“Chao ôi, cái bây giờ!” Đột nhiên, Phan Vân thấy đối diện thở dài một tiếng, “Đã ba ngày , đ.á.n.h xe trâu vẫn tới, chúng sắp kẹt c.h.ế.t ở đây !”
Người : “Hầy, con đường đó thường xuyên thổ phỉ chặn đường cướp bóc, là đ.á.n.h xe trâu gặp chuyện ?”
“Không chứ? Thế thì thế nào? Chẳng lẽ xe trâu kẹt trong tay chúng ? Thế ! còn đến mỏ than nhận công tác nữa mà!”
“Hay là vứt đó mặc kệ ? Chúng cứ coi như chuyện ...”
“Vạn nhất đ.á.n.h xe trâu thấy chúng , cũng thấy xe trâu, tưởng chúng trộm mất xe trâu thì ?”
“Anh ngốc , ông với chúng là giải quyết nỗi buồn một lát , kết quả một mạch ba ngày thấy tăm , ai giải quyết nỗi buồn lâu thế chứ? Chắc chắn là gặp chuyện ... Chẳng lẽ định cứ đợi mãi thế ? Vốn dĩ mỏ than quy định chúng hai ngày đến trình diện, vì trông xe trâu mà , lỡ mất thời gian trình diện , nếu còn chậm trễ nữa, nhỡ mỏ than nhận chúng nữa thì lúc đó chỉ nước mà thôi!”
Nghe , dường như thấy lý, giọng trầm xuống: “Vậy lát nữa chúng giả vờ quên luôn thẳng nhé?”
“Được.”
Cuộc đối thoại của họ khiến Phan Vân mà ngẩn ngơ, nhưng cũng hiểu là chuyện gì.
Đại khái là một chủ xe trâu vệ sinh, giao cho hai trông giúp một lát, kết quả chủ xe trâu đó thấy nữa.
Hai việc gấp, nhưng chiếc xe trâu cầm chân , nên định bỏ mặc chiếc xe trâu luôn.
Phan Vân lén ngoài cửa.
Quả nhiên, cột cửa tiệm cơm quốc doanh một chiếc xe trâu đang buộc ở đó.
Có lẽ hai bàn bạc xong đối sách, tốc độ xì xụp mì nhanh hẳn lên, ba hai phát ăn xong bát mì, sải bước ngoài.
Đến cửa, họ vỗ vỗ đầu con trâu thẳng.
Phan Vân chấn động.
Hai là đồ ngốc ? Đó là cả một con trâu đấy! Cứ thế để đó cần nữa ?
Một ý định từ từ hiện lên trong đầu Phan Vân.
Dù chủ nhân cũng mất tích , tại bà tự dắt về?
Nghĩ đến đây, tim bà đập thình thịch, khỏi chậm tốc độ ăn mì, mắt chằm chằm chiếc xe trâu bên ngoài.
Chầm chậm ăn xong bát mì, chiếc xe trâu bên ngoài vẫn còn đó.
Bà gọi thêm một bát nữa, lúc ăn càng chậm hơn, trong tiệm cơm quốc doanh sắp về hết , nhưng chiếc xe trâu bên ngoài vẫn cứ ở đó.
Lần , bà yên tâm.
Ra khỏi tiệm cơm, bà cởi sợi dây thừng buộc xe trâu cột, dắt trâu .
Lúc đầu bà chậm, một đoạn cũng thấy ai đuổi theo, liền vội vàng trèo lên xe trâu, rút roi da thúc trâu, cũng chỗ Thẩm Oánh Oánh nữa mà thẳng về hướng thôn Thẩm Gia.
Dù hai cũng đến mỏ than trình diện, ước chừng cùng đường với bà, nếu bà đ.á.n.h xe trâu mà đụng mặt hai đó thì lúc đó khó mà rõ .
Dù đứa con gái ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng bà lúc nào đến dạy dỗ chẳng , cũng chênh lệch gì một ngày , vẫn nên lấy chiếc xe trâu trọng.
Bây giờ trong đại đội chỉ một nhà trâu, giờ nhà bà là nhà thứ hai , hôm nay đúng là đại phát tài !
Bà đang hí hửng đ.á.n.h xe trâu khỏi thị trấn, mới con đường nhỏ, đột nhiên thấy phía tiếng kêu lớn: “Này ! Đó là con trâu của !! Đồng chí công an, đó chính là con trâu mất của !!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-49.html.]
Phan Vân giật thót , chỉ thấy phía một đàn ông quấn khăn trắng đầu đang đầy nộ khí chỉ tay về phía , bên cạnh còn hai đàn ông mặc cảnh phục công an cùng.
Phan Vân nghĩ đàn ông đang bà.
Chiếc xe trâu trong tay bà tuy của bà, nhưng chủ nhân của nó gặp nạn .
Hơn nữa hai đợi ba ngày thấy chủ xe trâu , thể bà dắt là chủ xe trâu liền xuất hiện ?! Thật quá trùng hợp !
mà...
Bà quanh bốn phía, ngoài bà đang đ.á.n.h xe trâu thì còn ai đ.á.n.h xe trâu nữa.
Bà hiểu là chuyện gì, nhưng nỗi sợ công an bẩm sinh khiến bà cảm thấy một khi rơi tay các đồng chí công an chắc chắn sẽ tù.
Cũng chính vì , bà những dừng mà trái còn vung roi trâu, lùa trâu chạy ngày càng nhanh.
“Đứng !!!”
Tim Phan Vân treo lên đến tận cổ họng, trong lòng ngừng an ủi bản .
Người đó và các đồng chí công an đều xe, xe trâu của bà chạy nhanh như bay, bắt bà .
Bà chỉ cần chạy thoát là sẽ thôi!
Nào ngờ chiếc xe trâu đó nhận chủ.
Người chủ xe trâu thấy đuổi kịp, liền sốt ruột gọi tên con trâu: “Trâu trâu! Quay ! Con trâu của ơi, ngoan đây nào!”
Chỉ thấy con trâu vốn dĩ đang liều mạng chạy về phía bỗng nhiên ngoặt một cái, chạy về phía tiếng gọi của chủ nhân.
Cú ngoặt gấp mạnh, mặc dù Phan Vân xe trâu kéo c.h.ặ.t dây cương nhưng vẫn lập tức hất văng xuống mương nước bên cạnh.
Đến khi đưa về đồn công an, Phan Vân với cánh tay gãy vẫn kịp phản ứng là chuyện gì.
Bà gào kêu oan, kể những lời từ hai ở tiệm cơm quốc doanh cho đồng chí công an .
đồng chí công an cho rằng bà oan, với bà một tràng dài, bà hiểu lắm, nhưng hai điểm bà hiểu rõ.
Một là đồng chí công an bà phạm tội trộm cắp.
Hai là tội trộm cắp là tội lớn, xe trâu là vật phẩm quý giá, ít nhất cũng ba năm trở lên, tuy nhiên xét thấy bà là phạm tội do thiếu hiểu , nên nếu chủ xe trâu thể tha thứ thì thể giảm án theo tình tiết.
Phan Vân sắp ngất xỉu , bà mới ngoài bốn mươi tuổi, bà tù!
Bà quỳ mặt chủ xe trâu và đồng chí công an.
Cuối cùng là yêu cầu nhà và chủ xe trâu thương lượng, Phan Vân chẳng suy nghĩ gì nhiều liền luôn địa chỉ của Thẩm Oánh Oánh.
“Đây là địa chỉ con gái , đồng chí công an, ơn với chủ xe trâu là con rể là công nhân, tiền! Bảo ông nhất định tha thứ cho , đừng nhốt !”
Chương 40 Chỉ trách tìm nhầm đối tượng
Khi Thẩm Oánh Oánh tin , cô đang cùng Tạ Phương Trúc ăn cơm gốc cây.
Cô kinh ngạc đến mức rớt cả hàm.
Cô kìm liếc Tạ Phương Trúc bên cạnh, Tạ Phương Trúc mang vẻ mặt lo lắng, bất kỳ điều gì bất thường.