Bên cạnh gã, một tiểu khất cái quần áo rách rưới, tóc tai bù xù rõ nam nữ đang bệt đất, ôm một quả táo gặm sột soạt.
Thấy Tạ Phương Trúc dẫn , Mã ca mừng rỡ, vội vàng hét lớn: “Mẹ kiếp Trúc t.ử, Uy t.ử! Các chú cuối cùng cũng đến , lão t.ử sắp cái đồ bẩn thỉu đ.á.n.h c.h.ế.t , mau cho nó một bài học !!”
Ánh mắt Tạ Phương Trúc lướt qua gã bụng bia, cuối cùng dừng tiểu khất cái đang gặm táo, lông mày nhịn nhíu .
Còn Hàn Uy vẫn nhận gì bất , quanh một lượt, giận dữ quát: “Mẹ nó! Đánh Mã ca thành thế , thật là sống nữa ! Thằng ranh ?! Em giúp xử nó!!”
Thấy đột ngột xông , gã bụng bia vắt chéo chân dường như nhận điều gì, dậy từ ghế dài đến mặt Mã ca.
“Hừ, Mã Đại Trang, gì mà chia cho một chén canh, thực chất là để kéo dài thời gian đợi cứu binh chứ gì?”
Gã lạnh, tung một cú đ.ấ.m mạnh mũi Mã ca.
“Mẹ nó chứ, cái tài bốc phét của ông vẫn trâu như ngày xưa nhỉ! hôm nay ông sai , dù ông đợi bao nhiêu nữa cũng thoát khỏi lòng bàn tay !”
Cái mũi vốn mỏng manh, đột ngột ăn một cú như , m.á.u mũi mới cầm của Mã ca tuôn .
“Vẫn còn dám tay ?!” Hàn Uy chịu nổi nữa, lao thẳng về phía gã bụng bia: “Thật coi tụi là mèo con chắc! Hôm nay lão t.ử sẽ dạy cho ông một bài học! Rốt cuộc là ai thoát khỏi lòng bàn tay ai!”
Cuối cùng, quên mỉa mai Mã ca: “Mã ca, lẽ cái thứ đ.á.n.h thành thế chứ? Thế thì yếu quá ! Xem em đây, lát nữa sẽ bắt gã quỳ xuống gọi là ông nội!!”
“Nhầm ! Không gã!” Mã ca hét đến lạc cả giọng: “Là cái đồ bẩn thỉu ! Mẹ kiếp! Nó qua đó !!”
Hàn Uy thấy kỳ lạ, ở đây ngoài gã bụng bia thì còn ai thể đ.á.n.h ?
Vừa nghĩ , khoé mắt liếc thấy tiểu khất cái bẩn thỉu đang ngậm táo lao về phía .
Đây chẳng lẽ là cái đồ bẩn thỉu mà Mã ca ?
Đầu Hàn Uy đầy dấu hỏi chấm, chẳng lẽ Mã ca thực sự tiểu khất cái đ.á.n.h?
Chuyện còn mất mặt hơn cả gã bụng bia đ.á.n.h nữa! Mã ca bây giờ cũng yếu quá !
Cậu căn bản để tiểu khất cái mắt, dứt khoát yên tại chỗ, định nhường cho tiểu khất cái hai chiêu trực tiếp vật ngã.
Để tiểu khất cái trải nghiệm kỹ hậu quả của việc quá ngông cuồng sẽ gì.
Nào ngờ tiểu khất cái đến gần, Hàn Uy bỗng cảm thấy cổ thắt , cả mất kiểm soát nghiêng sang một bên, vặn tránh cú lao tới của tiểu khất cái.
Quay đầu thì là túm lấy cổ áo của , đồng thời giọng lạnh lùng vang lên: “Thứ đơn giản , cẩn thận chút.”
Khoảnh khắc thấy lời , Hàn Uy cảm động bao, cảm động vì đ.á.n.h quên bảo vệ , kiếp của đáng giá .
đồng thời, chút tự hoài nghi, chẳng lẽ trong mắt , cái hình hộ pháp của còn bằng một tiểu khất cái gầy nhom?
Chương 200 Tiểu khất cái
Hàn Uy cảm thấy sỉ nhục, nhất định chứng minh cho thấy cái hình to lớn của để trưng cho .
Cũng còn ý định nhường chiêu nữa, lao thẳng về phía tiểu khất cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-246.html.]
Tiểu khất cái cũng hổ báo, chẳng những tránh mà còn nghênh diện lao lên, bàn tay nhỏ bé trực tiếp chặn nắm đ.ấ.m của Hàn Uy.
Hàn Uy chỉ thấy nắm đ.ấ.m như đập một bức tường, cứng ngắc nhúc nhích .
Giây tiếp theo, một cơn đau dữ dội truyền đến từ bụng, lục phủ ngũ tạng của như nứt , một tay ôm bụng, tay theo bản năng tìm đồ để vịn.
Kết quả chạm một mảng mềm mại, ngước mắt lên thì thấy tay đặt n.g.ự.c của tiểu khất cái.
Cậu sửng sốt trợn to mắt.
“Đậu mạ, mày là con gái?!!”
Tiểu khất cái cau mày, một cú đ.ấ.m khác tung cực mạnh.
Hàn Uy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tiểu khất cái dùng hết sức bình sinh, Hàn Uy đến cũng vững nữa, cái hình như ngọn núi nhỏ đổ sụp xuống, co quắp .
Phủi phủi tay, tiểu khất cái lấy quả táo từ miệng xuống định gặm tiếp.
“Con nhỏ đần!” Gã bụng bia thấy Tạ Phương Trúc đột ngột xuất hiện lưng tiểu khất cái, lớn tiếng nhắc nhở: “Phía còn một đứa nữa!!”
Lời dứt, cánh tay của Tạ Phương Trúc siết c.h.ặ.t lấy cổ tiểu khất cái.
Có lẽ vì quá tự tin sức mạnh của , tiểu khất cái tập trung cao độ, khoảnh khắc siết cổ kịp vật ngã đối phương ngay lập tức.
Mà Tạ Phương Trúc thâm hiểm lắm, rõ đấu cứng chắc chắn địch , đến cũng thể đ.á.n.h bại.
Vì chơi chiêu hiểm, khoảnh khắc tiểu khất cái khựng đó, trực tiếp bẻ trật khớp cả hai cánh tay của nó.
Tiểu khất cái chỉ thấy cánh tay đau nhói, hai bàn tay vốn tràn đầy sức mạnh bỗng chốc mềm nhũn, còn chút lực nào, ngay đó, hốc khoeo chân đá mạnh một cái, cả mất kiểm soát quỳ xuống.
Tạ Phương Trúc hề lơ là, dùng đầu gối tì lưng nó, đè c.h.ặ.t nó xuống đất.
Gã bụng bia sửng sốt, con nhỏ đần gã mang theo sức mạnh vô địch mà , vật ngã như ?
Gã cuống cuồng hét lớn: “Con đần , mày đang cái gì thế?! Mau dậy !! Còn dậy thì lát nữa đừng hòng cơm ăn!!”
Nghe lời , tiểu khất cái như tiêm m.á.u gà, đầu đột ngột ngửa thật mạnh.
Tạ Phương Trúc vốn đang đè c.h.ặ.t nó suýt chút nữa hất văng, cánh tay ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u tiểu khất cái, hét lớn: “Hàn Uy! Qua đây!”
Hàn Uy vẫn còn đang đau điếng dám chần chừ, lết đè nghiến cái hình gầy gò .
Nếu tiểu khất cái trật khớp tay, hai thật sự đè nổi nó, nhưng tiếc là tay trật, khoeo chân đá mạnh, tuy vẫn còn vùng vẫy kịch liệt nhưng bò dậy thì thực sự .
Gã bụng bia thấy hôm nay con nhỏ đần coi như tiêu , ngay gã cũng tiêu luôn.
rốt cuộc vẫn cam tâm, con nhỏ đần ăn của gã bao nhiêu đồ ăn mà giờ mất trắng ở đây, lỗ nặng !
Phải nghĩ cách mang nó , nghĩ , ánh mắt gã tự chủ rơi Thẩm Oánh Oánh ở cách đó xa.