Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:01:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi việc đều nghĩ đến con trai, loại chuyện cần bỏ tiền thì nhớ tới con gái, bàn tính gẩy thật đấy.

 

Nàng giống như rèn sắt thành thép mà liếc Tạ Phương Trúc một cái, nghẹn ngào mắng: "Tạ Phương Trúc, đúng là đồ óc lợn! Anh hại c.h.ế.t ?!"

 

"Lần vì chút lòng tham mà trộm bò, còn hối cải, sai, sẽ vì chút tư d.ụ.c mà chuyện tồi tệ hơn!"

 

Nàng đong đầy nước mắt Phan Vân một cái: "Mẹ, ở trong đó cho , con cũng sẽ ở bên ngoài tự chăm sóc bản thật để đợi về..."

 

Nói xong, cũng cho bà cơ hội lên tiếng, nàng lau nước mắt ngoài.

 

Phan Vân sắp tức điên , hướng về phía bóng lưng biến mất của nàng mà sức gào thét: "Đồ con gái lỗ vốn!! Lão nương trộm bò thì liên quan gì đến g.i.ế.c ! Lão nương trộm thì sẽ g.i.ế.c ?! Mày cút đây cho tao! Xem lão nương đ.á.n.h c.h.ế.t mày !"

 

Hét xong, thấy Tạ Phương Trúc vẫn còn đó, bà lập tức nhen nhóm hy vọng, hèn mọn cầu khẩn:

 

"Phương Trúc, con rể của , con là thông minh, loại óc lợn đầu như con bé Ni t.ử . Con đừng quản nó, ngày mai con giúp tìm đó, đưa tiền cho , cho vài câu..."

 

Tạ Phương Trúc đầy mặt áy náy Phan Vân một cái, cắt ngang lời bà .

 

"Mẹ, thật xin , con thấy Oánh Oánh đúng, con thể hại ."

 

Chương 41 Sau em chỉ thôi

 

Từ đồn công an , trời tối hẳn.

 

Tạ Phương Trúc thắp đèn pin, dắt lừa vội vã trở về khu mỏ.

 

Đi một đoạn đường dài, bên cạnh hề lên tiếng lấy một câu, thực sự giống với tính cách ồn ào thường ngày của nàng.

 

Do dự một chút, mở lời hỏi: "Thật sự quản nữa ?"

 

Nói thật, hành động hôm nay của Thẩm Oánh Oánh khiến vô cùng kinh ngạc.

 

Thẩm Oánh Oánh mặt Phan Vân bao giờ dám lời nặng nhẹ, yêu cầu của Phan Vân nàng cũng bao giờ dám từ chối.

 

Dù Phan Vân bảo nàng lên núi đao xuống biển lửa, nàng cũng sẽ chút do dự, nhưng hôm nay...

 

Nếu khuôn mặt đó đúng là của Thẩm Oánh Oánh, thậm chí còn nghi ngờ đổi .

 

"Không quản nữa..." Thẩm Oánh Oánh cúi gầm mặt, cả uể oải chút tinh thần.

 

"Lần nào cũng , chuyện đều dành cho ba trai, chuyện thì màng nguyện ý , cứ mãi ném lên đầu ..."

 

"Bà xuất hiện ở trấn Hồng Tinh, chắc chắn là ba đến để đ.á.n.h , nhưng giờ bà xảy chuyện, mà vẫn luyến tiếc chịu tìm ba và , ngược còn tìm đến ..."

 

"Bà căn bản coi ! Căn bản từng nghĩ cho , như nữa! Cứ tiếp tục thế , chỉ , mà ngay cả cũng sẽ liên lụy!"

 

" mà, nhà đẻ chắc chắn sẽ tha thứ cho ..." Giọng nàng bỗng trầm xuống, bất chợt đầu , "Sau , còn nhà đẻ nữa ..."

 

Đêm nay ánh trăng rạng rỡ, ánh bạc rơi xuống khuôn mặt và hình nàng, như phủ lên một lớp hào quang dịu nhẹ.

 

Tạ Phương Trúc bấy giờ mới thấy nàng đang , một tiếng thành lời.

 

Nàng : "Tạ Phương Trúc, em chỉ còn thôi."

 

Tim Tạ Phương Trúc như thứ gì đó đ.â.m mạnh một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-51.html.]

, đối với phụ nữ mà , dù nhà đẻ , tồi tệ đến , vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc.

 

Nàng đoạn tuyệt với nhà đẻ, chính là tự cắt đứt đường lui của .

 

Từ nay về .

 

Người nàng thể nương tựa, chỉ .

 

Người mật nhất của nàng, cũng chỉ .

 

Nàng là của riêng một .

 

Lập tức, một cảm giác khác lạ dâng lên trong lòng, cảm giác từng đây.

 

Nó khiến choáng váng, cả nhẹ bẫng như bay lên.

 

, vẫn giả vờ vẻ mặt thản nhiên, đưa tay ôm nàng lòng, cố tỏ rộng lượng :

 

"Đồ ngốc, nếu khó chịu như , hà tất ép bản đến mức ? Đồng chí công an , dù chủ bò bãi nại thì vẫn giam, em nhân cơ hội mà lấy lòng? Dù cũng chỉ là chuyện tiêu chút tiền thôi, tiền ở trong tay em, em tiêu thế nào nửa lời oán thán."

 

"Đây chuyện tiêu chút tiền?" Thẩm Oánh Oánh vòng tay ôm lấy eo , mặt vùi l.ồ.ng n.g.ự.c , như thể kìm nén nữa mà thành tiếng.

 

"Chẳng lẽ còn ? Nhà đẻ của em chính là một cái hố đáy, đưa tiền bãi nại , còn tiền sính lễ của ba, ba kết hôn xong chắc còn đòi tiền xây nhà nữa..."

 

"Em ngoài lạnh trong nóng, bề ngoài vẻ thích em và , nhưng thực tế, khi thực sự gặp chuyện, dù bề ngoài thích đến nhưng vẫn sẽ mềm lòng giống như hôm nay, đưa tiền, như ?"

 

"Hiện tại tay chân chúng còn dư dả, đó là vì chúng con, con , con cái học, mặc quần áo đều cần tiền, còn để dành tiền sính lễ, của hồi môn cho chúng nó cưới vợ gả chồng nữa. Đến lúc đó trong tay còn một đồng, nghĩ nhà đẻ em sẽ quản chúng ?"

 

"Đau ngắn bằng đau dài! Thà rằng bây giờ đoạn tuyệt luôn cho xong!"

 

Mới chỉ một lúc ngắn ngủi, Tạ Phương Trúc cảm thấy n.g.ự.c áo ướt đẫm một mảng.

 

Vừa vui vì nàng những lời , trong lòng chút bất lực, bằng nước ?

 

Sao lắm nước mắt thế ?

 

Hơn nữa nàng cũng nghĩ quá , loại dễ dàng mềm lòng .

 

Sở dĩ hỏi nàng, chẳng qua là vì lo lắng cho cảm xúc của nàng thôi.

 

khi nàng nhắc đến đứa con còn thấy bóng dáng , cả đờ , hóa nàng nghĩ đến chuyện con cái của và nàng ?

 

Nàng sinh con cho ?

 

Vừa nãy còn cho rằng sẽ mềm lòng, Tạ Phương Trúc lập tức sững sờ, lòng mềm nhũn đến rối bời.

 

Anh đưa tay xoa xoa đầu nàng, dịu giọng : "Được, đều theo em, dù đối với với em thì giữ cũng vô dụng, em là đủ , sẽ để em chịu khổ ."

 

Thẩm Oánh Oánh ngước khuôn mặt đẫm lệ lên: "Thật ?"

 

Tạ Phương Trúc trịnh trọng gật đầu.

 

"Vậy em móc ngoéo với ." Thẩm Oánh Oánh nấc lên một cái, đưa ngón tay út của , "Anh nhớ kỹ lời , để em chịu khổ, đối với em, bắt nạt em."

 

Tạ Phương Trúc chút bất lực, đối với nàng còn đủ ?

 

 

Loading...