Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:01:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tóm , khá là thê t.h.ả.m.

 

Sắc mặt của chủ nhà ai nấy đều đen như than, rõ ràng là vô cùng khó chịu với hành vi đạp cửa của Tạ Phương Trúc và Mã ca.

 

Tạ Phương Trúc cũng hạ , nhẹ nhàng lời xin với họ, cùng họ bàn bạc xem cửa đạp hỏng thì bồi thường như thế nào.

 

Lúc đầu những chủ nhà cứ ngỡ để gây sự, mặc dù trong lòng đầy rẫy lời oán thán, nhưng nhất quyết dám hé răng một lời.

 

Rõ ràng là Tạ Phương Trúc lúc đạp cửa dọa sợ .

 

Cuối cùng Thẩm Oánh Oánh cũng tham gia , lúc khí mới dịu đôi chút, rốt cuộc mới thể trao đổi bình thường.

 

Tuy nhiên bọn họ vẫn dám trực tiếp trao đổi với Tạ Phương Trúc, yêu cầu gì cũng đều tìm Thẩm Oánh Oánh, do Thẩm Oánh Oánh chuyển lời.

 

Đến cuối cùng Tạ Phương Trúc dứt khoát giao quyền quyết định cho cô, chỉ cần quá vô lý thì đều đáp ứng hết.

 

Sau khi xác nhận xong xuôi cách bồi thường, trời tối hẳn.

 

Thẩm Oánh Oánh rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, đang định cùng Tạ Phương Trúc rời .

 

Bỗng nhiên một bà lão kéo cô , cẩn thận liếc Tạ Phương Trúc một cái, thấy phản ứng gì, mới kéo Thẩm Oánh Oánh sang một bên, hầm hầm than phiền với cô:

 

"Em gái nhỏ ! cho cô nhé! Sau quản cho chắc đàn ông của cô ! Cô thấy cái bộ dạng của lúc đó , cứ như một Diêm Vương sống , đạp cửa rõ ràng là sai, con trai mới một câu, đ.á.n.h , thật là quá vô lý!!"

 

Nghe thấy đang phàn nàn, một bà thím khác cũng nhịn xen một câu: " thế! thế! Cô thật sự quản cho , hôm nay cháu trai đang ngủ ngon lành, dọa một trận như thế, cứ hễ nhắm mắt là gặp ác mộng, đàn ông của cô đúng là quá đáng quá!"

 

" ! Có gấp đến mấy cũng thể như chứ! Cô về nhất định dạy bảo một trận trò, lúc nãy quan sát , lời cô nhất! Cô gì chắc chắn dám !"

 

Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy dường như trở thành phụ của Tạ Phương Trúc, mà những bà cô bà thím mặt chính là phụ của những đứa trẻ Tạ Phương Trúc bắt nạt, đang tìm cô để mách lẻo đấy.

 

Nghe những lời một câu một câu, tai Thẩm Oánh Oánh ong ong cả lên, cảm giác đầu sắp to .

 

Cô vội vàng : "Lần gây rắc rối cho , thật sự vô cùng xin ! Xin cứ yên tâm, về nhà em nhất định sẽ dạy bảo một trận thật nghiêm khắc, để nhận thức sâu sắc lầm của , bao giờ dám tái phạm nữa!"

 

Nói xong, cô vội vã vùng khỏi bàn tay bà thím vẫn còn níu kéo buông, chạy trốn như thể đang xe đạp của Tạ Phương Trúc, chuồn lẹ.

 

Thấy đám đuổi theo, Thẩm Oánh Oánh rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Không nhịn mà véo eo Tạ Phương Trúc một cái, bực bội : "Anh xem cái việc kìa!"

 

"Gõ cửa là , đạp cửa cái gì, cuối cùng em còn dọn bãi chiến trường cho ! Hôm nay em cảm thấy là vợ , mà là luôn đấy!"

 

Tạ Phương Trúc nhịn một tiếng, đưa tay nắm lấy tay cô.

 

"Được , sai , đừng giận nữa."

 

Cái giọng điệu lấy lòng thấy rõ, Thẩm Oánh Oánh mới tin lời nhảm của .

 

"Anh còn mặt mũi mà !" Cô rút tay khỏi tay , hung dữ : "Lo mà lái xe cho cẩn thận, đừng lao xuống mương, về nhà em tính sổ với !"

 

"Được."

 

Sau khi về nhà, Thẩm Oánh Oánh lập tức chốt cửa , chỉ chỉ cạnh giường, với Tạ Phương Trúc: "Ngồi xuống."

 

Tạ Phương Trúc thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô, trong mắt hiện lên một tia ý, nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-62.html.]

 

Lần , Thẩm Oánh Oánh cao hơn một cái đầu, cô xuống từ cao.

 

Lúc cũng đang ngước mặt cô, khuôn mặt tuấn tú một chút âm u, đôi mắt màu nhạt gợn sóng lăn tăn, dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng, giống như một chú ch.ó lớn đang thành khẩn chờ đợi sự trừng phạt.

 

Thẩm Oánh Oánh sững một lát, vội vàng xua những ý nghĩ kỳ lạ trong đầu.

 

Tên là một chú ch.ó lớn ngoan ngoãn , là một con sói hung dữ, còn là loại cực kỳ giỏi giả vờ nữa!

 

nhân lúc hiếm khi lời như thế mà lập quy củ cho con sói mới .

 

Nghĩ đến đây, cô đanh mặt , khoanh tay n.g.ự.c với vẻ mặt nghiêm nghị.

 

Chương 51 Còn giận ?

 

"Anh sai ở ?"

 

Tạ Phương Trúc thành thật trả lời: "Không nên đạp cửa."

 

"Giờ thì ?! Rõ ràng Mã ca với , bên phía công an bắt em, kiên nhẫn tìm một chút là thấy em thôi, mắc mớ gì mà vội vàng như thế?! Còn cái bộ dạng hung dữ đó nữa, cũng may là hôm nay xảy chuyện gì, nếu sợ đến mức xảy mệnh hệ gì thì xem tính ?!"

 

"Vợ ơi, xin ."

 

"Vậy còn dám thế nữa ?"

 

Anh do dự một chút mới : "Sẽ ."

 

Thẩm Oánh Oánh cúi xuống, ghé sát mặt , chất vấn: "Sao do dự hả?"

 

Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc , ánh mắt Tạ Phương Trúc tự chủ mà rơi đôi môi hồng nhuận của cô, thở lập tức trì trệ, yết hầu lên xuống, bất động thanh sắc mặt cô nữa.

 

"...Không do dự."

 

"Em hết , còn bảo , để em xem dám nữa !" Thẩm Oánh Oánh áp hai tay mặt , ép , "Tạ Phương Trúc, như thế đấy!"

 

Tạ Phương Trúc ép cô, cô cực kỳ gần .

 

Gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương say lòng cơ thể cô, gần đến mức chỉ cần nghiêng thể chạm môi cô.

 

Lòng ngứa ngáy, nhưng dám tiến tới.

 

Anh cảm thấy với tình trạng hiện tại, nếu càn, cô chắc chắn sẽ nổi giận.

 

Nghĩ đến đây, kiềm chế sự xao động trong lòng, nhẹ giọng dỗ dành: "Vợ ơi, do dự mà. Lần dám nữa, thật đấy, em tin ."

 

Dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng, đó hề động đậy, trong mắt đầy rẫy sự chân thành, nửa phần dối trá.

 

Thẩm Oánh Oánh thầm nghĩ cũng giống cô, thật sự giỏi giả vờ.

 

Cô đoán chừng nếu xảy chuyện tương tự, việc đạp cửa chắc chắn sẽ hăng hái hơn bất cứ ai.

 

định vạch trần , cô thẳng lên, "Được , tha cho đấy, nhưng nữa nhé, ?"

 

Tạ Phương Trúc gật đầu, "Biết ."

 

 

Loading...