Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Gom Sạch Gia Sản Theo Quân Được Sủng Tận Trời - Chương 3: Đến Nương Nhờ Đối Tượng Hôn Ước Từ Bé

Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:45:55
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai ngày , Cố Minh Nguyệt phong trần mệt mỏi đặt chân lên mảnh đất Kinh Thị.

 

Để gây chú ý, tàu hỏa cô chỉ thể gặm bánh bao ngô sống qua ngày.

 

Xuống xe việc đầu tiên là tìm một nhà khách tắm rửa sạch sẽ, một bộ quần áo sạch, xách theo chiếc vali mây tìm đến địa chỉ thư.

 

"Đồng chí, thật sự thể cho cô ."

 

Tiểu chiến sĩ khó xử cô gái mặt, thật sự là nỡ lời từ chối.

 

nghĩ đến đôi mắt sắc bén ở đầu dây điện thoại bên , trong lòng run lên từng hồi.

 

Khu gia thuộc ở vị trí hẻo lánh, dọc đường gặp mấy chiếc xe, ngay cả phương hướng cũng là nhờ dân địa phương chỉ giúp, Cố Minh Nguyệt bộ cả tiếng đồng hồ mới tìm nơi .

 

Nguyên chủ kiều thể nhược, bộ thời gian dài khiến lòng bàn chân cứng đờ, ngón út đau rát, xu hướng phồng rộp.

 

Tóc tai rối bời xõa trán, sắc mặt tái nhợt, chút tâm cơ trang điểm khi cửa giờ chỉ còn sự chật vật.

 

Nghĩ đến t.h.ả.m hại như , đáy mắt khỏi ầng ậc nước, liếc mắt qua, khiến nhịn nảy sinh lòng thương xót.

 

Bộ dáng lê hoa đái vũ rơi trong mắt ai đó, mạc danh khiến tim thắt .

 

Lý Minh lấy đồ xong , thấy em của đang chằm chằm cô gái cách đó xa đến ngẩn , khóe môi nhếch lên.

 

"Sao thế? Nhìn trúng cô nương nhà ? Có cần ngóng giúp ?"

 

Thấy đôi mắt đen láy của đối phương sang, rùng , vội vàng xin tha: "Được , tại nhiều lời, lão gia t.ử lát nữa cũng sắp về , chúng về nhà ."

 

"Ừ."

 

Người ghế phát một tiếng từ cổ họng, rơi tai Lý Minh đầy thổn thức, nếu em xảy chuyện đó...

 

Haizz, nữa.

 

Lý Minh thu hồi tâm tư, đạp chân ga lái khu gia thuộc.

 

Xe Jeep vội vã lướt qua, Cố Minh Nguyệt hâm mộ theo, cô cũng trong.

 

"Cô gái nhỏ, điện thoại nhà Thủ trưởng Lục ai máy, thể tự ý cho cô ."

 

Cấp yêu cầu, tiểu chiến sĩ đồng cảm Cố Minh Nguyệt đường xa lặn lội đến đây dễ dàng, nhưng thể tự ý quyết định cho .

 

Nhìn hốc mắt đỏ hoe của đối phương, chút mềm lòng, lấy một cái ghế đẩu cho cô nghỉ.

 

"Cảm ơn đồng chí, thật ."

 

Cố Minh Nguyệt cong cong đôi mắt, nhẹ với , càng thêm động lòng .

 

Trên khuôn mặt ngăm đen của tiểu chiến sĩ nhuộm màu đỏ, vành tai nóng bừng đáp : "Không chi."

 

Trong lòng Cố Minh Nguyệt ngừng cầu nguyện nhà họ Lục mau ch.óng trở về, cứ đợi ở bên ngoài mãi cũng cách.

 

Có lẽ ông trời thấy tiếng lòng của cô, khi Cố Minh Nguyệt đang gật gù buồn ngủ, bên tai vang lên một giọng , cô giật tỉnh táo ngay lập tức.

 

"Lục lão thủ trưởng ngài về."

 

Lu?

 

Lu nào?

 

Là họ Lục mà cô đang nghĩ đến ?

 

Cố Minh Nguyệt vội vàng dậy.

 

Cách đó xa một đôi vợ chồng già đang , tóc hai bạc, đàn ông tinh thần quắc thước đó, lưng thẳng tắp, trông phong thái quân nhân.

 

Người phụ nữ khuôn mặt tròn trịa, toát lên vẻ hiền hậu.

 

Cố Minh Nguyệt xác định đây là cần tìm, thăm dò mở miệng: "Ông nội Lục, bà nội Lục?"

 

Bà cụ nghi hoặc sang, thấy là một cô gái nhỏ, nghi hoặc hỏi: "Cháu là?"

 

Mũi Cố Minh Nguyệt cay cay, hốc mắt ửng đỏ, nước mắt cố kìm nén lập tức rơi xuống: "Cháu là Cố Minh Nguyệt."

 

"Minh Nguyệt?"

 

Bà cụ khuôn mặt quen thuộc của cô dần trùng khớp với hình bóng trong ký ức, đôi mắt dần sáng lên.

 

Chú ý tới ánh mắt nghi ngờ của bên cạnh bà, Cố Minh Nguyệt chủ động lấy tín vật .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-gom-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-tan-troi/chuong-3-den-nuong-nho-doi-tuong-hon-uoc-tu-be.html.]

Nhìn thấy miếng ngọc bội trong tay cô, còn tờ hôn thư do chính tay họ , hai lúc mới dám xác định mặt là Cố Minh Nguyệt.

 

Hạ Tuệ Anh vui đến phát , nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Minh Nguyệt, cảm nhận cổ tay gầy guộc của cô, trong lòng càng thêm đau xót vài phần.

 

"Đứa nhỏ ngoan, đúng là Minh Nguyệt , gọi điện thoại, để nhà đón cháu."

 

Cô gái nhỏ xách theo một cái vali, chỗ to bằng bàn tay cũng chỉ đựng vài bộ quần áo, nghĩ đến chuyện cô nhắc tới trong điện thoại, bà mắng c.h.ử.i cha đen lòng của cô vài câu.

 

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, ngay cả hai lạng thịt cũng , Cố gia lo ăn mặc, nuôi con gái thành thế , thật sự là nên.

 

Hạ Tuệ Anh đau lòng thôi.

 

"Đi, chúng về nhà."

 

Lục Lợi Dân vốn dĩ yên tâm, sợ mạo danh thế, đợi đến khi thấy hôn thư Cố Minh Nguyệt chủ động đưa , lập tức đổi thái độ.

 

"Đứa nhỏ ngoan, vất vả cho cháu , đây chính là nhà của cháu, tuyệt đối ai dám động đến cháu."

 

Lời thật bá đạo, rơi tai Cố Minh Nguyệt là ngôn ngữ an tâm nhất.

 

Cô chớp chớp mắt, dùng mu bàn tay lau nước mắt: "Cảm ơn ông bà nội."

 

Tiểu chiến sĩ ở cổng gác thấy Cố Minh Nguyệt thật sự quen Thủ trưởng Lục, thầm thấy may mắn vì đuổi .

 

Vào khu gia thuộc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt thẳng phía , ngoại trừ thỉnh thoảng đáp lời Hạ Tuệ Anh , chỗ nào .

 

Lục Lợi Dân âm thầm gật đầu, Cố gia dù cũng là gia đình lớn danh vọng, con cái nuôi dạy sẽ kém.

 

Nghĩ đến thằng nhóc thối trong nhà, lông mày ông khỏi nhíu .

 

Rất nhanh đến một tòa nhà hai tầng, cửa đỗ một chiếc xe Jeep, Cố Minh Nguyệt để trong lòng.

 

"Trong nhà , chắc là Tiểu Lẫm về."

 

Hạ Tuệ Anh nghĩ đến bộ dạng của cháu trai , Cố Minh Nguyệt tươi như hoa bên cạnh, trong lòng trầm xuống, cũng tương lai hai đứa sẽ thế nào.

 

"Thủ trưởng chào ngài!"

 

Lý Minh thấy lão thủ trưởng, lập tức dậy chào theo nghi thức quân đội.

 

"Tiểu Minh cũng ở đây , bao nhiêu , ở nhà cần khách sáo như ."

 

Nhà Lý Minh cũng ở trong đại viện, quan hệ với cháu trai tệ, đứa nhỏ cái gì cũng , chỉ là quá để ý lễ phép, bao nhiêu ở nhà cần xem như ngoài.

 

Lý Minh cong mắt : "Lễ phép cần thể thiếu, cháu nhất định sẽ sửa."

 

Câu Lục Lợi Dân bao nhiêu , dứt khoát mặc kệ .

 

"Tiểu Lẫm về ?"

 

Hạ Tuệ Anh thấy bóng dáng cháu trai, chút thắc mắc.

 

Lý Minh chú ý tới nữ đồng chí bên cạnh bà, đồng t.ử co rụt , đây bọn họ gặp ở cổng lớn ?

 

Chẳng lẽ quan hệ với Lục gia?

 

Cậu lơ đãng thu hồi tầm mắt, trả lời câu hỏi của Hạ Tuệ Anh.

 

"Lục Lẫm về phòng quần áo , chắc là sắp xong ạ."

 

Lục Lẫm?

 

Cố Minh Nguyệt bắt cái tên , hôn thư tuy rằng chỉ mặt gọi tên, nhưng cô cảm thấy đối tượng hôn ước từ bé từng gặp mặt chính là .

 

Khi cô đang chìm đắm trong tưởng tượng, một tiếng bánh xe lăn truyền đến, theo âm thanh sang, một đàn ông xuất hiện mắt.

 

Anh xe lăn, mặc một chiếc áo sơ mi trắng quần đen bằng vải bông thoải mái.

 

Cho dù là xe lăn, vẫn thể nhận vóc dáng cao lớn cường tráng của đàn ông, bờ vai rộng lớn căng đầy chiếc áo sơ mi.

 

Khuôn mặt gầy gò, đôi mắt thâm thúy, sống mũi cao thẳng tắp, thần sắc lạnh lùng khiến dám thẳng.

 

"Ông nội bà nội, hai về."

 

Ánh mắt lơ đãng lướt qua Cố Minh Nguyệt, nhanh rũ mi xuống, che giấu sự u tối nơi đáy mắt.

 

Lý Minh cố gắng nén khóe miệng đang nhếch lên, em còn mạnh miệng, giờ tìm tới cửa , xem thế nào.

 

Cậu xem náo nhiệt, nhưng tình cảnh mắt, rõ ràng nhà họ Lục chuyện cần bàn bạc, ngoài như tiện ở , nhanh nhẹn dậy cáo từ.

 

 

Loading...