Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-01-24 16:11:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Thiên Hủy từng trải qua chuyện , tất cả đều mới mẻ, cô nhịp tim đập nhanh, thậm chí cảm thấy khô miệng đắng lưỡi, theo bản năng càng ôm c.h.ặ.t lấy hơn.

 

Cố Thời Chương cảm nhận hành động của cô, thần sắc khựng .

 

Sau đó, hít một thật sâu, gian nan và chậm rãi rời khỏi.

 

Hai tay đặt ở hai bên vai cô, chống cơ thể lên, khi rời thì chống phía cô, cứ thế chăm chú cô.

 

Sự rời đột ngột khiến Diệp Thiên Hủy thấy hụt hẫng, cô ngơ ngác đàn ông phía , khuôn mặt trai quen thuộc của .

 

Cô mấp máy môi, thấp giọng hỏi: "Sao ?"

 

Ánh mắt Cố Thời Chương trầm xuống: "Tại ?"

 

Giọng khản đặc, đáy mắt cũng nóng rực.

 

Diệp Thiên Hủy cau mày, khó hiểu : "Sao tiếp tục?"

 

Cố Thời Chương: "Tiếp tục gì?"

 

Diệp Thiên Hủy hiểu, cố ý ?

 

Ngược sáng, biểu cảm mặt thật khó đoán.

 

khi lên tiếng, giọng dịu dàng, là kiểu giọng điệu đặc biệt dỗ dành: "Em tiếp tục cái gì? Nói cho ?"

 

Diệp Thiên Hủy: "Thì là... chuyện giữa nam và nữ mà, thử ?"

 

Nói xong câu , chính cô cũng thấy chút ngượng ngùng.

 

Thế là ngước mắt qua, ánh mắt chạm nhẹ nhàng, hai im lặng một lát trong ánh sáng mờ ảo.

 

Sau đó, Diệp Thiên Hủy thu hồi ánh mắt.

 

Có chút chột , cô sang chiếc sofa bên cạnh.

 

Hoa văn sofa hình như cổ điển, gu thẩm mỹ của đàn ông chút quá cổ hủ .

 

Cố Thời Chương cô đầy ẩn ý: "Em tiếp tục?"

 

Diệp Thiên Hủy đỏ mặt, lí nhí lẩm bẩm: "Em chỉ tò mò thôi mà, em thấy thể thử..."

 

Thần sắc Cố Thời Chương chút khó diễn tả: "Tò mò?"

 

Diệp Thiên Hủy cũng bất chấp tất cả: "Em sống ngần năm , em quả thực tò mò, tò mò ?"

 

Tội nghiệp cô kiếp sống đến hai mươi lăm tuổi cũng kết hôn. Mặc dù cô hứng thú với hôn nhân, nhưng nghĩ , thế gian một chuyện từng khiến bao nam thanh nữ tú đắm say mà cô từng thấy bí mật bên trong, đó chẳng là một điều hối tiếc lớn trong đời ?

 

Nếu kiếp phù hợp, cô cũng thích, tại thể thử một chút chứ?

 

Nghe , Cố Thời Chương im lặng mím môi .

 

Diệp Thiên Hủy cảm thấy sự im lặng chút khó xử, thế mà chẳng chút hứng thú nào!

 

Cô bèn đỡ cho : "Thôi thôi, thử thì thôi, em chuyện con gái sẽ đau, em việc gì tự tìm khổ chứ!"

 

Lúc Cố Thời Chương mới nâng mặt cô lên, dịu dàng : "Không hứng thú, chỉ là —"

 

Anh khựng , chút bất đắc dĩ : "Chuyện dĩ nhiên thể tùy tiện , chúng mới bắt đầu, thể quá lỗ mãng, dù em vẫn còn trẻ..."

 

Anh chút phiền muộn: "Vả , ba em chuyện, chẳng sẽ đ.á.n.h gãy chân ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-nhat-my-nhan-lam-chu-huong-cang-nhung-nam-70/chuong-213.html.]

Diệp Thiên Hủy ngạc nhiên: "Anh thế mà còn sợ ông ? Anh sợ ông gì, em cạch mặt ông !"

 

Cô bất đắc dĩ: "Hơn nữa, chuyện ông ?"

 

Cố Thời Chương , nụ bất đắc dĩ: "Anh chỉ là mạo hiểm, và chuyện sẽ hậu quả."

 

Anh cẩn thận nhắc nhở: "Lỡ như m.a.n.g t.h.a.i thì ?"

 

Diệp Thiên Hủy xong cũng cau mày.

 

Chuyện mang thai, cô dĩ nhiên là .

 

Cô mới mười tám tuổi, đang yên đang lành sinh con cái gì? Nghĩ đến đứa trẻ oe oe là cô thấy đau đầu, cô chẳng chăm sóc nổi đứa nhỏ nào !

 

Cô bèn tiếc nuối : "Được , thì thôi , ngộ nhỡ một đứa trẻ thì đúng là rắc rối lớn đấy."

 

Cố Thời Chương vẻ mặt mất hứng rõ rệt của cô, : "Thực chuyện chắc chắn là tuyệt vời, em thử, cũng thể hiểu ."

 

Diệp Thiên Hủy: "Hửm?"

 

Cô quan sát , đổi ý ? Anh cũng ?

 

Cố Thời Chương: " cho rằng khi cưới nên tùy tiện phát sinh quan hệ , cho nên —"

 

Ánh mắt sâu thẳm cô, dịu dàng và trịnh trọng : "Hay là chúng đính hôn sớm một chút , khi đính hôn lẽ thể thử ."

 

Diệp Thiên Hủy lập tức hiểu : "Không thèm , em mới quen bao lâu chứ, đính hôn với em ."

 

Cô phẫn nộ kết luận: "Kẻ l.ừ.a đ.ả.o!"

 

Cố Thời Chương bật thành tiếng.

 

Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô, hôn .

 

Điều là, cô mới chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o bậc nhất thiên hạ.

 

Diệp Thiên Hủy thể cảm nhận sự trân trọng của Cố Thời Chương dành cho .

 

Kiếp cô ngày nào cũng giao thiệp với đàn ông. Mặc dù với vị thế đại tướng quân cao cao tại thượng của cô, ai dám loạn mặt cô, nhưng ở trong quân ngũ lâu , ai mà chẳng vài câu chuyện riêng tư của đàn ông chứ.

 

Đàn ông đều khao khát chuyện , họ khác với phụ nữ, họ nhịn .

 

Ra ngoài hành quân đ.á.n.h giặc, nhịn lâu , đường thấy con lợn nái cũng thấy như Điêu Thuyền.

 

Cô cảm thấy Cố Thời Chương cũng là đàn ông, cũng nên như , huống chi rõ ràng cảm giác .

 

thế mà nhất quyết nhẫn nhịn.

 

Anh cúi đầu hôn cô, từng cái một, quấn quýt và kiềm chế.

 

thể cảm nhận rõ ràng sự trân trọng trong nụ hôn của dành cho , dường như chỉ cần dùng thêm vài phần sức lực cũng là một sự x.úc p.hạ.m đối với cô.

 

nếm trải kỹ lưỡng thứ cảm xúc tinh tế và kiềm chế của , cô càng cảm thấy nó thật đẽ.

 

Anh nắm tay cô, bàn tay thon dài lực ấm áp và khô ráo, điều khiến cô thực sự nảy sinh một sự thôi thúc, hy vọng thể cứ nắm tay như mãi, đến tận cùng thời gian.

 

Hứa hẹn một cuộc hôn nhân, hứa hẹn kiếp kiếp đời đời.

 

Những cảm xúc tinh tế và lạ lẫm xối rửa trái tim cô, đến nỗi khi trở về nhà họ Diệp, cô bước khu vườn Diệp viên tĩnh lặng đều thấy phong cảnh ban đêm thêm vài phần duy mỹ.

 

Trước khi bước tòa lầu nhỏ của , rèm cửa sổ sát đất ở sảnh chính kéo xuống, nhưng từ góc cạnh vẫn thể lờ mờ cảm nhận bên trong đang thắp đèn.

 

 

Loading...