗ Cố Thời Chương, cô đỗ xe, xách nồi canh và chiếc máy ảnh, thẳng lên tầng hai mươi sáu.

Loading...