Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 59: Châm Cứu Xong Xuôi, Khám Phá Hậu Sơn Quân Khu

Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:53:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Vân Thần bước , ánh mắt đầu tiên thấy em gái mệt mỏi tựa bác gái cả, vội vàng bước tới: “Niệm Bảo!”

 

“Nào, uống chút nước !”

 

Đổng viện trưởng và Dương Tu Kiệt lúc mới chú ý đến những điều , bọn họ chìm đắm trong thuật kim châm mất .

 

Hai ngụm nước mật ong trôi xuống bụng, sắc mặt Diệp Vân Niệm dịu ít.

 

Diệp Trung Quốc bước tới: “Niệm Bảo, Phó quan Phùng mua chút đồ ăn , các cháu ăn chút gì !”

 

Diệp Vân Thần vỗ đầu một cái: “ , Niệm Bảo sáng nay còn ăn cơm!”

 

Diệp Trung Quốc: “Sao ăn?”

 

Diệp Vân Thần gãi gãi đầu: “Hôm qua Niệm Bảo ăn nhiều, ngủ muộn, sáng dậy đói nên ăn!”

 

Anh bế bổng Diệp Vân Niệm lên bước ngoài: “Bác cả, cháu đưa Niệm Bảo ăn cơm đây, nếu bà nội mắng cháu mất!”

 

Diệp Trung Quốc: “Được!”

 

Khương Hưng An đưa tay hạ xuống, căn bản đến lượt ông xen !

 

Khương Hưng Quốc chờ đợi nổi hỏi: “Bác sĩ Diệp dặn dò điều trị tiếp theo như thế nào ?”

 

Diệp Trung Quốc khẽ nhíu mày!

 

Triệu Như Thanh đưa đơn t.h.u.ố.c qua: “Đã kê đơn t.h.u.ố.c , trong vài loại d.ư.ợ.c liệu cần các cung cấp.”

 

xem qua , bệnh viện quân khu !”

 

Đổng viện trưởng đúng lúc lên tiếng: “ , mỗi loại d.ư.ợ.c liệu bác sĩ Diệp đều ghi rõ năm tuổi, như hiệu quả mới nhất!”

 

Khương Hưng Quốc giật lấy đơn t.h.u.ố.c lướt nhanh một lượt: “Không đều là t.h.u.ố.c ? Có gì khác biệt chứ?”

 

“Các mau tìm d.ư.ợ.c liệu !” Câu cuối cùng vô cùng lý lẽ hùng hồn.

 

Sắc mặt Đổng viện trưởng cũng trở nên khó coi, nhưng tiện xé rách mặt, ban đầu bệnh viện bọn họ cũng dám nhận, dù phận lão gia t.ử cũng đặt ở đó, lỡ cẩn thận bọn họ sẽ thành tội nhân.

 

Diệp Vân Niệm bọn họ cũng đ.á.n.h cược một phen.

 

Về phương diện d.ư.ợ.c liệu cũng là nhà họ Khương chủ động tự cung cấp, trong lời còn ẩn ẩn một tia tin tưởng bệnh viện bọn họ.

 

Trong mắt Khương Hưng An lóe lên sự chán ghét, cả của ông quan tâm đến sống c.h.ế.t của lão gia t.ử, nãy nếu ông kéo thì trực tiếp mở miệng bảo đ.á.n.h thức lão gia t.ử dậy .

 

Thảo nào lão gia t.ử để cả can thiệp bệnh tình của !

 

Nhân Sâm Vinh Dưỡng Hoàn cũng là Thiệu Chính Quốc nể tình quan hệ giữa hai nhà lão gia t.ử mới nhường cho.

 

Nhìn sắc mặt mấy mặt đều , Khương Hưng An vội vàng tiếp lời: “Về phương diện d.ư.ợ.c liệu chúng sẽ nghĩ cách!”

 

Sau đó kéo mạnh cánh tay Khương Hưng Quốc, dùng chút sức hiệu ông đừng nữa.

 

Đáy mắt Khương Hưng Quốc xẹt qua một tia hận ý, ngoan ngoãn ngậm miệng !

 

trong lòng ông nghĩ thế nào thì ai .

 

Sau khi khỏi phòng bệnh, Triệu Như Thanh lên tiếng: “Khương Hưng Quốc ?”

Mộng Vân Thường

 

“Mấy ngày như thế !”

 

Diệp Trung Quốc nhỏ: “Lão Thiệu bảo cẩn thận chính là ông đấy, đừng bề ngoài giống một quân t.ử đoan chính, thực chất là một kẻ lưu manh vô .”

 

“Khương lão gia t.ử sở dĩ bây giờ vẫn nghỉ hưu thì một nửa công lao của ông đấy.”

 

“Nghỉ hưu là ông bắt đầu tranh giành gia sản, nghỉ hưu trực tiếp sống ở Trung Nam Viện còn thể tránh , ước chừng cũng đang đợi Khương Hưng An thể tiếp quản.”

 

Triệu Như Thanh thở dài một : “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh!”

 

“Thôi chúng đưa Niệm Bảo về nhà !”

 

“Trưa gọi hai đứa trẻ về cùng ăn cơm.”

 

Diệp Trung Quốc gật đầu: “Được.”

 

Đợi hai tìm thấy Diệp Vân Niệm mới phát hiện Ngụy Chí Học sớm biến mất tăm hóa ở đây.

 

Dỗ dành Diệp Vân Niệm đến mức cô bé tươi như hoa.

 

Diệp Vân Thần cũng tự than thở bằng!

 

Về đến khu tập thể, Diệp Vân Niệm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cái nơi như bệnh viện cô vẫn ở lâu.

 

Diệp Vân Thần cũng nhận bưu kiện mà Phó quan Phùng gửi về, bắt đầu phân chia: “Bác gái cả, mấy lọ mắm thịt là bà nội cho họ cả và họ hai đấy!”

 

“Mật ong mỗi một chai, sáng tối một cốc cho cơ thể!”

 

“Đây là rượu nhân sâm ngâm ở quê, mang qua đây, bác và bác cả thời gian thì uống một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-59-cham-cuu-xong-xuoi-kham-pha-hau-son-quan-khu.html.]

 

“Gói là bột linh chi, cháu và Niệm Bảo gặp linh chi núi, bác việc gì lúc nấu ăn hầm canh thì cho một chút , bồi bổ!”

 

“Còn cái , là mấy loại hàng rừng và nấm!”

 

“Cái là ba dải thịt xông khói, hai con gà phơi khô, hai con vịt phơi khô!”

 

“Còn những thịt khô và trái cây sấy nữa, đều lấy ít !”

 

Triệu Như Thanh tuy đầu tiên thấy những thứ , nhưng mỗi vẫn khiếp sợ.

 

Ở quê đúng là quá hào phóng !

 

Diệp Trung Quốc khách sáo trực tiếp cầm lấy thịt khô: “Tiểu Thần, cháu và Niệm Bảo qua đây đường xảy chuyện gì chứ?”

 

Diệp Vân Thần lắc đầu: “Không ạ, toa xe đó yên tĩnh lắm, phần lớn thời gian cháu đều ngủ!”

 

“Hai đối diện cũng là của quân khu, trong đó một ông lão hình như là về cơ khí, chuyện với Niệm Bảo suốt dọc đường!”

 

Diệp Trung Quốc là ai : “Vậy thì !”

 

“Lát nữa các họ cháu về , cũng lâu lắm gặp !”

 

Diệp Vân Thần: “ ạ!”

 

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến!

 

Đã sớm hôm nay Niệm Bảo đến, Diệp Vân Hiên và Diệp Vân Hạo buổi trưa tan liền chạy thẳng về khu tập thể.

 

Diệp Vân Hiên thấy là Diệp Vân Thần thì chút bất ngờ: “Tiểu Thần, là em và Niệm Bảo đến !”

 

“Lâu gặp nha!”

 

Ba em ôm một cái, đối mặt với thiết sa chưởng của Diệp Vân Hiên và Diệp Vân Hạo, Diệp Vân Thần hề nửa điểm phản ứng.

 

Diệp Vân Hạo: “Tiểu Thần dạo thế nào?”

 

“Ở nhà ?”

 

, em và ông nội cùng Niệm Bảo phát hiện mỏ vàng , mau kể cho bọn với!”

 

Diệp Trung Quốc tuy , nhưng cũng bản trực tiếp: “Bây giờ khu mỏ tiến triển thế nào ?”

 

Diệp Vân Thần: “Khá ạ, cơ bản là tuyển đủ , thủ trưởng Hàn của Quân khu Đông Bắc còn đến xưởng cơ khí tìm Niệm Bảo, nhờ thiết kế vài thiết khai thác mỏ.”

 

“Bây giờ chắc cả cháu gần xong !”

 

Diệp Trung Quốc nhướng mày: “Bác ông !”

 

Diệp Vân Thần gật đầu: “ , ông cũng là chiến hữu cũ của bác cả !”

 

Diệp Trung Quốc: “Lão già xảo quyệt, ngờ ông thật sự tìm Niệm Bảo!”

 

“Lúc đó còn gọi điện thoại khoe khoang Quân khu Đông Bắc bọn họ may mắn, cuối cùng chẳng vẫn cầu xin nhà họ Diệp chúng !”

 

Diệp Vân Thần nhịn .

 

Sau bữa cơm, Diệp Vân Niệm trực tiếp ườn giường, ngủ một mạch đến hơn hai giờ chiều.

 

Vừa vươn vai bước ngoài, quanh một vòng phát hiện trong sân chỉ hai, tò mò lên tiếng: “Anh hai, bác cả và ?”

 

Diệp Vân Thần: “Mọi đều đến quân khu , hai chúng trông nhà.”

 

“Em thấy thế nào? Ngủ đau đầu ?”

 

Diệp Vân Niệm nhận lấy cốc nước: “Không đau, em thấy phía quân khu một ngọn núi, chúng săn ?”

 

Thực chất là cô đổi một chỗ khác để vơ vét dị năng hệ Mộc.

 

Diệp Vân Thần đương nhiên sẽ đồng ý: “Được thôi, cũng dạo bao giờ.”

 

“Chỉ là hậu sơn của quân khu hổ Đông Bắc !”

 

“Đều nhớ Tiểu Hồng và bọn chúng !”

 

Khóe miệng Diệp Vân Niệm giật giật, đúng là thích ăn thịt nướng thật đấy!

 

Đến chân núi khi tra hỏi mới phép lên núi.

 

Dọc đường ngược gặp ít nữ đồng chí của khu tập thể, bọn họ đều từng gặp Diệp Vân Niệm, nhưng đều ngại ngùng tiến lên cũng ảnh hưởng đến hai em.

 

Càng sâu trong t.h.ả.m thực vật càng rậm rạp, động vật bắt đầu nhiều lên.

 

Thỏ và gà rừng bắt mấy con.

 

lúc Diệp Vân Niệm nhận phía liền kéo Diệp Vân Thần trốn .

 

 

Loading...