Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 291

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:28:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Oánh Oánh dở dở , chỉ đành dỗ hai đứa nhỏ ngủ , mới dỗ dành "đứa trẻ lớn" Tạ Phương Trúc .

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua, cả gia đình lẫn sự nghiệp của hai đều ngày càng thăng tiến.

 

Đồng thời, Tạ Phương Trúc cũng bắt đầu từ thiện, chủ yếu tài trợ cho những đứa trẻ cha bỏ rơi hoặc cha đều qua đời.

 

Anh xây dựng các trại thu dưỡng trẻ mồ côi và trường học, việc tuyển dụng bảo mẫu cho trại thu dưỡng đều là những giàu lòng nhân ái.

 

Mục đích là để những đứa trẻ đó một tuổi thơ ấm áp, đồng thời vì thiếu vắng cha mà mất cơ hội học, dẫn đến việc cả đời kẹt trong những xóm núi hẻo lánh.

 

Thẩm Oánh Oánh đại khái thể đoán tại Tạ Phương Trúc , phần lớn là vì tuổi thơ bất hạnh của cô, trong lòng cô cảm động, đồng thời cũng ủng hộ .

 

Sự ủng hộ của cô vì tuổi thơ của chính , bởi vì cô cảm thấy chung vẫn khá may mắn, mà cô là vì đau lòng cho Tạ Phương Trúc.

 

Tuổi thơ của Tạ Phương Trúc thê t.h.ả.m hơn cô nhiều, nếu năm đó những tổ chức phúc lợi như thế , chịu nhiều khổ sở như ở thôn Thẩm Gia.

 

Vào năm thứ năm, vốn lưu động của hai ít, mà quy hoạch của thành phố S cũng sơ bộ thành hình, mảnh đất mà Tạ Bách Lâm tặng Thẩm Oánh Oánh vị trí cực , vặn phù hợp với ý định bất động sản của cô lúc đó.

 

Cô bèn bàn bạc với Tạ Phương Trúc về việc động thổ mảnh đất ở thành phố S .

 

Tạ Phương Trúc ý kiến gì, dùng mỏ than của tài sản thế chấp, vay một khoản tiền nhỏ, mời công ty xây dựng chính thức khởi công.

 

Ba năm , khu chung cư chính thức thành, do vị trí đắc địa, mở bán hết sạch, vốn xoay vòng đó đều thu hồi đủ, hai vợ chồng kiếm một khoản lớn.

 

Sau khi dự án bất động sản thành, Thẩm Oánh Oánh tiếp tục tập trung sự nghiệp may mặc của , còn Tạ Phương Trúc vì sự thành công của mảnh đất thành phố S của vợ, lá gan cũng ngày càng lớn hơn.

 

Vốn dĩ chỉ đam mê mỏ than, trọng tâm của bắt đầu lệch , đưa mắt sang mảng bất động sản.

 

Mặc dù hiện tại ít nhà thương mại mọc lên như nấm mưa, nhưng tổng thể, tỷ lệ nhà thương mại vẫn còn ít đến đáng thương.

 

Có thể , lĩnh vực tương đương với một chiếc bánh ngọt mới chỉ c.ắ.n một miếng nhỏ, chỉ cần dám , thu hoạch chắc chắn sẽ nhỏ.

 

Mười năm , sự nghiệp bất động sản của Tạ Phương Trúc vô cùng thành công, bóng dáng xuất hiện ở nhiều thành phố.

 

Mà Thẩm Oánh Oánh cũng thành công thực hiện ước mơ ban đầu của , thương hiệu Huỳnh Trúc của cô nở rộ khắp cả nước, trở thành một thương hiệu quốc dân.

 

Bên cạnh đó, kênh bán hàng hải ngoại của Huỳnh Trúc cũng tiến triển , ngay cả ở nước ngoài, danh tiếng cũng cực kỳ vững chắc.

 

Cùng lúc đó, tên của hai vợ chồng cũng từ từ leo lên bảng xếp hạng phú hào trong nước, cuối cùng đầu danh sách.

 

Loại thành công từ việc từng bước phấn đấu cùng chồng cảm giác thành tựu hơn nhiều so với việc trực tiếp gả cho giàu nhất hoặc con trai của giàu nhất.

 

Thẩm Oánh Oánh vô cùng mãn nguyện.

 

Ngày nọ, bác của Tạ Phương Trúc nhớ hai đứa nhỏ, nhân lúc nghỉ hè đón hai đứa về chơi.

 

Nhân lúc rảnh rỗi , Tạ Phương Trúc và Thẩm Oánh Oánh trở về thôn Thẩm Gia, dự định chuyển mộ nhà họ Tạ đến nghĩa trang gia đình tự xây ở thành phố.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-291.html.]

Thực Tạ Phương Trúc sớm dự định dời mộ nhà họ Tạ khỏi thôn Thẩm Gia, là vợ, Thẩm Oánh Oánh đương nhiên cũng ủng hộ .

 

Tuy nhiên, bác của Tạ Phương Trúc đồng ý, già đều quan niệm lá rụng về cội, cảm thấy nhà họ Tạ phát tích từ thôn Thẩm Gia, dù chịu nhiều khổ nạn ở đây, thôn Thẩm Gia vẫn là nơi quy tụ cuối cùng.

 

Cả hai đều tôn trọng bác Tạ Bách Lâm nên nỡ nặng lời, chỉ thể khuyên nhủ khéo léo vài câu, nhưng cuối cùng đều Tạ Bách Lâm bỏ ngoài tai.

 

Vốn tưởng chuyện cứ thế thôi, ngờ cách đây lâu, Tạ Bách Lâm đột nhiên đổi ý định, chủ động bảo Tạ Phương Trúc dời mộ tổ tiên nhà họ Tạ khỏi thôn Thẩm Gia.

 

, nhân lúc hai đứa trẻ ở bên cạnh, Tạ Phương Trúc và Thẩm Oánh Oánh đưa về thôn Thẩm Gia dời mộ.

 

Điểm những ngôi làng mà Tạ Phương Trúc từng ở qua, như Tô Đường Loan, Vân Thôn, và một làng khác, cuối cùng đều sự dẫn dắt và tài trợ của mà trở thành những ngôi làng giàu nổi tiếng gần xa, thậm chí còn phồn hoa hơn nhiều thị trấn.

 

Dĩ nhiên, thôn Thẩm Gia nơi Tạ Phương Trúc sống từ nhỏ trong đó, những năm qua, thôn Thẩm Gia ngày càng suy tàn, thậm chí còn xu hướng trở thành làng nghèo.

 

Do đó, khi tin vợ chồng giàu nhất về làng, chỉ trưởng thôn mà ngay cả thị trưởng trấn cũng đến đón tiếp hai .

 

Mục đích là để vợ chồng giàu nhất để mắt tới bộ thị trấn Giác Loan nơi thôn Thẩm Gia tọa lạc, cải thiện môi trường khó khăn hiện tại của thôn Thẩm Gia, nhất là dẫn dắt kinh tế của cả thị trấn Giác Loan lên.

 

Tạ Phương Trúc mất mặt thị trưởng, chủ động đề xuất hy vọng thể hợp tác với Giác Loan trong các dự án hỗ trợ nông nghiệp.

 

Thấy , trưởng thôn Thẩm Gia vui mừng khôn xiết, khéo léo đề nghị Tạ Phương Trúc cũng nên tới thôn Thẩm Gia.

 

Đồng thời ông cũng khuyên nên dời mộ tổ tiên khỏi thôn Thẩm Gia, năm xưa nhà họ Tạ hưng thịnh khởi nghiệp tại đây, bây giờ Tạ Phương Trúc thành đạt rực rỡ, thôn Thẩm Gia chính là mảnh đất phong thủy bảo địa mà.

 

Tạ Phương Trúc ứng đối ôn hòa nhưng tuyệt đối nới lỏng nửa lời.

 

Trưởng thôn còn cách nào khác, đành cầu cứu sang Thẩm Oánh Oánh.

 

Danh tiếng Tạ ông chủ chỉ lời vợ đồn xa, trưởng thôn rõ, chỉ cần Thẩm Oánh Oánh thể giúp vài câu, thôn Thẩm Gia suy tàn chắc chắn cũng thể hưng thịnh trở .

 

Chương 237 Chuyện Đã Qua

Thông thường, chỉ cần là chuyện quá vô lý quá đáng, Thẩm Oánh Oánh đều sẽ giúp vài câu.

 

mở miệng.

 

trưởng thôn là một trưởng thôn , là vì sự cân nhắc tổng thể của thôn Thẩm Gia.

 

ông trưởng thôn chẳng liên quan gì đến cô, chỉ cần là chuyện liên quan đến thôn Thẩm Gia, cho dù kề d.a.o cổ, cô cũng sẽ hé nửa lời.

 

Không vì cô còn thù hằn nhà họ Thẩm, dù nhà họ Thẩm chẳng gì, nhưng mỗi đến tìm rắc rối, cô đều đ.á.n.h bật , chịu thiệt chút nào.

 

Hơn nữa, những năm qua sự can thiệp hữu ý hoặc vô ý của Tạ Phương Trúc, nhà họ Thẩm sống cũng chẳng , nên gì đáng bận tâm.

 

Điều cô quan tâm là những đau khổ mà Tạ Phương Trúc chịu đựng ở thôn Thẩm Gia.

 

Trong ký ức của nguyên chủ và những mô tả trong sách, thể Tạ Phương Trúc sống ở nhà họ Thẩm còn bằng ch.ó, nhưng điều đó nghĩa là kẻ bạo hành chỉ nhà họ Thẩm.

 

 

Loading...