Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Tư Bản Mang Theo Không Gian, Gả Cho Đại Lão Phản Diện - Chương 55: Anh Vốn Dĩ Cũng Chưa Từng Ngủ Giường
Cập nhật lúc: 2026-01-31 20:15:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh qua với vẻ một lời khó hết: “Để lên bàn.”
“Hả?” Thẩm Liệt Dương chút bất mãn: “Cứ tùy tiện thế ạ?”
“Hay là khâu lên , ngày nào cũng mang theo?” Giang Dữ Bạch ngoài nhưng trong cái tên ngốc .
“Không , vẫn là em để lên bàn cho ngài!” Thẩm Liệt Dương gượng một tiếng, nhanh ch.óng ném cuốn sổ nhỏ lên bàn, chuồn lẹ.
Một lát , Giang Dữ Bạch cũng theo khỏi phòng.
Chưa qua mấy phút, cửa phòng mở .
Nguyễn Duẫn Đường ôm một bọc đồ xuống sô pha, chất đống đồ lên bàn, cuốn sổ nhỏ trượt theo góc bàn rơi xuống.
Cô cũng để ý, chỉ chú ý đồ tay.
Một lát , Giang Dữ Bạch , ánh mắt quét qua mặt bàn, lướt qua từng cái túi thơm , duy chỉ thấy cuốn sổ tay .
Ánh mắt biến đổi.
Nhấc chân bước lên, bàn.
Ánh mặt trời mặt che khuất, Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày ngẩng đầu: “Tránh chút, chắn sáng của .”
Giang Dữ Bạch ánh mắt thâm sâu chằm chằm cô: “Cuốn sổ tay bàn ?”
“Sổ tay gì?” Nguyễn Duẫn Đường vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Sau đó thấy sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, cô lục lọi bàn một chút, trái , mới : “ thấy sổ tay gì cả.”
Đôi mắt đen nhánh của Giang Dữ Bạch ẩn chứa tia sáng lạnh, lẳng lặng cô.
Lông mày Nguyễn Duẫn Đường dần dần nhíu : “Anh sẽ tưởng là lấy sổ tay của đấy chứ?”
Giang Dữ Bạch gì.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nguyễn Duẫn Đường hoang đường: “Anh cảm thấy sẽ thiếu một cuốn sổ tay của ?”
“Sổ tay cô xác thực thiếu.”
Nguyễn Duẫn Đường ý ngoài lời, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên: “Chẳng lẽ trong sổ tay của ghi chép cơ mật quan trọng gì?”
Giang Dữ Bạch đôi mắt đen như mực, chằm chằm cô, bỗng nhiên nhếch môi: “Vừa cô thấy?”
“Cái gì?” Nguyễn Duẫn Đường hỏi xong, bỗng nhiên nhớ tới nhà là chui tọt gian.
Cô thản nhiên : “ thật sự các cái gì, cũng cái sổ tay gì đó.”
“Anh nếu sốt ruột, chúng cùng tìm xem.”
Đôi mắt sắc bén của Giang Dữ Bạch cô dò xét, như vạch trần lớp ngụy trang của cô.
Nguyễn Duẫn Đường mặt đổi sắc mặc đ.á.n.h giá.
Không khí rơi bế tắc.
Mấy phút trôi qua, Nguyễn Duẫn Đường cũng phiền.
“Anh tìm thì tìm, tìm thì , cứ lù lù ở đây gì?”
Giang Dữ Bạch im lặng một lát, : “Đó là một bản tài liệu dữ liệu v.ũ k.h.í.”
Ánh mắt Nguyễn Duẫn Đường khẽ biến.
Thảo nào căng thẳng như !
đang yên đang lành mang cái thứ đến đây gì?
Tâm tư cô xoay chuyển trăm ngàn , trong khoảnh khắc liền hiểu dụng ý của .
Đến thử cô, kết quả thử lắm, thử mất luôn tài liệu!
Phiền nhất là bây giờ mất , cái nồi to đùng rơi trúng đầu cô.
Trong lúc ánh mắt đổi liên tục, Giang Dữ Bạch thu hết sự đổi của cô đáy mắt.
“Cho nên, nhất cô nên suy nghĩ cho kỹ.” Anh trầm giọng .
Nguyễn Duẫn Đường trợn trắng mắt: “Anh cho dù vắt kiệt não , còn thấy, cũng thể biến cho một cái .”
Nói xong, cô tỉ mỉ tìm một vòng xung quanh, nhưng vẫn tìm thấy.
Lúc , Thẩm Liệt Dương run rẩy .
Hai đồng thời về phía .
Thẩm Liệt Dương hiểu trong lòng phát run, nhưng thực sự chịu nổi cái bụng đang kêu ùng ục, nhỏ giọng : “Chị... chị dâu, thể ăn cơm ?”
Nguyễn Duẫn Đường thẳng dậy, bộ dạng co rúm của , dùng giọng đặc biệt dịu dàng, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-tu-ban-mang-theo-khong-gian-ga-cho-dai-lao-phan-dien/chuong-55-anh-von-di-cung-chua-tung-ngu-giuong.html.]
“Được chứ, bây giờ rửa mặt , bưng cơm ngay đây.”
“Cảm ơn chị dâu!”
Thẩm Liệt Dương đói đến mức rảnh quan tâm đến khuôn mặt đen sì của đoàn trưởng nhà nữa, vắt chân lên cổ chạy bể nước rửa mặt.
Nguyễn Duẫn Đường cũng quan tâm như trời trồng ở đây, thẳng bếp bưng cơm.
Bữa cơm , ngoại trừ Thẩm Liệt Dương, hai khác đều động đũa mấy.
Người ăn xong một bát cơm, cũng phát hiện sự khác thường, liếc đoàn trưởng lạnh đóng băng bên cạnh, chị dâu đối diện tuy đang nhưng ý chạm đáy mắt, Thẩm Liệt Dương cảm thấy đầu to .
Cậu nhịn ghé tai Giang Dữ Bạch, khuyên: “Đoàn trưởng, chọc chị dâu giận , còn mau dỗ dành ?”
Sắc mặt Giang Dữ Bạch trầm xuống.
Anh dỗ?
Anh bắt cái tên đặc vụ là lắm .
Mà Thẩm Liệt Dương thấy thờ ơ thì càng sốt ruột, nghiến răng :
“Đoàn trưởng, còn giả bộ, cẩn thận chị dâu đuổi ngoài, ngày tháng ngủ giường của còn xa vời lắm đấy!”
Thân Giang Dữ Bạch cứng đờ, định quát mắng, liền bắt gặp ánh mắt kinh ngạc và nghi hoặc của đối diện, hai loại ánh mắt giao , cuối cùng hóa thành ánh mắt kinh hoảng như yêu râu xanh.
“...” Giang Dữ Bạch.
Mà Thẩm Liệt Dương giờ khắc mới chợt phát hiện kiểm soát âm lượng.
Cậu hổ giải thích: “Chị dâu, em đây cũng là lo lắng cho cuộc sống hài hòa của chị và đoàn trưởng mà!”
Nguyễn Duẫn Đường ngoài nhưng trong : “Quan tâm , đừng quan tâm nữa.”
Nói xong, cô cơm cũng nuốt trôi, tìm một cái cớ khỏi cửa.
Thẩm Liệt Dương cứng đờ, chọc bên cạnh một cái, nhỏ giọng lầm bầm: “Em bảo chị dâu giận mà, tối nay ngài đừng hòng ngủ giường.”
Giang Dữ Bạch vốn định vốn dĩ cũng từng ngủ giường.
Ý nghĩ nảy , lông tóc dựng , suy nghĩ như ?
Chẳng lẽ mơ mấy liền suy nghĩ lung tung?
Lại còn là đối với phụ nữ nghi là đặc vụ !
Sắc mặt trầm xuống, dần dần bình tĩnh : “Cơm ăn xong thì việc.”
Thẩm Liệt Dương lập tức cầm bát đũa lên, nhanh ch.óng lùa cơm.
Một bữa cơm ăn xong, Thẩm Liệt Dương chủ động dọn bát đũa, để chạm mắt với đoàn trưởng nhà , dọn bếp xong quét luôn cả phòng khách một lượt.
Quét quét, bỗng nhiên từ gầm sô pha quét một cuốn sổ tay, một cái, hét lên một tiếng, bất mãn :
“Đoàn trưởng! Sao thể vứt dữ liệu em vất vả chép lung tung thế chứ!”
Lời dứt, liền thấy nãy còn trầm mặt bàn ăn, như một cơn gió lao đến mặt, đoạt lấy cuốn sổ tay trong tay .
“Tìm thấy ở ?” Giọng lạnh đến dọa .
Thẩm Liệt Dương run rẩy cả , chỉ khe hở sô pha: “Thì ở gầm sô pha đấy ạ.”
Giang Dữ Bạch một cái, chỗ đó khéo là một góc c.h.ế.t, lấy đồ khều thì căn bản phát hiện .
Sau đó lật cuốn sổ dữ liệu xem vài trang.
Thẩm Liệt Dương chép chi tiết, chép đủ mười mấy trang, ngắn ngủi vài phút căn bản thể nhớ hết, huống hồ cô và bọn họ vẫn luôn ở cùng .
cũng loại trừ khả năng cô cố ý ném cuốn sổ xuống gầm sô pha, đợi buổi tối lén lút lấy .
Tiếp đó, nhét cuốn sổ khe sô pha, trầm giọng dặn dò: “Chuyện với chị dâu .”
Thẩm Liệt Dương đầy đầu dấu hỏi, hỏi dám hỏi, chỉ đành gật đầu.
Mãi cho đến khi mặt trời xuống núi, thu dọn đồ đạc chuẩn về ký túc xá đơn vị , khỏi sân, Nguyễn Duẫn Đường xách một túi đồ kho đóng gói kỹ và mấy cái túi thơm chống côn trùng cùng đưa cho .
Thẩm Liệt Dương đầy mắt kích động, chút ngại ngùng.
Nguyễn Duẫn Đường hào phóng : “Lần ăn gì với , cơm bao no.”
Thẩm Liệt Dương mà rưng rưng nước mắt, khi rời nhà từng ai với như .
Sau khi Nguyễn Duẫn Đường xoay , do dự một chút mở miệng: “Chị dâu, chị về nhà ngàn vạn đừng gần sô pha.”
Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc đầu: “Tại ?”
Ánh mắt Thẩm Liệt Dương né tránh: “Hôm nay em quét dọn vệ sinh phát hiện gầm sô pha phân chuột, chắc là chuột lui tới.”