Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:25:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bây giờ cái kẻ cá thể còn đè đầu cưỡi cổ hợp tác xã may mặc của họ, mà chịu nổi?

 

Thế là, mấy nữ công nhân bàn bạc với , giơ bảng gỗ, dẫn theo một đám hàng xóm láng giềng lớn tuổi đến tiệm may Huỳnh Trúc loạn.

 

Họ lóc kể lể tiệm may Huỳnh Trúc dùng thủ đoạn cướp việc ăn của tập thể, bòn rút của công.

 

Quan trọng nhất là, tiệm may Huỳnh Trúc chuyên bán những loại quần áo phong khí bất chính, mưu đồ các cô gái sa đọa cầu tiến, gây hại đến lợi ích của tập thể.

 

Loại cửa hàng cá thể trăm hại một lợi như thế nên cút khỏi trấn Hồng Tinh.

 

Thẩm Oánh Oánh buồn , tiệm của cô chỉ bán quần áo thôi mà, nâng tầm lên thành gây hại lợi ích tập thể ?

 

cô chẳng sợ chút nào, tuy cô ở trấn Hồng Tinh lâu nhưng sơ bộ vững gót chân, kể cả cô tự nguyện mang tiệm may Huỳnh Trúc rút khỏi đây.

 

Thì các cô gái ở trấn Hồng Tinh chắc đồng ý .

 

Hơn nữa, các loại giấy tờ cần thiết cô đều đầy đủ hợp lệ, dựa mà bảo cô cút khỏi trấn Hồng Tinh?

 

Vì thế cô thậm chí còn chẳng buồn tranh cãi với những đó, đơn giản thô bạo nhờ hàng xóm giúp báo công an.

 

Mấy nữ công nhân ban đầu nghĩ nếu họ đồng tâm hiệp lực, Thẩm Oánh Oánh - một cô gái từ nơi khác đến chỗ dựa - kiểu gì cũng thắng nổi những bản địa như họ, cuối cùng sẽ xám xịt rời .

 

ngờ Thẩm Oánh Oánh căn bản sợ, chỉ gọi công an mà cuối cùng còn mượn tay công an, ép bọn họ bồi thường những bộ quần áo trong tiệm họ xé rách để trút giận.

 

Cuối cùng, đám nữ công nhân những dọa chạy mất, mà ngược còn công an giáo huấn một trận, túi tiền cũng đền sạch bách, đổi là một đống quần áo rách mang về nhà, tức đến đau cả gan.

 

Nữ công nhân cầm đầu gây rắc rối cho Thẩm Oánh Oánh tên là Ma Hồng, ngoài ba mươi tuổi, nổi tiếng là hiếu thắng ở trấn Hồng Tinh.

 

Bất kể chuyện đó cô , chỉ cần cãi là cô thắng, nếu thì đừng hòng yên chuyện.

 

, trong cuộc chiến khói s.ú.n.g với Thẩm Oánh Oánh , thua t.h.ả.m hại như cô đương nhiên sẽ bỏ qua như .

 

Sáng thì dùng tối, tóm nhất định đuổi cổ cái khối u cá thể cướp việc của tập thể như Thẩm Oánh Oánh .

 

Gia cảnh của Thẩm Oánh Oánh cô nắm rõ, cùng em gái mở tiệm ở trấn Hồng Tinh, chồng việc ở khu mỏ, ngoài còn nào khác.

 

Nghe chồng cô dạo còn xa, cũng nghĩa là hiện giờ từ sáng đến tối, trong tiệm may Huỳnh Trúc chỉ hai cô gái tay tấc sắt.

 

Nghĩ đến đây, Ma Hồng nảy ý định.

 

...

 

Tối hôm đó khi đóng cửa, Thẩm Oánh Oánh theo lệ cũ bên bàn đếm doanh thu ngày hôm nay, đầu tiên cô trải nghiệm cảm giác thế nào gọi là đếm tiền đến mỏi tay.

 

Thật là vui sướng!

 

Thẩm Ngọc Ngọc ở bên cạnh cô, thấy mắt cô thành hình trăng khuyết thì cũng nhịn mà nhe răng ngô nghê theo.

 

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch đó của con bé, Thẩm Oánh Oánh xoa đầu nó: "Ngọc Ngọc hôm nay vất vả , ngày mai chị đưa em tiệm cơm quốc doanh ăn món ngon."

 

Nghe thấy món ngon, mắt Thẩm Ngọc Ngọc lập tức sáng rực lên: "Chị ơi! Em ăn đùi gà chiên xù!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-260.html.]

Thẩm Oánh Oánh hào phóng : "Không vấn đề gì, chị tiền, gọi cho một em hẳn ba cái! Cho mấy đứa nhỏ khác thèm thuồng luôn!"

 

Nghe lời , Thẩm Ngọc Ngọc cảm thấy hạnh phúc như sắp bay lên trời, phấn khích ôm chầm lấy Thẩm Oánh Oánh.

 

"Cảm ơn chị!"

 

"Ngọc Ngọc, nương tay chút, nương tay chút." Thẩm Oánh Oánh nó siết suýt chút nữa nghẹt thở, vội vàng đẩy nó : "Xương cốt chị sắp em nghiền nát đây."

 

Thẩm Ngọc Ngọc chút ngại ngùng gãi đầu: "Hì hì, chị ơi, lực tay em lớn quá, em sẽ nhẹ..."

 

Lời còn dứt, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động sột soạt, Thẩm Ngọc Ngọc tò mò về phía cửa.

 

"Chị ơi, rể về ạ?"

 

Cùng với việc kinh doanh cá thể nới lỏng, đây một mỏ than nhỏ tư nhân niêm phong cũng mở , Tạ Phương Trúc hứng thú với mảng , mấy ngày nay đặc biệt xin nghỉ để tìm hiểu, ba ngày về.

 

Thẩm Oánh Oánh cũng theo về phía cửa, tiếng động giống tiếng chìa khóa mở cửa, mà giống như đang cạy cửa thì đúng hơn.

 

"Anh rể em sẽ lén lút như ." Thẩm Oánh Oánh lắc đầu: "Chắc là kẻ đến , Ngọc Ngọc, lát nữa tay nhẹ thôi nhé, đừng đ.á.n.h xảy chuyện."

 

Nghe , Thẩm Ngọc Ngọc chớp chớp mắt, đôi mắt sáng rực.

 

Cuối cùng nó cũng đợi đến ngày giúp chị đ.á.n.h !

 

Bình thường tuy cũng giúp chị việc, nhưng nó luôn cảm thấy đủ, vì nó nghĩ những việc nó thì khác cũng thể .

 

Nó thật sự sợ sẽ những cô gái khác thế.

 

Hôm nay nó nhất định cho chị thấy bản lĩnh thật sự của , để chị rằng cơm trong bụng nó ăn !!

 

...

 

Lão Thử và Lão Miêu rón rén cạy cửa , đẩy cửa bước , vặn đối mắt với Thẩm Oánh Oánh đang bên bàn.

 

Tức thì, trong mắt lóe lên sự kinh diễm.

 

Ban ngày từ xa thấy ngứa ngáy trong lòng, buổi tối gần, chao ôi tuyệt mỹ, đời phụ nữ đến thế ?

 

"Nhìn cái gì mà ?" Thẩm Ngọc Ngọc dậy chắn mặt Thẩm Oánh Oánh, học theo dáng vẻ hung dữ của Tạ Phương Trúc trong trí nhớ: "Còn chị nữa, m.ó.c m.ắ.t ch.ó của các !"

 

Thẩm Ngọc Ngọc trông quá đỗi đáng yêu, dáng vẻ hung dữ những khiến sợ hãi, mà ngược còn bắt nạt hơn.

 

"Hai chị em nhà đúng là cực phẩm mà!" Lão Thử cảm thán một tiếng, khom lưng dâm đãng xoa tay Lão Miêu: "Đại ca, khi dạy dỗ, là..."

 

Lão Miêu lập tức hiểu ý : "Được thôi, lâu sướng, nhân hôm nay sướng một trận cho . nhé, tao con bên trong ."

 

"Không vấn đề gì ." Lão Thử đồng ý ngay tắp lự, tuy cô bé bên ngoài bằng bên trong, nhưng bộ dạng đó cũng mướt hơn hẳn đa con gái ở trấn Hồng Tinh , ngủ là hời .

 

Hai tên dâm đãng tiến gần, càng gần, Lão Miêu vốn là đại ca bỗng cảm thấy gì đó .

 

Con gái bình thường đêm hôm thấy hai gã đàn ông trùm bao tải chỉ hở hai con mắt, đến chuyện sợ đến mức vãi cả quần thì ít nhất cũng hoảng hốt lo sợ chứ.

 

 

Loading...