Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:08:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một mặt cô thấy Thẩm Oánh Oánh thật rắc rối, bao nhiêu ăn ở nhà ăn đều câu nào, chỉ cô kén chọn, bộ tịch!

 

mặt khác, cô ghen tị chịu nổi, cô cũng Tạ cơm cho , mang cơm cho .

 

"Đồng chí Hiểu Hà." Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng , "Vừa thấy tay cô chảy m.á.u, chỗ ít t.h.u.ố.c tiêu viêm dùng hết, bôi một ít , kẻo mưng mủ."

 

Dứt lời, một lọ t.h.u.ố.c màu trắng đưa tới.

 

Ngô Hiểu Hà đưa lọ t.h.u.ố.c, đó cao cao gầy gầy, nước da trắng, mặt còn vài nốt tàn nhang, là Dương Khánh Khai - thợ sửa đèn mỏ.

 

Ngay lập tức, vẻ chán ghét mặt Ngô Hiểu Hà thể giấu nổi.

 

"Không cần." Cô cáu kỉnh một tiếng, trực tiếp vị trí việc của .

 

Người thật là phiền phức, rõ ràng với như .

 

Anh là một công nhân luân chuyển từ nông thôn, một công nhân chính thức như cô tuyệt đối thể nào coi trọng .

 

Vậy mà cứ như não, hễ cơ hội là sán gần, thật kinh tởm.

 

Dương Khánh Khai cầm lọ t.h.u.ố.c ngẩn đó, đôi mắt rũ xuống giấu nổi vẻ thất vọng tràn trề.

 

Chu Dung Hoa ở bên cạnh đang rầu rĩ vì cục tức nhận từ chỗ Thẩm Oánh Oánh chỗ xả, thấy Dương Khánh Khai liền giống như tìm bia đỡ đạn .

 

Ả mỉa mai: "Chà, Tiểu Dương, vẫn bỏ cuộc ? Cậu ở mỏ ba năm nhỉ? Vẫn chuyển chính thức, chắc cũng chẳng còn cơ hội . Thêm hai năm nữa là về quê cày ruộng , hạng như mà còn Ngô Hiểu Hà theo á, soi gương xem là ai , !"

 

"Ở phòng đèn một tháng ba bốn chục đồng, theo thấy, chi bằng xuống hầm đào than, tranh thủ hơn hai năm còn kiếm thêm ít tiền, cuốn gói về quê lấy một cô vợ nông thôn !"

 

" mà..." Ả khẩy, "Với cái hình đó của , chắc xuống hầm cũng chẳng đào nổi than nhỉ? Chậc chậc, cũng , cái hình về quê chắc cũng chẳng nổi việc đồng áng . Chuyện đây, phận đàn ông mà phế !"

 

Dương Khánh Khai thèm để ý đến ả, cầm lọ t.h.u.ố.c lặng lẽ về phòng sửa chữa.

 

Giọng Chu Dung Hoa càng lớn hơn: "Đến cơm cũng thèm ăn ? Thế ? Cậu ăn thì càng gầy thêm, gái quê cũng chẳng dám lấy !"

 

Dương Khánh Khai vẫn gì, chỉ trực tiếp đóng cửa phòng sửa chữa .

 

Thấy một câu cũng dám cãi , tâm trạng Chu Dung Hoa cuối cùng cũng khá hơn đôi chút.

 

Còn Ngô Hiểu Hà thấy càng thêm chán ghét Dương Khánh Khai.

 

Một đàn ông mà phụ nữ mắng như thế cũng dám hé răng một lời, đúng là chẳng chút huyết tính nào.

 

Bị loại thích thật là kinh tởm!

 

...

 

Tạ Phương Trúc đưa Thẩm Oánh Oánh đến ngọn đồi phía gần phòng đèn.

 

Hai tìm một chỗ sạch sẽ xuống, Tạ Phương Trúc lấy hộp cơm trong túi đay nhỏ .

 

Anh đưa một cái cho Thẩm Oánh Oánh, Thẩm Oánh Oánh mở xem, là món cô thích ăn: nấm xào thịt và đậu cô ve xào khô.

 

Nếm thử một miếng, tuy bằng tay nghề của cô nhưng ngon hơn đồ ở nhà ăn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-118.html.]

 

mãn nguyện: "Cảm ơn chồng yêu!"

 

Nhìn đôi mắt cong cong của cô, Tạ Phương Trúc cũng theo, gắp bớt nấm trong hộp cơm của sang cho cô: "Món em thích , ăn nhiều ."

 

Thẩm Oánh Oánh cũng từ chối, qua gắp thêm ít thịt bát cho : "Anh cũng ăn nhiều nhé!"

 

Dứt lời, cô : "Em cứ tưởng sẽ ăn ở nhà mới đến, ngờ còn đặc biệt mang theo cơm để cùng ăn với em, em thật sự cảm động quá!"

 

Việc ăn cơm một so với việc ở bên cạnh ăn cơm với cô, thích ở bên cô hơn.

 

Nói cách khác, bất kể chuyện gì, đều thích ở bên cô.

 

lời với Thẩm Oánh Oánh, chỉ âm thầm gắp nấm hộp cơm của cô, vẻ hờ hững chuyển chủ đề hỏi cô: "Hôm nay ngày đầu , cảm thấy thế nào?"

 

Thẩm Oánh Oánh ăn một miếng nấm, lắc đầu: "Không lắm."

 

Tạ Phương Trúc ngờ cô trả lời như , động tác gắp thức ăn dừng : "Sao ?"

 

Thẩm Oánh Oánh cũng giấu , trực tiếp kể cho "chiến tích lẫy lừng" khi đối đầu với Chu Dung Hoa.

 

Cuối cùng, cô còn tinh quái nháy mắt với : "Chồng ơi, em thông minh ? Rõ ràng là cô bắt nạt em, kết quả em cho một trận, cô những bắt nạt em mà ngược còn các công nhân mỏ mắng cho một trận, thấy cái vẻ mặt của cô lúc đó , đặc sắc cực kỳ!"

 

Nhìn nụ gian xảo như một con cáo nhỏ của cô, Tạ Phương Trúc nhịn .

 

Đồng thời cũng thấy rùng , con khi đang cực kỳ tức giận dễ mất lý trí.

 

Vạn nhất lúc đó Chu Dung Hoa dồn hết cơn giận lên cô, động tay động chân với cô thì ?

 

Nghĩ đến đây, nheo mắt , khẽ hỏi cô: "Cô bắt nạt mới ?"

 

"Nghe chị Ân Nhu , nhưng đối với em, cô đặc biệt nhắm ." Dứt lời, Thẩm Oánh Oánh kể hết bộ thông tin về Chu Dung Hoa mà Ân Nhu với cô cho Tạ Phương Trúc .

 

Cuối cùng, cô may mắn vỗ vỗ n.g.ự.c : "Thật đấy, lúc đó em xong cũng sợ hú hồn, ngờ Chu Dung Hoa chỗ dựa mạnh như . May mà buổi sáng em đối đầu gay gắt với cô , nếu chắc em tiêu đời ."

 

Tạ Phương Trúc mím môi, trong mắt lóe lên một tia lệ khí.

 

Lại là trưởng phòng thông gió, quan hệ rộng thật đấy.

 

Ngay cả đội trưởng phòng đèn cũng dính líu .

 

Người nhanh ch.óng hạ bệ thôi.

 

Thấy Thẩm Oánh Oánh thở ngắn thở dài, đến cơm cũng dường như còn ngon nữa.

 

Anh rũ mắt xuống, : "Loại mà cứ tiếp tục nuông chiều cô , sẽ còn nhiều bắt nạt hơn."

 

Thẩm Oánh Oánh thở dài: "Biết ạ, lợi hại quá, hết lớp đến lớp khác, ngay cả trưởng ca của bọn em cũng đau đầu nữa là."

 

Dứt lời, cô rướn , chủ động hỏi: "Chồng ơi, cách gì ? Kiểu chuyện mà vẫn thể cho cô một bài học ."

 

Tạ Phương Trúc ngờ cô chủ động hỏi , khỏi nhớ chuyện của Lưu Quế Trân và Bành Chí Cường , những lời với cô, cô đều ghi nhớ cả ...

 

 

Loading...