" mà, dù là cách nào cũng khuyến khích nhé. Bởi vì quá ngu ngốc , ý đồ , ở đài phát thanh, cứ gặp bất cứ chuyện gì thuận lợi, đều sẽ tính hết lên đầu ."
"Anh chắc hẳn chồng là ai chứ? Đã qua những 'chiến tích vẻ vang' của ?"
"Cho nên, nhất nên cầu nguyện cho suôn sẻ ở đài phát thanh , nếu ngày tháng của chắc chắn sẽ dễ sống ."
Chương 143 Có quá bá đạo ?
Làm Chương Vũ thể qua những chiến tích vẻ vang của Tạ Phương Trúc ?
Thậm chí vì quen với ở cục quản lý mỏ, những chiến tích đó còn nhiều hơn cả cư dân khu mỏ bình thường.
Đừng Tạ Phương Trúc vẻ hiền lành dễ gần, thực chất là một kẻ tàn nhẫn.
Không chọc thì chuyện đều .
Nếu chọc thì coi như xong đời.
Chương Vũ sở dĩ dám nảy sinh ý đồ với Thẩm Oánh Oánh là vì giờ cô đến đài phát thanh.
Trong cảnh ngày nào cũng chạm mặt, cảm thấy với sức hút và năng lực của , nhất định thể khiến cô xiêu lòng.
Chỉ cần Thẩm Oánh Oánh trao trái tim cho , thì dù Tạ Phương Trúc lợi hại đến cũng cần lo lắng, bởi vì loại quan hệ thể đưa ánh sáng , cô chắc chắn sẽ tìm cách che giấu.
Mà Tạ Phương Trúc ở đội đào lò, thể phát hiện ?
ngờ tính toán thế mà Thẩm Oánh Oánh nể mặt, thậm chí còn trực tiếp lôi Tạ Phương Trúc phản đòn.
Nếu để Tạ Phương Trúc tay thật, chẳng tiêu đời ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Chương Vũ hối hận vô cùng.
Anh đúng là rỗi , tự dưng chọc bà cô cái gì ?
"Đồng chí Thẩm, xin cô!" Anh cúi mặt, nghiến răng : "Hôm nay là do lèo nhèo, là đúng, là đàn ông! Xin cô tha thứ cho !"
Nói xong, cũng đợi Thẩm Oánh Oánh lên tiếng, trực tiếp tự vả mặt mấy cái thật mạnh: "Đồng chí Thẩm, xin cô! Sau dám như thế nữa, đảm bảo dám thêm một lời đàm tiếu nào nữa!!"
Cùng lúc đó, ở bên hông tường của đài phát thanh, Khương Diệp đờ đẫn đó, vẻ lười nhác thường ngày mặt biến mất từ lâu.
Bởi vì những chuyện của , bất kể ở đài phát thanh ký túc xá, cô luôn là cô lập.
Thậm chí những kẻ tự cho là chính nghĩa còn cố tình bày trò ác ý, chơi lưng cô.
Ví dụ như giấu kim trong khăn mặt của cô, cho loại bột lạ nào đó ly nước của cô.
Đồ đạc ở ký túc xá cô thể khóa , nhưng ở đài phát thanh tủ đựng riêng, vì mỗi tan cô đều mang ly nước về.
Hôm nay chuyện với Thẩm Oánh Oánh quá nhập tâm, quên mất chuyện cái ly.
Nhớ Chương Vũ vẫn , sợ giở trò nên cô vội vàng lấy.
Nào ngờ tới nơi thấy Chương Vũ đang với Thẩm Oánh Oánh những chuyện đó của cô.
Tức thì, trái tim cô rơi xuống vực thẳm.
Cô Chương Vũ chắc chắn sẽ với Thẩm Oánh Oánh, nhưng ngờ nhanh đến thế.
Nếu là khác cô chẳng màng, dù những năm qua bao nhiêu lời lăng mạ khinh miệt cô đều nếm trải, trái tim cô sớm chai sạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-177.html.]
Thẩm Oánh Oánh là cháu dâu của đó.
Mặc dù sớm đời và đó còn khả năng nào nữa, nhưng cô vẫn để ấn tượng trong mắt của .
Cũng chính vì , một vốn dĩ trừ công việc hầu như chủ động chuyện với ai như cô, vờ như Thẩm Oánh Oánh để chủ động bắt chuyện quen.
Khương Diệp Đan khó chịu vô cùng.
Cô thậm chí thể tưởng tượng Thẩm Oánh Oánh khi xong sẽ biểu cảm chán ghét đến mức nào.
Cảm giác thất bại to lớn ập đến, đầu tiên cô cảm thấy còn dũng khí để ngày hôm nữa.
điều cô ngờ tới là Thẩm Oánh Oánh những coi thường cô mà còn giúp cô.
Trong phút chốc, trái tim cô như thứ gì đó va đập mạnh, đủ loại cảm xúc ùa về.
Hồi đó khi chuyện Chương Vũ phanh phui, tất cả đều mắng nhiếc, chỉ trích cô.
Khoảng thời gian đó cô dám bước chân khỏi cửa, nếu nhờ trạm trưởng Lê sức bảo vệ, ước chừng ngay cả công việc cô cũng mất luôn .
Cô hiểu nổi, rõ ràng chuyện của cô, tại tất cả mắng cô?
Chẳng lẽ tổn thương phản kháng báo thù là sai ?
Bên tai vẫn còn vang vọng tiếng tát tai giòn giã của Chương Vũ, Khương Diệp Đan ngẩng mặt lên, cố kìm nén những giọt nước mắt trong hốc mắt để trào .
Đã 26 tuổi , còn thể tùy tiện rơi nước mắt như trẻ con nữa chứ?
……
Thẩm Oánh Oánh ngờ Chương Vũ thể "co dãn " như , quả thực khiến cô khâm phục.
Mặc kệ tự vả suốt vài phút, thấy phía xa tới, Thẩm Oánh Oánh mới mở lời cho rời .
Trước khi , Chương Vũ vẫn còn đầy vẻ lo lắng.
"Đồng chí Thẩm, chuyện chúng coi như bỏ qua chứ?"
Vẻ mặt khép nép, còn sự kiêu ngạo lúc đe dọa.
"Chưa chuyện gì xảy cả, bỏ qua chuyện gì?" Thẩm Oánh Oánh chớp chớp mắt, dường như hiểu ý .
Ngay đó, dường như nhớ điều gì, cô tỏ vẻ thấu hiểu: "À, , đang hỏi lời lúc nãy còn hiệu lực ?"
"Nếu đúng là câu hỏi đó, câu trả lời của là tất nhiên còn hiệu lực chứ! Cho nên hãy lanh lợi một chút nhé, hễ thấy gặp rắc rối gì thì nhớ giải quyết giúp , nếu món nợ sẽ tính lên đầu đấy."
Chương Vũ: "?!!" Ý là , cho dù rắc rối do gây thì đó cũng là của ?
Có là quá bá đạo ?
Nhìn khuôn mặt nhăn nhó như táo bón của Chương Vũ, Thẩm Oánh Oánh suýt nữa thì bật , nhưng cô vẫn nhịn , giả bộ nghiêm túc liếc một cái, vặn hỏi: "Sao, kỹ thuật viên Chương ý kiến gì ?"
Cái yêu cầu vô lý như thế , là thì ai chẳng ý kiến chứ!!
Chương Vũ sắp tức c.h.ế.t , trong lòng thầm hỏi thăm hết tám đời tổ tông nhà Thẩm Oánh Oánh.
cũng chỉ giới hạn ở trong lòng mà thôi, thực tế ngay cả một cái rắm cũng dám thả.
Cả khuôn mặt như quả cà tím héo, khổ sở vô cùng: "Đồng chí Thẩm, ý kiến... Sau ở đài phát thanh, ai gây hấn với cô chính là gây hấn với , rắc rối của cô luôn là ưu tiên một của , dù gặp rắc rối chăng nữa cũng tuyệt đối để cô gặp rắc rối..."