Thập Niên 70: Để Giữ Mạng, Tôi Cưỡng Hôn Phản Diện Điên Nhất - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:05:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
từ những gì tiếp xúc hôm qua và sáng sớm nay, bà cảm thấy cô gái giống như lời đồn , ngược còn khá dễ mến.
Trịnh Lai Đệ cũng vướng mắc chuyện lâu, chỉ cần Thẩm Oánh Oánh yên việc trong nhà đèn thì mặc kệ cô là thế nào cũng quan trọng.
Nghĩ đến đây, Trịnh Lai Đệ cũng mỉm đáp lời chào của cô, bảo cô cứ bên cạnh xem các công nhân nữ của ca việc thế nào, đợi trong ca của họ đến đông đủ sẽ cùng họp ca sáng.
Một lát , ngoại trừ Chu Dung Hoa, đều lục tục kéo đến.
Đối với một Chu Dung Hoa chỗ dựa là Đội trưởng nhà đèn, Trịnh Lai Đệ cũng chẳng cách nào, bà liền bắt đầu họp ca sáng để sắp xếp công việc cho những đến như thường lệ.
Vì là mới nên công việc của Thẩm Oánh Oánh đơn giản hơn những khác một chút, cô phụ trách hai dãy kệ đèn ít đèn mỏ nhất ở phía ngoài cùng.
Còn ô cửa sổ của Chu Dung Hoa thì tạm thời do Ngô Hiểu Hà và Ân Nhu .
Sắp xếp xong xuôi, Trịnh Lai Đệ liền vội vàng đến văn phòng Đội trưởng nhà đèn để báo cáo công việc.
Bà khỏi lâu thì Chu Dung Hoa cuối cùng cũng tới.
Cô liếc Thẩm Oánh Oánh một cái, trong mắt xẹt qua một tia chán ghét, lớn giọng gọi: "Thẩm Oánh Oánh!"
Thẩm Oánh Oánh đang ở ô cửa sổ để nhận đèn mỏ mà công nhân nộp về.
Nghe thấy tiếng liền đầu , khi thấy khuôn mặt đen như nhọ nồi của Chu Dung Hoa, cô lập tức đoán sắp chuyện chẳng lành xảy .
mặt cô hề biểu lộ chút nào, cô nhận lấy đèn mỏ, đưa tấm thẻ đèn trong tay cho công nhân bên ngoài cửa sổ, tươi rói hỏi: "Chị Dung Hoa, chuyện gì ạ?"
Nghĩ đến những lời Ngô Hiểu Hà hôm qua, Chu Dung Hoa suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t vì nụ của Thẩm Oánh Oánh, cô chỉ hai dãy kệ đèn ở giữa : "Hai dãy đèn mỏ do cô phụ trách đấy."
Thẩm Oánh Oánh liếc hai dãy đó, nụ vẫn đổi.
" mà lúc nãy khi họp ca sáng, Trưởng ca phân công xong ạ, em phụ trách hai dãy kệ đèn ngoài cùng , nếu chị Dung Hoa đổi thì phiền chị với Trưởng ca một tiếng nhé."
Chu Dung Hoa ngờ Thẩm Oánh Oánh còn dám cãi , chẳng lẽ cô ở nhà đèn Chu Dung Hoa cô là lớn nhất, ngay cả Trịnh Lai Đệ cũng sang một bên ?
Cô lạnh một tiếng, rảo bước đến ô cửa sổ của , đột nhiên quát lớn với những công nhân vẫn đang đợi bên ngoài: "Đèn mỏ ở cửa sổ 3 đều chuyển sang cửa sổ 4 nộp hết ."
Dứt lời, cô liền đóng sầm cánh cửa gỗ của cửa sổ 3 .
Những công nhân ở cửa sổ đó khổ mà , họ đều tính khí của Chu Dung Hoa là hạng gì.
Nếu đắc tội với cô , cô nhắm thì nộp đèn chắc chắn cô sẽ chậm như rùa bò cho mà xem.
Khổ nỗi thể đắc tội, vì lưng cô Đội trưởng nhà đèn chống lưng, hễ khiếu nại thì cuối cùng đơn khiếu nại cũng về chỗ Đội trưởng nhà đèn mà thôi, chẳng tác dụng gì cả.
Nên họ chỉ thể lầm lũi xếp hàng sang ô cửa sổ của Thẩm Oánh Oánh.
Thẩm Oánh Oánh liếc ngoài cửa sổ, thấy dòng bỗng chốc dài thêm một đoạn lớn, trong lòng chẳng chút gợn sóng nào.
Bây giờ mới là buổi sáng, còn lâu mới đến giờ tan , cô chẳng việc gì vội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-giu-mang-toi-cuong-hon-phan-dien-dien-nhat/chuong-114.html.]
Tuy nhiên trong lòng nghĩ nhưng biểu hiện bên ngoài thế.
Nhìn dòng xếp hàng dài dằng dặc, nụ mặt cô biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng, động tác tay cũng trở nên luống cuống.
Càng vội càng dễ sai sót, nên động tác của cô càng chậm hơn.
Thấy dòng di chuyển ngày càng chậm, đầu tiên cô hốt hoảng xin các công nhân.
Sau đó như thể chẳng còn cách nào khác, cô đầu Chu Dung Hoa đang ghế vắt vẻo chân chữ ngũ, giọng như sắp đến nơi:
"Chị Dung Hoa, chị vô lý dồn hết công việc của chị lên đầu em, em cũng cam chịu ! em là mới, vốn dĩ nhanh bằng thạo việc , chị bắt các công nhân xếp hết sang cửa sổ của em, em mà cáng đáng nổi đây?"
"Em xuể thì các công nhân đến nộp đèn đợi lâu hơn, các vất vả việc hầm mỏ suốt cả một đêm, vốn dĩ mệt đói, chị vì khó em mà bắt bao nhiêu công nhân chịu đói, như chẳng là quá đáng lắm ?"
"Nên rằng, nếu các công nhân vất vả đào hầm khai thác than ở thì mỏ than cũng chẳng mở nổi, mỏ than mở thì cũng chẳng nhà đèn chúng , cách khác, sự tồn tại của nhà đèn chúng chính là để phục vụ cho các em việc hầm mỏ, mà chị như , đúng là quá tổn thương lòng các em công nhân !!"
Những công nhân vốn dĩ đang trách cô chậm chạp liền ngẩn , đó trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.
Ở khu mỏ , địa vị của những công nhân việc hầm mỏ như họ là thấp nhất, nhưng thực tế, nếu những công nhân như họ thì mỏ than còn gọi gì là mỏ than nữa chứ?
Khu mỏ bao nhiêu thì công nhân việc hầm chiếm tới 90%, thiếu bất kỳ ngành nghề nào cũng chứ thể thiếu nhân viên việc hầm.
Họ là lực lượng chủ chốt, nhà đèn vốn dĩ nên đối đãi với họ, mà Chu Dung Hoa và em gái cô cậy chống lưng, hễ tâm trạng là tỏ thái độ, trì hoãn thời gian nộp đèn, hại họ chịu đói.
Quá là quá đáng mà!
Có vài nhịn nổi nữa, mượn lúc hàng phía đông che khuất mặt liền trực tiếp lớn tiếng mắng nhiếc Chu Dung Hoa.
Một hòn đá ném xuống dậy lên ngàn con sóng, cầm đầu là thế trận thể ngăn nữa.
Các công nhân đến từ khắp miền đất nước, tài thiếu, mắng c.h.ử.i càng là hạng cao thủ, những lời khó nhất đều thốt .
Chu Dung Hoa vạn ngờ chuyện cuối cùng thành thế , tức đến mức mặt mũi hết xanh trắng.
Cô đẩy Thẩm Oánh Oánh để ngoài cửa sổ, nhưng những đó ranh ma vô cùng, tiếng mắng thì ngớt nhưng chẳng ai lộ mặt cả, bao nhiêu như thế cô căn bản chẳng là ai đang mắng .
Cuối cùng chỉ thể chống nạnh chỉ ô cửa sổ, c.h.ử.i bới loạn xạ đám đen kịt bên ngoài.
lúc , Trịnh Lai Đệ cũng từ văn phòng Đội trưởng trở về.
Thấy nhà đèn đang hỗn loạn như cái chợ, bà trợn tròn mắt kinh hãi.
Bà mới ngoài một lát thôi mà nhà đèn như đảo điên thế ?
Đang lúc hốt hoảng thì thấy Thẩm Oánh Oánh hớt hải chạy đến mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng.
"Trưởng ca, chị Dung Hoa việc, dồn hết việc sang cho em, em xuể, các công nhân đợi lâu quá mệt đói nên mới cãi với chị Dung Hoa, bây giờ đây ạ?"
Trịnh Lai Đệ suýt thì ngất xỉu vì tức, điều bà lo sợ cuối cùng xảy !
Cái kẻ chuyên gây chuyện như Chu Dung Hoa cuối cùng dấy lên sự phẫn nộ của các công nhân !