Gặp chuyện là nghĩ ngay đến đầu tiên.
Nhất thời, trong lòng cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
Cảm giác cô chủ động cần đến thật sự tệ chút nào.
mà, chuyện ... tức là sử dụng bạo lực mà dùng những thủ đoạn nhẹ nhàng, văn minh ?
Ờ...
Nếu thì vẻ rắc rối hơn đấy.
vì vợ mở lời , thể sợ rắc rối chứ?
Trầm ngâm một lát, uyển chuyển : "Cô sở dĩ thể vô pháp vô thiên như là vì ở phòng đèn chiều chuộng đến mức quá thoải mái . Hay là điều cô khỏi phòng đèn để rèn luyện ở nơi khác xem ?"
Chương 97 Chiều chuộng cô hai ngày
"Có thể điều cô khỏi phòng đèn ?" Thẩm Oánh Oánh ngạc nhiên, tuy cô cũng mong cái quả b.o.m hẹn giờ Chu Dung Hoa rời khỏi phòng đèn.
chỗ dựa của Chu Dung Hoa là trưởng phòng thông gió, là " cận" mặt giám đốc mỏ.
Ngay cả Cố Tiền Tiến mặt e rằng cũng khó mà đuổi Chu Dung Hoa .
Sở dĩ cô với Tạ Phương Trúc, một là để than vãn với , dù hiện tại cô coi là nhà của , chuyện gì vui vui đương nhiên đều chia sẻ với đầu tiên.
Hai là vì thông minh, cô ý kiến của , xem chiêu trò gì thể cảnh cáo Chu Dung Hoa, để cô đừng hống hách như ở phòng đèn nữa.
ngờ "chơi lớn" như , mở miệng chuyện động trời.
Tạ Phương Trúc gật đầu: "Nếu thuận lợi thì chắc thành vấn đề."
" lưng cô đội trưởng, lưng đội trưởng còn trưởng phòng thông gió, trưởng phòng đó lợi hại lắm, liệu ảnh hưởng gì đến ?"
Hiện tại Tạ Phương Trúc vẫn chỉ là một phó trưởng ca nhỏ bé, cách với trưởng phòng vẫn còn xa lắm.
Nghĩ đến đây, cô nhịn bổ sung thêm một câu: "Nếu ảnh hưởng đến thì thôi nhé. Tuy em ưa cách của cô nhưng hiện tại em vẫn thể đối phó . Với chú Cố cũng với em , bảo em kiên trì một thời gian, đợi khi nào vị trí ca ngày chỗ trống sẽ điều em từ phòng đèn sang đó, dù cũng ở đây mãi nên ."
Đây là lời thật lòng của cô, tuy việc Chu Dung Hoa rời khỏi phòng đèn sẽ khiến cô sướng rơn, nhưng nếu Tạ Phương Trúc vì chuyện mà liều ảnh hưởng thì cô thà tự chịu đựng dần dần.
Dù với cái chỉ thông minh của Chu Dung Hoa thì tạm thời cũng chẳng gì cô.
Thấy dáng vẻ nghiêm túc và lo lắng đó của cô, Tạ Phương Trúc chút cảm động.
Bản đang bắt nạt mà vẫn quên nghĩ cho chứ?
Vợ ngốc của .
điều cô lo xa .
Dù từ chuyện của Bành Chí Cường, nhắm cái gã trưởng phòng thông gió c.h.ế.t tiệt đó , sớm muộn gì cũng hạ bệ , chỉ là bây giờ lúc.
Còn Chu Dung Hoa, tuy cô cũng dựa trưởng phòng thông gió, nhưng đó giống Bành Chí Cường quan hệ họ hàng với trưởng phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-119.html.]
Ở khu mỏ, những kẻ thể leo lên vị trí cao đều là những cáo già cả.
Hạng như trưởng phòng thông gió càng là cáo già trong các cáo già.
Không chuyện gì thì " cùng ", những kẻ dâng lợi ích cho đều che chở.
Một khi xảy chuyện, đối với những quân cờ nhỏ nhoi đó thì xin nhé, khi những giúp đỡ mà còn dẫm thêm cho một nhát.
Huống hồ Chu Dung Hoa chỉ là nhân tình của đội trưởng phòng đèn, mối quan hệ đó chẳng xa đến mức nào .
Cô mà thật sự gây họa lớn, trưởng phòng thông gió chắc chắn sẽ chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Gã nhân tình của cô lẽ sẽ bảo vệ cô , nhưng áp lực từ phía đè xuống thì dù ông bảo vệ cũng bảo vệ nổi.
Cho nên điều cô khỏi phòng đèn thật sự quá dễ dàng, chỉ điều nếu dùng cách văn minh thì tốn chút tâm tư.
Những bối cảnh Tạ Phương Trúc định cho Thẩm Oánh Oánh , dù cũng ho gì cho lắm.
Thế là mỉm , dịu dàng : "Đừng nghĩ nhiều, chuyện nên sẽ ảnh hưởng đến ."
Ngừng một chút, giải thích với cô: "Cô việc ở mỏ, nhận lương chuyên cần đầy đủ nhưng đùn đẩy hết việc cho đồng nghiệp, bản chẳng gì cả, đây là đang bòn rút của cải của mỏ. Quy định của mỏ tuyệt đối cho phép chuyện . Hiện tại cô sống thong dong là vì các lãnh đạo cấp cao thôi, chỉ cần tố cáo đúng chỗ, một nữ công nhân phòng đèn nhỏ bé như cô sẽ chẳng ai bảo vệ ."
Nghe lời , Thẩm Oánh Oánh hiểu định gì .
vẫn thấy lạ: "Em chị Ân đây nhiều ưa cô nên tố cáo , nhưng vì đội trưởng quen bên mảng quản lý kỷ luật của mỏ nên thứ liên quan đến phòng đèn đều chặn , cuối cùng tất cả về tay đội trưởng phòng đèn..."
Cô cau mày: "Với đơn tố cáo là ghi tên thật, chẳng sẽ lộ ?"
Tạ Phương Trúc gật đầu, : "Nếu gửi hòm thư mà ai cũng gửi thì đúng là sẽ xảy tình trạng đó."
Dừng một chút, giọng đột nhiên đổi: "Cho nên chúng sẽ gửi nơi mà ai dám gửi."
"Nơi mà ai dám gửi?"
"Ừm." Tạ Phương Trúc gật đầu, "Người khác gửi cho Ủy ban Kỷ luật, chúng thư nặc danh gửi trực tiếp cho Giám đốc mỏ."
Thẩm Oánh Oánh kinh ngạc trợn to mắt: "Gửi đến tay Giám đốc mỏ ạ?"
"Giám đốc mỏ cũng là thần tiên thể gặp mặt, chỉ cần tâm thì hàng ngàn cách để ông nhận thư."
Dứt lời, Thẩm Oánh Oánh hỏi cô: "Công việc hiện tại bận quá ? Nếu xuể sẽ tìm chú Cố, nhờ chú với trưởng ca của em một tiếng để giảm bớt việc cho em."
Thẩm Oánh Oánh lắc đầu: "Không cần ạ, trưởng ca sắp xếp công việc hợp lý, hiện tại em là mới nên bà giao cho em ít việc nhất, em xuể mà."
Trịnh Lai Đệ đủ với cô , nếu Cố Tiền Tiến còn can thiệp nữa chắc Trịnh Lai Đệ sẽ suy sụp mất.
"Được, cứ quyết định thế ."
Dứt lời, nheo mắt , trong mắt lóe lên một tia sáng nguy hiểm: "Chuyện của Chu Dung Hoa em cứ mặc kệ cô , chiều chuộng cô hai ngày, qua hai ngày nữa cô sẽ vui nổi ."
Ánh mắt Thẩm Oánh Oánh rơi khuôn mặt , đang mỉm nhưng ánh mắt âm trầm, đầy rẫy sự toan tính, giống như một con cáo già đang bày mưu tính kế đằng bức màn.