Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Gom Sạch Gia Sản Theo Quân Được Sủng Tận Trời - Chương 60: Tụ Họp Trò Chuyện
Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:47:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Dương nếm thử miếng bánh ngọt nhỏ trong tay, chỉ ăn một miếng, phần còn đặt đĩa.
"Sao ăn nữa?" Cố Minh Nguyệt tò mò hỏi.
"Con để lát nữa ăn món ngon ạ."
Dương Dương nghiêm túc : "Mẹ , bây giờ ăn bánh ngọt muộn quá, răng sẽ sâu ăn mất."
Mọi xong đều bật .
Hà Bỉnh Lâm xoa đầu con trai: " , Dương Dương nhà chúng là ngoan nhất."
Hạ Thanh Hà chút ngại ngùng bưng hai đĩa rau : "Tay nghề nấu nướng của lắm, chỉ món chay thôi, nên nhà ăn mua mấy món mặn, đừng chê nhé."
Cố Minh Nguyệt : "Chê gì chứ, đồ ăn ở nhà ăn cũng ngon mà."
Thực đơn ở nhà ăn cũng phong phú, tuy điều kiện tương đối khó khăn, nhưng các lãnh đạo quan tâm đến việc ăn uống của các chiến sĩ, cố gắng hết sức để cho họ những thứ nhất.
Cố Minh Nguyệt cũng đặt hai món mang đến lên bàn, canh sườn rong biển thơm nức và trứng xào vàng ươm mềm xốp.
Chẳng mấy chốc, chiếc bàn vuông nhỏ bày đầy các món ăn, đủ màu sắc, thơm nức mũi. Tuy món mua ở nhà ăn, món tự ở nhà, nhưng món nào cũng toát lên sự chân thành và nhiệt tình.
"Nào, mau nếm thử !" Hà Bỉnh Lâm mời mọc, "Tay nghề của Minh Nguyệt nhất định ăn nhiều một chút, danh từ lâu ."
Dương Dương thể chờ đợi nữa, gắp một miếng trứng xào do Cố Minh Nguyệt , mắt lập tức sáng lên: "Ngon quá! Ngon hơn cả ở nhà ăn ạ!"
Hạ Thanh Hà cũng gắp một miếng bỏ miệng, và cũng thốt lên lời cảm thán giống con trai.
"Minh Nguyệt, tay nghề của em đúng là tuyệt vời."
Trứng xào thì đơn giản, nhưng để món trứng xào đơn giản mà ngon thì dễ chút nào.
Cố Minh Nguyệt chọc : "Làm gì chuyện khoa trương như , thật đơn giản, cho một chút nước ấm trứng, lửa đừng quá lớn, xào lên sẽ mềm thôi."
Dương Dương ở bên cạnh gật đầu lia lịa, dường như đang âm thầm ghi nhớ "ghi chú học tập" của .
"Thì là như , mấy hôm nữa cũng thử xem."
Trên bàn ăn, Hình Nghị cắm đầu ăn cơm, tần suất gắp thức ăn nhanh như đang thi đấu.
Hà Bỉnh Lâm nhịn tò mò hỏi: "Hình Nghị gì thế?"
Hình Nghị ngẩng đầu lên, miệng vẫn còn đầy cơm, một cách ú ớ: "Nếu chuyện, cơm sẽ hết mất."
Mọi đều ngờ là như , thảo nào cứ ăn ngừng.
Lục Lẫm nghiêm túc tiếp: "Vậy ăn nhiều , thì lát nữa hết thật đấy!"
Hà Bỉnh Lâm trêu chọc: "Cậu sợ chúng giành cơm của ?"
Hình Nghị gật đầu một cách nghiêm túc, cúi đầu tiếp tục chiến đấu.
Dương Dương nhịn cảm thán: "Chú Hình, sức ăn của chú lớn thật, giống như cái động đáy !"
Hình Nghị đắc ý , "Ăn nhiều mới sức, cháu xem chú khỏe ."
Dương Dương cánh tay rắn chắc của Hình Nghị, gật đầu tán thành, cũng ăn nhiều, khỏe như chú Hình Nghị để ai dám bắt nạt .
Ăn cơm xong, mấy khiêng ghế đẩu nhỏ sân trò chuyện.
Màn đêm dịu dàng, gió biển mang theo vị mặn thoang thoảng thổi qua.
Hạ Thanh Hà bưng một ấm nóng và một đĩa bánh ngọt , chào hỏi: "Mọi uống , ăn chút đồ ngọt cho đỡ ngấy."
Lục Lẫm rót cho Cố Minh Nguyệt một ly , cẩn thận đặt chén bên cạnh tay cô.
Cố Minh Nguyệt ngước mắt , hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-gom-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-tan-troi/chuong-60-tu-hop-tro-chuyen.html.]
Sự ăn ý và dịu dàng trong ánh mắt đó khiến Hạ Thanh Hà bên cạnh nhịn tò mò hỏi: "Hai quen như thế nào ? Trông tình cảm thật ."
Cố Minh Nguyệt khẽ , : "Chúng em , là hôn ước từ nhỏ. Hồi bé hai nhà quen , lớn định sẵn hôn sự ."
"Vậy cũng giống chúng !" Hạ Thanh Hà ngạc nhiên , " và nhà cũng quen từ nhỏ, nhà xong từ lâu ."
Hà Bỉnh Lâm tiếp: "Xem mấy cặp chúng đều là duyên trời định cả."
Hình Nghị ở bên cạnh trêu chọc: "Hôn ước từ nhỏ cái của hôn ước từ nhỏ, rõ gốc gác, nền tảng tình cảm vững chắc."
Tiếc là cô thế cô cũng đối tượng, ngay cả hôn ước từ nhỏ cũng .
Lục Lẫm : "Không đăng ký tham gia buổi gặp mặt giao lưu , chuẩn sớm một chút còn cơ hội."
Hình Nghị ngẩn , chút ngại ngùng : " chỉ góp vui thôi, nghĩ nhiều như ."
"Vậy ." Hạ Thanh Hà lập tức hứng thú.
"Buổi gặp mặt là thanh niên trong quân đội, thể hiện cho . Minh Nguyệt, chúng giúp nghĩ cách xem, con gái thích gì nhỉ?"
Nghe họ , Hình Nghị bỗng dưng cảm thấy gặp mặt của hy vọng.
Cố Minh Nguyệt gật đầu: "Đầu tiên sạch sẽ gọn gàng, quần áo vặn. Còn nữa, chuyện chân thành, đừng quá dẻo mép."
Hà Bỉnh Lâm cũng gia nhập hàng ngũ "quân sư": " thấy thể chuẩn chút quà nhỏ, ví dụ như bánh ngọt tự , thể hiện tấm lòng."
Dương Dương ở bên cạnh chen : "Còn kể chuyện nữa!"
Mọi đều .
Hình Nghị chút rụt rè gãi đầu: "Vậy về chuẩn kỹ càng mới ."
Lục Lẫm vỗ vai : "Thế mới đúng, cơ hội chỉ dành cho sự chuẩn ."
Cố Minh Nguyệt vợ chồng Hà Bỉnh Lâm tự tại khi ở bên , cũng chút tò mò về họ.
"Vậy hồi nhỏ hai chơi cùng ? Có cãi ạ?"
Hà Bỉnh Lâm và Hạ Thanh Hà , đều .
Hạ Thanh Hà : "Đương nhiên là cãi chứ, nhưng mỗi cãi xong, đều tìm cách dỗ ."
"Nhớ một , ăn vụng bánh táo đỏ để dành cho , giận mấy ngày thèm chuyện với ."
Bị vạch trần chuyện cũ mặt em, Hà Bỉnh Lâm chút ngại ngùng, "Lúc đó ham ăn mà, dành dụm tiền tiêu vặt mấy ngày, mua cho em một xiên kẹo hồ lô để tạ , em mới chịu để ý đến ."
Hạ Thanh Hà xong, tiếp tục nhớ : "Có mất sợi dây buộc tóc hình hoa mà thích nhất, cả buổi chiều, liền chạy nhiều nơi tìm giúp , cuối cùng tìm thấy trong bụi cỏ ven sông."
Hà Bỉnh Lâm tiếp: "Lúc tìm thấy ướt sũng , còn phơi nó nắng, kết quả phơi đến bạc cả màu."
Dương Dương đến mê mẩn, mắt sáng lấp lánh: "Thì hồi nhỏ ba cũng vui như ."
Cố Minh Nguyệt chống cằm, cũng chăm chú, thì tình yêu thanh mai trúc mã ngọt ngào đến thế.
Cô bất giác đặt và Lục Lẫm cảnh đó, nếu họ quen từ nhỏ thì sẽ như thế nào.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, Lục Lẫm cô, ánh mắt dịu dàng như ánh trăng, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Hai bốn mắt , dường như thời gian đều ngưng đọng, chỉ còn tiếng tim đập của đối phương vang vọng bên tai.
Hà Bỉnh Lâm chú ý đến hành động nhỏ của , ở bên cạnh trêu chọc: "Được , đừng thể hiện tình cảm mặt chúng nữa, chúng vẫn còn ở đây đấy."
Dương Dương ôm chén chè chuẩn , đang uống một cách ngon lành, lớn đang gì.
Nghe thấy tiếng của họ, bé ngơ ngác ngẩng đầu lên quan sát qua .
Người lớn thật kỳ lạ, đang cái gì nhỉ?