Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Tư Bản Mang Theo Không Gian, Gả Cho Đại Lão Phản Diện - Chương 52: Cô Ấy Thế Mà Biết Tiếng Anh!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 20:15:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh lạnh lùng bước phòng nữa, yên giường, vươn tay .

 

Khi ngón tay sắp chạm cúc áo, lông mi cô gái khẽ run, bỗng nhiên mở mắt.

 

Hai đột ngột bốn mắt .

 

Không khí rơi một mảnh c.h.ế.t lặng.

 

Gương mặt lạnh băng của Giang Dữ Bạch dần dần cứng đờ.

 

Nguyễn Duẫn Đường suýt chút nữa tưởng tỉnh ngủ, theo hướng ngón tay đang lơ lửng của , cô thấy... n.g.ự.c ?

 

“Á!” Cô hét lên một tiếng, nhanh ch.óng từ gối sờ một con d.a.o găm, nắm trong tay bò về phía cuối giường.

 

“Anh cái gì?”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Ánh mắt cô kinh hoảng, mang theo sự cảnh giác phòng chống yêu râu xanh, bàn tay giấu lưng bất động thanh sắc rút vỏ d.a.o .

 

Sắc mặt Giang Dữ Bạch chút gợn sóng, thể gọi là bình tĩnh chỉ lọ dầu t.h.u.ố.c bàn:

 

“Vết thương cũ của tái phát, lấy t.h.u.ố.c.”

 

Nguyễn Duẫn Đường theo hướng ngón tay liếc qua một cái, nhưng trong lòng vẫn buông bỏ cảnh giác: “Sao ?”

 

Thần sắc Giang Dữ Bạch đổi, thản nhiên lấy một sợi dây kẽm nhỏ lắc lắc: “Gọi cô nửa ngày thấy động tĩnh, chỉ đành tự mở cửa.”

 

Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc trừng lớn mắt, hổ thôi.

 

Hai ngày nay cô điều chế hương thức đêm, chắc là mệt quá nên ngủ say.

 

đây cũng lý do để cạy cửa chứ.

 

Nguyễn Duẫn Đường dậy cầm lọ dầu t.h.u.ố.c lên, ném cho , nhàn nhạt nhắc nhở: “Anh nghĩ kỹ , đừng quên cái gì nữa.”

 

Giang Dữ Bạch nghẹn lời, ý tứ châm chọc.

 

“Hết .” Anh cứng ngắc ném ba chữ, xoay thẳng.

 

Trước khi đóng cửa, nhạt giọng nhắc nhở: “Lần phòng , ổ khóa cắm chìa khóa .”

 

Sau khi cửa lớn khép , Nguyễn Duẫn Đường thở phào nhẹ nhõm đồng thời chút hổ.

 

Hình như cô hiểu lầm .

 

Chẳng lẽ nghi ngờ cô nữa?

 

Không đúng.

 

Nguyễn Duẫn Đường bỗng nhiên nhớ tới vết bớt hình hoa hải đường n.g.ự.c nguyên chủ giống hệt cô.

 

Chẳng lẽ xác nhận phận của cô?

 

Ông trời ơi, sớm!

 

Biết sớm thì cô giả vờ ngủ để xác nhận cho xong chuyện!

 

...

 

Ngày hôm .

 

Nguyễn Duẫn Đường mở cửa phòng, phòng khách dọn dẹp gọn gàng, chăn đệm sô pha cũng gấp ngay ngắn.

 

Trong nhà ai, chắc là đến đơn vị .

 

Nguyễn Duẫn Đường tự cho bát mì thịt sợi ăn qua loa, ăn nửa quả dưa hấu mua hôm qua.

 

Không ăn nhiều dưa hấu quá , bụng cô đau quặn từng cơn, vội vàng chạy nhà vệ sinh.

 

Nhà vệ sinh ở đây là hố xí công cộng, cũng may là quá bẩn, cho nên cô mới thể nhịn mấy ngày nay, đợi hai ngày nữa đồ nội thất xong hết, cô định xây thêm một cái nhà vệ sinh và phòng tắm trong sân.

 

Đi vệ sinh xong, đường trở về, những xung quanh còn bàn tán gì về cô nữa, chỉ là cũng chào hỏi cô.

 

Cô vui vẻ tự tại, định lướt nhanh qua bọn họ, đột nhiên thấy một bà thím chỉ chỗ nào đó, chuyện phiếm:

 

“Cái Dương doanh trưởng cũng t.h.ả.m thật, tối qua vệ sinh một cái mà ngã gãy cả chân!”

 

“Chứ còn gì nữa, nhưng tàn mà phế, gãy chân cũng chống nạng tiếp khách nước ngoài đấy!”

 

Nghe , Nguyễn Duẫn Đường ngẩng đầu, theo hướng ngón tay bọn họ chỉ.

 

Dương Xuyên đang dẫn một nước ngoài tóc vàng mắt xanh về phía thao trường, chống một cây nạng, trông khá buồn , vác cái mặt sưng vù bầm tím gì đó với nước ngoài .

 

Nguyễn Duẫn Đường hai , bỗng nhiên vội về nhà nữa, cô thẳng về phía đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-tu-ban-mang-theo-khong-gian-ga-cho-dai-lao-phan-dien/chuong-52-co-ay-the-ma-biet-tieng-anh.html.]

 

Mà mấy đang chuyện phiếm ban nãy thấy cô thẳng về phía , kinh ngạc một chút, mấy , nhanh ch.óng theo xem náo nhiệt.

 

Nguyễn Duẫn Đường để ý mấy phía , trực tiếp chặn đường Dương Xuyên.

 

Dương Xuyên buộc dừng bước, mày nhíu c.h.ặ.t, che chở nước ngoài lưng một cách căng thẳng, gào lên với cô: “Cô cái gì? Còn tránh ?”

 

Nguyễn Duẫn Đường như hỏi: “Bao giờ thì đền tiền cái máy ghi âm cho ?”

 

Sắc mặt Dương Xuyên cứng đờ, vội vàng đuổi : “Hôm khác, cô thấy đang bận ?”

 

“Hôm khác, cái cũng ba ngày đấy.” Nguyễn Duẫn Đường chìa bàn tay trắng nõn : “Hai trăm đồng, mau lẹ đưa ngay bây giờ cho !”

 

Sắc mặt Dương Xuyên càng khó coi hơn.

 

nước ngoài lưng vẻ mặt đầy nghi hoặc, chỉ cử chỉ tay của cô, hỏi Dương Xuyên: “Cô đang ?”

 

Biểu cảm Dương Xuyên cứng , nghĩ đến việc Nguyễn Duẫn Đường tiếng Anh, thần sắc giãn , đáp: “Cô đang ăn xin.”

 

“Hả?” Người nước ngoài kinh ngạc một chút, quét mắt Nguyễn Duẫn Đường từ xuống , ánh mắt dừng khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm của cô, chút dám tin :

 

“Cô gái xinh thế mà còn ăn mày ?”

 

Dương Xuyên khẽ nhướng mày, ỷ việc Nguyễn Duẫn Đường hiểu, kiêng nể gì :

 

“Đừng trông cũng , thật lười xảo quyệt, chỉ khắp nơi xin tiền cướp tiền thôi!”

 

“Chúa ơi!” Người nước ngoài xong vẻ mặt đầy khinh bỉ, xua tay ghét bỏ với Nguyễn Duẫn Đường.

 

Dương Xuyên thấy , lập tức lệnh cho Nguyễn Duẫn Đường: “Vị khách quý tôn kính của chúng bảo cô mau , cô còn mau ?”

 

cho cô , đắc tội với vị khách nước ngoài , cho dù là Giang Dữ Bạch che chở cô cũng vô dụng.”

 

Nghe lời đe dọa của , Nguyễn Duẫn Đường suýt thì tức .

 

Thấy cô những mà còn lên, Dương Xuyên sắc mặt xanh mét giơ nạng lên định đuổi .

 

Lúc , một tràng tiếng Anh lưu loát chuẩn xác bỗng nhiên thốt từ miệng cô.

 

“Xin chào, ăn mày, là nợ tiền , đang đòi tiền của .”

 

Trong nháy mắt, Dương Xuyên kinh hoàng trừng lớn mắt, dám tin cô: “Cô... cô học tiếng Anh từ bao giờ?”

 

Nguyễn Duẫn Đường khinh thường liếc : “Chuyện còn cần báo cáo với ?”

 

Dương Xuyên nhất thời sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cảm thấy sỉ nhục to lớn.

 

nước ngoài lưng cũng hiểu cô gái căn bản ăn xin.

 

Ông phẫn nộ với Dương Xuyên: “Rốt cuộc là chuyện gì!”

 

Tim Dương Xuyên thắt , gượng : “... đùa thôi.”

 

Mặt nước ngoài vẫn đen sì: “Trò đùa Trung Quốc chẳng buồn chút nào.”

 

Dương Xuyên nghẹn lời, sợ chọc giận ông , vội vàng lục tung túi quần, mới gom đủ hai trăm đồng đưa cho Nguyễn Duẫn Đường.

 

“Cô mau , đừng phiền tiếp đón khách quý!”

 

Nguyễn Duẫn Đường rút tiền từ tay , đang định chuyện, lưng đột nhiên vang lên một giọng nữ quen thuộc.

 

“Là cô?”

 

Nguyễn Duẫn Đường đầu , liền thấy phụ nữ nước ngoài Julia gặp ở chợ hôm nọ.

 

Cô cũng dùng tiếng Anh chào hỏi Julia.

 

đàn ông nước ngoài thấy cô và vợ quen , bước lên hỏi thăm: “Hai quen ?”

 

Julia lập tức với chồng đây chính là giúp bà hôm nọ.

 

Trong nháy mắt đàn ông nước ngoài vẻ mặt nhiệt tình chào hỏi Nguyễn Duẫn Đường, trò chuyện rôm rả.

 

Mà Dương Xuyên cô lập ở phía , chen câu nào nữa.

 

Hơn nữa kinh hoàng phát hiện, tiếng Anh của Nguyễn Duẫn Đường thế mà còn hơn cả , chuyện với hai nước ngoài cơ bản hề vấp váp, giống lắp ba lắp bắp, còn cần dùng tay hiệu.

 

Là quân nhân duy nhất trong đơn vị tiếng Anh, luôn tự cao tự đại, cũng dễ dàng nhận nhiệm vụ , nhưng mà bây giờ...

 

Ánh mắt âm u về phía cô gái đang chuyện đĩnh đạc với hai , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Lúc , đàn ông nước ngoài dường như nhận điều gì, đầu : “Cậu cần dẫn nữa, để vị tiểu thư dẫn chúng .”

 

 

Loading...