Sống một đời, tuy nàng cảm thấy cũng thể cân nhắc một cuộc đời khác, thể bước hôn nhân, thậm chí thể nếm trải cảm giác huyết nhục của chính , nhưng nàng thấy cần vội.
Cuộc đời còn dài lắm, nàng cần quá vội vàng hấp tấp.
Nàng thở dài một tiếng, bổ sung thêm: "Còn về những chuyện khác, đợi em lớn thêm chút nữa, khi cả hai chúng đều định, nếu lúc đó bọn vẫn thấy đối phương phù hợp thì mới bàn đến chuyện kết hôn nhé?"
Giọng Cố Thời Chương lạnh: "Diệp Thiên Hủy, em đúng là vô tâm vô tính."
Diệp Thiên Hủy bất lực: "Sao thế , đây em thấy là phóng khoáng như , chẳng lẽ em để hôn một cái là em hứa hẹn cả đời với ? Hay là thế —"
Cố Thời Chương nghiến răng: "Thế nào?"
Nàng đề nghị: "Em hôn cái nữa, bọn coi như huề nhé?"
Cố Thời Chương: "..."
Trong điện thoại bỗng chốc rơi im lặng.
Tiếng thở của đàn ông từng nhịp từng nhịp, nặng, chậm.
Diệp Thiên Hủy thể cảm nhận sự áp chế như núi thái sơn đè nặng, điều cũng khiến nàng thấy ngột ngạt.
Nàng chút chột , nhưng phần nhiều là bất lực: "Vậy rốt cuộc thế nào?"
Cố Thời Chương lúc cuối cùng cũng lên tiếng: "Không cần ."
Sau đó, dùng giọng điệu bình thản đến mức chút cố ý : " , hôm đó em chơi với , nhớ em để tài xế trong nhà đưa em qua, đó thì , tài xế chuyện bọn hẹn hò chứ?"
Diệp Thiên Hủy: "Không tài xế đưa qua ."
Cố Thời Chương: "Ồ? Vậy là ai?"
Diệp Thiên Hủy: "Ái chà, là một —"
Nàng thực nhắc đến, tránh để Cố Thời Chương nghĩ nhiều, nhưng hỏi , rốt cuộc nàng cũng giấu giếm điều gì, đành thừa nhận: "Là cái Cố Chí Đàm đó!"
Lời thốt , trong điện thoại liền một lặng tế nhị.
Sau đó, Cố Thời Chương mới : "Ồ, là nó , để nó đưa ?"
Diệp Thiên Hủy: "Anh tiện đường, tiện đường thì để đưa thôi, cũng chẳng gì to tát."
Cố Thời Chương: "Không đây em ghét nó ?"
Diệp Thiên Hủy: "Em ghét nhiều lắm, tươi thì nỡ đ.á.n.h, lẽ đang ủ mưu gì đó, kệ thôi, em ngốc đến mức mắc bẫy của chứ."
Ngờ nàng xong, Cố Thời Chương chỉ nhàn nhạt "ừ" một tiếng.
Rõ ràng là tâm trạng , chắc là đang giận nàng .
Điều khiến nàng chút hụt hẫng, bất chợt nhớ Hà Thanh Tự ở kiếp .
Hà Thanh Tự bày tỏ tình cảm với nàng một cách nồng nhiệt như , nàng cũng thấy Hà Thanh Tự , bàn bạc kỹ với quận chúa , sẽ gả cho Hà Thanh Tự.
Vậy mà Hà Thanh Tự đầu cưới khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-nhat-my-nhan-lam-chu-huong-cang-nhung-nam-70/chuong-191.html.]
Nàng tỏ như chuyện gì, nhưng tránh khỏi chút đau lòng.
Chẳng vì lý do gì cả, nàng phản bội, sự kiêu ngạo khiến nàng lý do là gì, phản bội là phản bội, ngay cả khi một vạn nỗi khổ tâm thì đó vẫn là phản bội.
Nàng sẽ bao giờ tha thứ cho phản bội , nhưng cũng sẽ vì sự phản bội tình cảm đó mà phủ nhận nhân cách của đó.
Thực đến tận bây giờ, nàng cũng đoán phần nào lý do, chỉ là cách nào chứng thực mà thôi.
Lúc đây, tiếng thở truyền từ ống , nàng rốt cuộc : "Không vui đến thế ?"
Cố Thời Chương dùng giọng thấp : "Cũng gì, chỉ là buồn thôi."
Lòng Diệp Thiên Hủy liền mềm , nàng thở dài nhẹ một tiếng: "Em để buồn nữa? Anh thế em cũng chẳng dễ chịu gì, là ý nghĩ của em sai ?"
Nàng cũng chút mờ mịt.
Cố Thời Chương nàng trái còn một tiếng.
Nụ đó chứa đựng nhiều thứ, ví như sự bất lực, ví như sự cam chịu, ví như nỗi sầu muộn.
Lên tiếng nữa, dùng giọng trầm thấp nhưng dịu dàng: "Thiên Hủy, quả thực chút vui, quả thực chút hụt hẫng, nhưng những lời em hôm nay thể hiểu và chấp nhận . Dù em cũng còn nhỏ, mới nhận tổ quy tông, trong nhà chắc chắn dự tính gì đó cho em, cũng nên —"
Anh khựng một chút mới tiếp: "Không nên nghĩ đến việc sớm trói buộc em, cho nên đồng tình với lời em , chúng thể từ từ, vội."
Diệp Thiên Hủy chỉ thấy giọng đó thực sự trầm ấm động lòng , giống như dòng suối róc rách , gợi lên một ký ức năm xưa của nàng.
Những ký ức nàng dần dần phong tỏa trong những cuộc bôn ba nơi chiến trường khói lửa.
Nàng liền thấp giọng : "Thực hôm nay em những điều với là để đề phòng điều gì cả... Em thấy , những khác em đều ưu tú bằng , đối với em là nhất ..."
Vừa nàng thấy sống mũi cay cay, nàng thích , đ.á.n.h mất .
nhất thời nàng gì để cứu vãn.
Cố Thời Chương khẽ , vẻ nhẹ nhõm : "Cũng gì , hiểu mà, những chuyện vui nữa, như em đấy, cứ từ từ thôi."
Diệp Thiên Hủy khẽ "" một tiếng.
Cố Thời Chương liền chuyển chủ đề: " , quên , chiếc thắt lưng em tặng , dùng , cà vạt cũng thích, hôm nay đúng lúc việc ngoài nên đeo, hợp với ."
Diệp Thiên Hủy: "Thế ạ? Anh thích là ."
Nàng liền nhớ tới sáng nay daddy cũng đeo cà vạt, trông cũng hài lòng.
Xem nàng chọn đồ mát tay thật, ai cũng thích.
Cố Thời Chương gật đầu: "Ừ, , em chọn chiếc cà vạt hợp với như ?"
Nhắc đến chuyện , Diệp Thiên Hủy ít nhiều cũng thấy tự hào, nàng : "Em đương nhiên là hỏi nhân viên quầy hàng , họ giới thiệu cho em, em mua mấy món liền đó!"
Cố Thời Chương bất động thanh sắc: "Ồ? Không chỉ tặng mà còn tặng cho những đàn ông khác nữa ?"
Diệp Thiên Hủy cũng tiện thẳng, bèn giảm tránh: "Bởi vì là tiền của daddy mà, tiêu thì phí, dù em cũng mua nhiều quà, những món khác em chọn đại thôi, riêng cà vạt thì em tốn ít tâm tư ."
Chỉ của daddy và Cố Thời Chương là nàng tốn tâm tư thôi, nhưng mặt Cố Thời Chương thì nhất đừng nhắc đến daddy, nếu ai cái đàn ông ghen bóng ghen gió .