Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 261
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:25:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà hai cô gái , từ đầu đến cuối, đến một chút hoảng loạn cũng .
Có là quá bình tĩnh ?
Vừa nghĩ , tên Lão Thử bên cạnh bỗng rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ôm bụng ngã nhào xuống đất một cách t.h.ả.m hại.
Lão Miêu còn kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy , chỉ thấy một bóng lướt qua mắt, giây tiếp theo, một cơn đau xé ruột truyền đến từ bụng, đến cơ hội phản kháng cũng , ngã thẳng cẳng xuống.
Giải quyết xong rắc rối, Thẩm Ngọc Ngọc vỗ vỗ tay, Thẩm Oánh Oánh đầy lấy lòng: "Chị ơi, cần đ.á.n.h tiếp ạ?"
"Tạm thời cần." Thẩm Oánh Oánh : "Trói , để chị xem là ai rảnh rỗi thế , đêm hôm khuya khoắt cạy cửa nhà chị."
Chương 212 Chúng cố gắng kiếm lấy một cái danh phú hào xem
Sở dĩ trùm bao tải lên đầu đến đây là vì sợ hai chị em thấy mặt.
Vì thế khi cô , Lão Thử và Lão Miêu sợ xanh mặt, cũng chẳng màng đến đau đớn, giữ c.h.ặ.t lấy bao tải đầu, bò lăn bò càng định chạy ngoài.
Thẩm Ngọc Ngọc thể để hai tên chạy thoát?
Vừa lấy dây thừng từ trong tủ , nó một tay lôi một tên, kéo ngược hai đứa trong, nhanh nhẹn trói thành một cục chắc nịch.
Thẩm Oánh Oánh lột bao tải đầu chúng , phát hiện chút quen mắt, cho các , một tên là thợ nước dùng ở chéo đối diện đường, tên là thợ rèn ở phố bên cạnh.
Tấm vải che mặt còn, vẻ hống hách coi trời bằng vung lúc nãy của hai tên cũng xì khói hết sạch, đôi mắt sáng như đá quý của Thẩm Oánh Oánh, nào còn dám nửa điểm tà niệm? Hận thể quỳ xuống gọi bà nội.
Họ ở trấn Hồng Tinh cũng coi như là m.á.u mặt, vốn dĩ chuyện , nhưng Ma Hồng tay hào phóng, mỗi 15 tệ, chỉ cần họ dạy dỗ bà chủ tiệm may một trận là .
Nghĩ bụng chồng bà chủ nhà, chỉ hai đàn bà ai chống lưng, chẳng gì sợ.
Thế là, bao tải trùm lên đầu, lao thẳng tới.
Có ngờ em gái bà chủ lợi hại đến thế, còn kịp tay dạy dỗ thì trói nghiến .
Loại chuyện dơ bẩn mà truyền ngoài thì ở trấn Hồng Tinh còn mặt mũi nào mà sống nữa?
Cân nhắc tầm quan trọng của sự việc, hai tên do dự nhiều mà khai Ma Hồng ngay lập tức, chỉ mong Thẩm Oánh Oánh thể giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng rùm beng chuyện , để cho họ một con đường sống.
Thẩm Oánh Oánh thánh mẫu đến thế, hôm nay nếu Thẩm Ngọc Ngọc thì bây giờ chính là cô .
Chẳng chẳng rằng, cô dắt Thẩm Ngọc Ngọc đưa thẳng đến đồn công an.
Tuy chuyện gây thương tích thực tế, nhưng do giữa chừng hai tên nảy sinh ý đồ xa, tính chất lập tức trở nên ác liệt, cả hai giam trực tiếp 6 tháng.
Còn Ma Hồng vì chỉ là xúi giục khác dạy dỗ, cộng thêm thái độ nhận nên chỉ giáo huấn một trận.
điều đó nghĩa là cư dân trấn Hồng Tinh thể chấp nhận hành vi của cô , vì Ma Hồng gán cho cái danh ác phụ, phàm là nơi nào cô qua đều là một mảnh mắng nhiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-261.html.]
Đồng thời, cô cũng nhận việc ở hợp tác xã may mặc nữa, những đến may quần áo, dù kéo dài thời gian chờ đợi cũng thèm để Ma Hồng .
Nữ công nhân hợp tác xã may mặc đều dựa sản phẩm để tính tiền, ai tìm cô may đồ thì một xu cũng , cứ thế thì cả nhà sẽ húp cháo loãng mất.
Thật sự còn cách nào khác, Ma Hồng đành nghỉ việc ở hợp tác xã, lủi thủi thu dọn hành lý về nhà ngoại, dựa tay nghề của mà cái nghề cá thể kiếm miếng ăn mà đây cô coi thường nhất.
Sau sự việc , cửa hàng của Thẩm Oánh Oánh vững gót chân ở trấn Hồng Tinh.
Cô cũng vì thế mà an phận, ngược còn đẩy nhanh bước chân tiến tới, chi tiền mạnh tay hợp tác với đài phát thanh và đài truyền hình địa phương, chạy quảng cáo radio và tivi.
Thời buổi kênh thông tin tiếp nhận hạn chế, hơn nữa ngành quảng cáo cũng phát triển như đời .
Dưới mấy đợt quảng cáo , danh tiếng của tiệm may Huỳnh Trúc lập tức vang xa, vô lặn lội đường xa tới chỉ để xem tiệm may Huỳnh Trúc lừng danh rốt cuộc trông như thế nào.
Ngoài , cũng thấy cơ hội kinh doanh, bắt đầu ướm hỏi xem quần áo của Thẩm Oánh Oánh lấy hàng ở .
Thẩm Oánh Oánh hề giấu diếm, hào phóng thừa nhận những bộ quần áo đều do cô thiết kế, nếu kinh doanh quần áo may sẵn thì thể tìm cô lấy hàng, giá cả dễ thương lượng, cùng thực hiện đôi bên cùng lợi.
Chỉ một yêu cầu, cũng là để những bán quần áo của cô dễ kiếm tiền hơn, là cửa hàng nhất định treo bảng hiệu Huỳnh Trúc.
Điều đương nhiên ai phản đối, cái tên Huỳnh Trúc danh tiếng vang xa , dùng tên Huỳnh Trúc tên tiệm thì hiệu quả đương nhiên là nhất, kể cả Thẩm Oánh Oánh thì họ cũng sẽ tự phát treo bảng hiệu Huỳnh Trúc lên.
Chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, Thẩm Oánh Oánh phát triển ba mối lấy hàng cố định chỗ cô.
Mà đơn hàng của Huỳnh Trúc cũng ngày càng nhiều, hiện giờ vượt qua đơn hàng nội y, trở thành mảng đơn hàng lớn nhất của xưởng may thôn Tô Đường.
Bận rộn tối mày tối mặt, Đội trưởng Tô và các xã viên mơ cũng tỉnh, mơ thấy thôn Tô Đường trở thành thôn giàu nhất.
Khi sự nghiệp của Thẩm Oánh Oánh đang thăng hoa như mặt trời ban trưa thì Tạ Phương Trúc cũng nhắm trúng một mỏ than nhỏ.
Ở một ngôi làng hẻo lánh, bí thư chi bộ làng đó là tính cách thận trọng, cảm thấy việc đào than nguy hiểm, chắc chắn liệu than , nên mỏ than mà địa chủ để vẫn luôn bỏ hoang.
Trong tiểu thuyết, cái mỏ than nhỏ đó chính là nguồn gốc phát đạt thực sự của , dựa mỏ than nhỏ đó mà lăn cầu tuyết, đưa sự nghiệp lên đến mức ai bì kịp.
Vì khi thầu cái mỏ than đó, Thẩm Oánh Oánh giơ cả hai tay ủng hộ.
Với năng lực xuất chúng của Tạ Phương Trúc, ở mỏ than quốc doanh một trưởng phòng thì quá uổng phí tài năng, nên đến nơi cần đến để phô diễn tài năng mới đúng.
Trước sự ủng hộ của cô, Tạ Phương Trúc do dự.
Cái mỏ than nhỏ đó quá xa nơi , chỉ riêng xe khách một chuyến mất ba tiếng đồng hồ, về mất 6 tiếng.
Như , xa vợ trong thời gian dài, nỡ.
Nhìn bộ dạng do dự quyết đoán đó của , Thẩm Oánh Oánh cảm thấy chút cảm động.
Trong tiểu thuyết, Tạ Phương Trúc là tham vọng ngất trời, khi cơ hội là hai lời vay mượn khắp nơi để nhanh ch.óng thầu mỏ than.