Lúc Lục Lẫm , Cố Minh Nguyệt rảnh rỗi nên nảy ý định sửa sang một trong hai căn phòng trống thành thư phòng.
Ngày thường cô thể đó vẽ bản thảo, Lục Lẫm cũng chỗ việc.
Cố Minh Nguyệt chọn căn phòng ở giữa thư phòng, bước xem thì thở dài thườn thượt, căn phòng sạch hơn cả mặt cô.
Nhìn quanh quất chẳng lấy một món đồ đạc, quả thực là đơn giản quá mức.
Lúc Lục Lẫm về, Cố Minh Nguyệt nhắc chuyện với : “Em một phòng thư phòng.”
Lục Lẫm ý kiến gì, nhà còn nhiều phòng, ngoài phòng ngủ của hai vợ chồng thì một phòng thư phòng, một phòng phòng khách, nhà đến chơi cũng chỗ ngủ.
“Được thôi để nhờ hỏi xem quanh đây chỗ nào mộc .”
Cố Minh Nguyệt cũng : “Được để em cũng hỏi chị Đàm xem chị .”
Rất nhanh đó, cả hai đều hỏi thông tin.
“Chị Đàm bảo ông Miêu ở làng Tiểu Hải gần đây mộc đấy.”
Nguyên văn lời chị Đàm là: “Làm nhanh , giá cả chăng.”
Lục Lẫm: “Khéo thế, bên cũng bảo ông Miêu lắm.”
“Vậy hôm nào qua đó xem thử , nếu thì nhà còn nhiều chỗ cần sắm sửa lắm.”
Cố Minh Nguyệt xòe ngón tay đếm, ngoài bàn học , cô còn thêm cái kệ để đồ, phòng ngủ chính mà cái tủ quần áo nữa thì tuyệt.
“Chúng một thể luôn cho gọn, đỡ mất công lắt nhắt.”
Lục Lẫm: “Nghe em hết.”
Thấy lúc nào cũng tươi chiều chuộng , Cố Minh Nguyệt bất lực ôm cổ : “Sao em gì cũng bảo thế hả.”
Lục Lẫm ghé sát mặt cô, hôn chụt một cái rõ kêu: “Em là bà chủ cái nhà mà, em thì ai.”
Cố Minh Nguyệt nhào nặn mặt như cục bột: “Bớt nịnh nọt .”
Hai đều thuộc phái hành động, hôm tranh thủ giờ nghỉ trưa của Lục Lẫm, hai vợ chồng đạp xe đến làng Tiểu Hải.
Nhà ông Miêu dễ tìm, cửa cây hòe to, gần như cần hỏi đường, làng thấy ngay.
Vào đến làng, Cố Minh Nguyệt nhảy xuống xe: “Mình bộ .”
Yên xe đạp đệm, một đoạn ngắn mà m.ô.n.g cô nở hoa.
“Xin vợ nhé, về nhà lắp cái đệm ngay.”
Lục Lẫm áy náy : “Lúc về em đạp xe, chạy bộ theo .”
Cố Minh Nguyệt thích màu, chịu khổ gì cho mệt, phúc hưởng là đồ ngốc.
“Được, giờ tìm ông Miêu .”
Làng Tiểu Hải sát bờ biển đảo Trường Sơn, ở ngay phía khu gia binh.
Trong làng thể thấy hải âu bay lượn bầu trời.
Hai đến cửa nhà ông Miêu, cổng khép hờ, tường bao cao lắm, bên ngoài kiễng chân là thấy bên trong.
Chiều cao tường thế là bình thường ở thời đại , nhà còn chỉ rào bằng mấy thanh gỗ thưa thớt, ngoài là thấy hết thứ trong nhà.
Nhiều khi nhà món ngon cũng chẳng dám bưng ngoài ăn, sợ kẻ gian dòm ngó.
So với tường rào thấp lè tè thế , Cố Minh Nguyệt thấy tường bao ở khu gia binh vẫn hơn, ít nhất lo nhòm ngó.
“Ông Miêu nhà ạ?”
Lục Lẫm ngoài gọi vọng .
“Ai đấy?”
Một giọng trung khí mười phần vang lên, lát một ông cụ chừng sáu mươi tuổi bước , mặc áo cộc tay bạc màu, tóc hoa râm nhưng tinh thần quắc thước, lưng thẳng, bước vững chãi.
Ông Miêu mở cửa, thấy hai lạ mặt: “Hai cháu là?”
“Ông Miêu ơi, chúng cháu đến đặt đồ mộc ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/chuong-64-sam-sua-ban-hoc.html.]
Nghe Cố Minh Nguyệt , ông Miêu tránh đường cho hai nhà.
“Các cháu cái gì?”
“Có bàn học, tủ, với vài món đồ lặt vặt nữa ạ, cháu ghi hết trong .”
Lục Lẫm đưa tờ danh sách chuẩn sẵn cho ông cụ.
Ông Miêu từng học tiểu học, chữ nên loáng cái là xong.
“Mấy thứ khó, các cháu chọn gỗ , gỗ khác thì giá cũng khác đấy.”
“Ông Miêu ơi, bọn cháu đầu mộc nên cũng rành lắm, ông giới thiệu qua cho bọn cháu với ạ, nhà mới nên bọn cháu loại gỗ nào bền bền chút.”
Cố Minh Nguyệt thật lòng, cô và Lục Lẫm mù tịt về gỗ lạt, chi bằng giao hết cho ông Miêu tư vấn.
Chị Đàm bảo ông Miêu thật thà, yêu cầu gì cứ thẳng.
Ông Miêu bộ quân phục Lục Lẫm, đoán họ là ở doanh trại gần đây nên thái độ cũng niềm nở hơn.
“Được để ông già chọn giúp cho, các cháu cứ yên tâm, ông lừa .”
Nếu thấy hai đứa nhỏ lễ phép thì ông Miêu cũng chẳng nhiệt tình thế .
Hai kẻ ngoại đạo lẽo đẽo theo ông Miêu ngó nghiêng, cuối cùng chốt gỗ dẻ gai, giá cả chăng là loại gỗ thông dụng để đóng bàn ghế tủ.
Thống nhất xong kiểu dáng và giá cả, chuyện coi như xong xuôi.
“Tầm một tuần là xong, các cháu đặt cọc năm đồng nhé.”
Cố Minh Nguyệt: “Vâng ạ.”
Cô đưa tiền đặt cọc cho ông cụ: “Phiền ông Miêu giúp bọn cháu nhé, thời gian lâu chút cũng , miễn là đồ kỹ càng là ạ.”
Ông Miêu vỗ n.g.ự.c cam đoan sẽ đấy.
Nghe ông , Cố Minh Nguyệt cũng yên tâm phần nào.
Lúc về đúng như thỏa thuận, Lục Lẫm chạy bộ.
Cảnh tượng thu hút ánh mắt tò mò của mấy lính gác cổng.
“Minh Nguyệt dạo đấy ?”
Chị Đàm thấy Cố Minh Nguyệt liền nhiệt tình chào hỏi.
Cố Minh Nguyệt vội vàng phanh xe, suýt chút nữa thì đ.â.m sầm gốc cây, cái xe đạp thập niên 70 mãi vẫn quen tay.
May mà Lục Lẫm chạy sát phía , kịp thời kéo xe khi va chạm xảy .
Nhìn cây ngay mặt, Cố Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Do phanh gấp quá nên tóc tai cô rối bời, chị Đàm thấy thế vội chạy đỡ cô xuống xe.
“Không chị để chị chê .” Cố Minh Nguyệt ngượng ngùng.
Chị Đàm xua tay: “Cười cái gì mà , hồi chị mới tập xe còn t.h.ả.m hơn em nhiều, ngã lên ngã xuống suốt, em mới tập vài ba hôm mà thế là giỏi hơn chị hồi đó .”
“Cũng tại chị bắt chuyện em phân tâm, thì đến nỗi.”
Cố Minh Nguyệt xòa: “Thôi chị em đừng đổ cho nữa.”
Sau sự cố , Cố Minh Nguyệt cũng dám xe nữa, đằng nào cũng về đến cổng nhà , dắt bộ cho lành.
Lục Lẫm phía tinh mắt thấy gấu quần cô vết đỏ.
Xắn lên xem thì thấy một vết xước dài, chắc là do lúc nãy phanh gấp quệt đó.
“Em đây đợi , lấy t.h.u.ố.c bôi cho.”
“Không cần , vết thương nhỏ xíu mà, tí nữa là tự khỏi thôi.”
Chắc đợi lấy t.h.u.ố.c thì vết thương đóng vảy .
---