Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:01:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho nên chuyện trong nhà Tạ Phương Trúc, bao gồm cả việc đôi vợ chồng trẻ vẫn luôn chia phòng ông cũng .

 

Tạ Phương Trúc giả vờ ngại ngùng : “Vâng.”

 

Trần Văn Hưng lời , khuôn mặt chất phác lập tức hưng phấn lên, dáng vẻ đó, dường như còn vui mừng hơn cả bản Tạ Phương Trúc.

 

“Đây là chuyện ! Điều chứng tỏ Tiểu Thẩm hiện tại là thật lòng sống với cháu đấy! Tiểu Tạ, cố gắng lên nhé! Phấn đấu sang năm ôm một thằng nhóc mập mạp, năm nữa ôm một cô con gái béo tròn...”

 

Nụ mặt Tạ Phương Trúc sắp giữ nổi nữa, nhịn ngắt lời Trần Văn Hưng: “Trần thúc, còn chuyện gì khác ạ? Nếu còn chuyện gì cháu bận việc đây.”

 

Lời rõ ràng là đang đuổi khách , nếu là thông minh, chuyện gì cũng sẽ tìm cớ .

 

ngờ Trần Văn Hưng chất phác, ý đuổi khách trong đó, ông hì hì : “Đêm hôm thế gì mà bận chứ? Thúc lên đây thực sự là chuyện với cháu.”

 

“Trần thúc, hôm nay cũng sớm nữa .” Trong lòng Tạ Phương Trúc dù vẫn nhưng thực tế g.i.ế.c , “Hay là để mai ạ.”

 

“Không tốn bao nhiêu thời gian .” Trần Văn Hưng , “Bây giờ cũng muộn, sẽ lỡ việc gì của cháu , bình thường cũng thấy cháu ngủ sớm thế bao giờ .”

 

Vừa , kéo tay sang một bên, thấp giọng .

 

...

 

Hồi lâu , Tạ Phương Trúc mới .

 

Thẩm Oánh Oánh đón lấy, hỏi : “Trần thúc gì với ? Sao mà lâu thế?”

 

“Gửi rắn cho chúng , tiện thể một việc cần chú ý trong công việc ngày mai.”

 

Tạ Phương Trúc tay cài then cửa, một phát ôm ngang eo cô, dìu cô bên giường, “Gần đây mấy công nhân thường xuyên thao tác vi phạm quy định, bảo để ý thêm một chút.”

 

“À .” Thẩm Oánh Oánh gật đầu, nhưng cô tin Trần thúc đặc biệt qua đây một chuyến chỉ để chuyện đó, đa phần là Trần Tình Tình kể với ông chuyện của Thẩm Gia Tài.

 

cô cũng truy hỏi, cô tin Trần Tình Tình sẽ cô.

 

Tạ Phương Trúc ôm cô, đưa bọc giấy dầu trong tay cho cô, “Đây là rắn rang muối tiêu bác gái , ăn ?”

 

Thẩm Oánh Oánh khỏi nhớ tới con rắn hổ mang dọn sạch ổ chuột trong phòng cô, kìm vòng tay ôm lấy eo , cẩn thận hỏi: “Có con rắn hổ mang ?”

 

“Ừ.”

 

“Không ăn.”

 

Câu trả lời đúng như dự đoán, Tạ Phương Trúc thấp một tiếng, ánh mắt dâng lên tia sáng nóng bỏng, “Không ăn thì tiếp tục nhé?”

 

Nói , nghiêng đặt bọc giấy dầu lên chiếc bàn bên cạnh, bàn tay trống đỡ lấy gáy thon của cô, nhắm thẳng sự mềm mại mà áp xuống.

 

Một lát , Thẩm Oánh Oánh thở hổn hển, cả mềm nhũn.

 

Lúc sắp đặt xuống, cô vùng vẫy đẩy , đôi mắt mơ màng, khuôn mặt đỏ bừng, đầy vẻ xin .

 

“Tạ Phương Trúc, hôm nay , đến tháng .”

 

Tạ Phương Trúc ngẩn , rõ ràng là hiểu ý của cô, nhưng vẫn nhẫn nại dừng .

 

“Cái gì?”

 

“Chính là... kinh nguyệt.”

 

Thẩm Oánh Oánh lúc hổ chỉ đào cái lỗ chui xuống đất.

 

Vì mới xuyên cơ thể lâu, quy luật sinh lý của cơ thể cô vẫn nắm rõ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-45.html.]

Chiều nay thực chút đau bụng , nhưng khi xuyên qua, kỳ kinh của cô cơ bản cảm giác gì, nên cô cũng để tâm.

 

Mãi đến lúc nãy khi Tạ Phương Trúc ngoài, cảm nhận một luồng ấm, mới phát hiện đến tháng.

 

Sớm đến muộn đến, cứ nhắm đúng lúc mà đến.

 

Quả thực còn đúng lúc hơn cả Trần Văn Hưng.

 

Lúc Tạ Phương Trúc hiểu .

 

Tuy hiểu chuyện , nhưng lớp của nhiều công nhân kết hôn, bình thường tụ tập ăn cơm giữa ca, khó tránh khỏi sẽ thảo luận chuyện giường chiếu của nam nữ.

 

Nếu những đàn ông kết hôn ghét vợ điều gì nhất, lẽ chính là mấy ngày hàng tháng của phụ nữ.

 

Cứ đến chuyện đó là chạm vợ, nếu vợ dễ bệnh.

 

Có một bạn đồng nghiệp lúc đầu chỉ lo cho bản , kết quả mấy tháng vợ đổ bệnh, đưa bệnh viện tốn ít tiền mới chữa khỏi.

 

Bác sĩ mắng một trận té tát, mắng con , lúc phụ nữ đến tháng mà còn kiềm chế nổi , đúng là cầm thú!

 

“Không .” Tạ Phương Trúc hít một thật sâu, hai tay dùng lực ôm c.h.ặ.t cô, mặt vùi cổ cô, tham lam hít hà hương thơm cô để xoa dịu nỗi bứt rứt của .

 

Người nóng hổi đến kinh , thể tưởng tượng đang khó chịu đến mức nào, Thẩm Oánh Oánh chút áy náy.

 

Lửa phần lớn là do cô khơi lên, giờ phủi tay cũng là cô.

 

“Tạ Phương Trúc, xin ...”

 

“Chuyện ? Chúng còn nhiều thời gian mà, đợi chuyện đó cũng muộn.” Tạ Phương Trúc ngẩng khuôn mặt đang vùi trong cổ cô lên, cụp mắt cô.

 

Khi thấy con gái ngoan ngoãn trong lòng, ngọn lửa mới hạ xuống một chút bùng lên, mím môi, bất lực : “ bình tĩnh một chút.”

 

“Bình tĩnh một chút?”

 

“Ừ.”

 

Anh thở dài một tiếng, buông cô , cởi bộ quần áo mới mặc , thẳng ngoài cửa.

 

Giây tiếp theo, bên ngoài truyền đến tiếng nước “ào ào”, dội gấp nhanh, thể hiện rõ dội nước đang khổ sở thế nào.

 

Thẩm Oánh Oánh mới hiểu cái gọi là bình tĩnh của chính là hạ nhiệt vật lý, tức khắc cảm giác tội trong lòng sâu thêm vài phần.

 

dậy tìm cho một bộ quần áo sạch trong tủ.

 

Tìm quần áo xong, tìm khăn lau cho .

 

lục lọi nửa ngày, đồ đạc của trong tủ cũng chỉ vài bộ quần áo ít ỏi.

 

Hoàn thấy bóng dáng chiếc khăn lau của .

 

Suy nghĩ một lát, cô lấy khăn lau của .

 

Không lâu , Tạ Phương Trúc ướt sũng từ bên ngoài , ống quần còn đang nhỏ nước tong tỏng.

 

Anh đang định về phía tủ quần áo thì Thẩm Oánh Oánh cầm quần áo và khăn lau đón lấy.

 

lấy sẵn cho đây!”

 

Tạ Phương Trúc chiếc khăn đặt cùng, liếc mắt một cái nhận đó là khăn của Thẩm Oánh Oánh.

 

Bởi vì khăn của để trong tủ ở nhà tắm công cộng, ở nhà khăn.

 

 

Loading...