Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 56: Hợp Tác Tại Chợ Đen, Lên Đường Đến Quân Khu
Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:53:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạo bọn họ thu hoạch ít con mồi núi đều giao cho Hắc Tử.
Loại bột hương thu hút động vật vẫn luôn cần, tuy muỗi nhỏ nhưng cũng là thịt.
Mấy ngày lúc Diệp Vân Niệm dọn dẹp gian thì phát hiện vẫn còn nhiều lương thực, trái cây, hàng rừng, mứt hoa quả, rượu, v. v., đến lúc lấy giao dịch một mẻ .
Nhân dịp lên huyện, trực tiếp tìm đến địa chỉ mà Chu ca đưa, huyện thể tiêu thụ nhiều hơn.
Người mở cửa cho hai là Hắc T.ử lâu gặp.
Hắc T.ử lập tức kinh ngạc: “Người em , cuối cùng cũng lên huyện !”
“Đi , Chu ca đợi lâu lắm !”
Được dẫn nhà chính, ở vị trí trung tâm là một đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, một vết sẹo dữ tợn vắt ngang mặt.
Sắc mặt hung tợn, nhưng trong ánh mắt mấy phần tàn nhẫn, mà nhiều hơn là một tia trầm và tự tin.
Thấy còn một Diệp Vân Niệm, trong mắt Chu ca lóe lên một tia bất ngờ, từng thấy ai đến giao dịch mà dẫn theo một đứa bé mấy tuổi.
Qua lời giới thiệu của Hắc Tử, Chu ca dậy chủ động bắt tay: “Người em họ Diệp quả nhiên trăm bằng một thấy!”
“Tuổi còn trẻ mà khí phách, vị là em gái ?”
Diệp Vân Thần tâng bốc: “Đâu , vẫn là Chu ca lợi hại hơn!”
“ , em gái Diệp Vân Niệm!”
Diệp Vân Niệm mỉm gì, bước cô dùng tinh thần lực quét một vòng, bên trong nhà vẫn còn một v.ũ k.h.í thật và đồ cổ.
Nhìn những bố trí bên ngoài, cô thể đoán Chu ca chắc cũng là từ trong quân đội xuất ngũ.
Rất cẩn thận, ước chừng là vẫn còn hậu chiêu!
Những thứ khác cô tìm hiểu nhiều, chỉ mấy bọn họ qua đưa đẩy.
Trên đường Diệp Vân Niệm giao cho Diệp Vân Thần một tờ danh sách thể xuất hàng, lúc Diệp Vân Thần cứ một mục, sự khiếp sợ của Chu ca và Hắc T.ử tăng thêm một phần.
Cuối cùng Chu ca dậy chút chờ đợi nổi: “Người em họ Diệp, thật sự nhiều hàng như ?”
Gạo tẻ bột mì trắng mỗi loại ba vạn cân;
Các loại trái cây cộng năm vạn cân;
Rượu hoa quả một trăm vò;
Hàng rừng năm nghìn cân;
Mộng Vân Thường
Ông từng giao dịch một nhiều hàng như bao giờ.
Diệp Vân Thần khẽ : “Đương nhiên là thật sự nhiều như , còn thể lừa Chu ca !”
“Mọi đều là em, ngoài còn ba mươi con lợn rừng, hai mươi con bò rừng, hai mươi lăm con dê rừng, một trăm năm mươi con thỏ rừng, gà vịt ngan mỗi loại ba trăm con, các loại trứng tổng cộng hai nghìn quả.”
Hắc T.ử trực tiếp lùi nửa bước: “Trời đất ơi! Dạo phát tài ?”
Chu ca kích động qua : “Tốt quá , những thứ mở rộng thị trường chợ đen thành phố cũng thành vấn đề nữa!”
“Người em , chính là em ruột của lão Chu ! Thật sự là quá kịp thời !”
Nhắc đến thành phố, Diệp Vân Niệm nảy một ý tưởng, kéo kéo vạt áo Diệp Vân Thần nhỏ: “Anh hai, thành phố gia đình ở đó!”
Diệp Vân Thần hiểu ngay, dạo trong nhà ai nhắc đến cái tên đó, nhưng nghĩa là bọn họ nhớ sự thật em gái đẩy xuống sông!: “ Chu ca, nếu lên thành phố định , giúp để mắt đến một gia đình ? Hàng hóa thì dễ , đặc biệt là mảng lương thực và trái cây đảm bảo cung cấp đủ.”
Chu ca xong thì thấy gì , vỗ tay một cái: “Dễ ợt dễ ợt, chuyện nhỏ như con thỏ, đến lúc đó bảo em chú ý một chút là .”
“Vậy lô hàng của chúng khi nào giao dịch? Vẫn là một nửa đồ cổ một nửa tiền mặt ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-56-hop-tac-tai-cho-den-len-duong-den-quan-khu.html.]
lô hàng lớn quá, nguồn vốn trong tay còn giữ một phần để lo lót thành phố, thể đồ cổ sẽ đưa cho nhiều hơn hai phần.”
Diệp Vân Thần quan tâm: “Thế nào cũng , hôm nay thể giao dịch luôn, chúng nhắm một chỗ ở ngoại ô, ăn trưa xong thì giao dịch.”
Chu ca: “Được, chuẩn một chút!”
Rời khỏi chỗ Chu ca, hai thẳng đến địa điểm chuẩn sẵn, vẫn là một nơi dễ thủ khó công thuận tiện cho việc bỏ chạy nếu biến.
Sau bữa trưa, khi nhóm Chu ca đến nơi những núi lương thực mắt cho khiếp sợ, những đống trái cây tỏa mùi thơm ngát.
Ngay cả hàng rừng cũng là loại nhất!
Chu ca đích xuống sân một vòng, khóe miệng giấu nổi nụ : “Những thứ đều là hàng tuyển cả, em quá trượng nghĩa !”
“Sau việc gì cứ trực tiếp tìm Chu ca, chuyện khác giúp gì nhiều, nhưng chợ đen vẫn tiếng .”
Diệp Vân Thần đương nhiên là từ chối: “Được, chúng thường xuyên liên lạc, về mảng ăn uống Chu ca nhu cầu đặc biệt gì thì cứ bảo Hắc T.ử truyền tin cho .”
Chu ca tươi như hoa!
Cuối cùng hai bên đều lấy thứ ưng ý, đồ cổ thì mười tám rương, mười rương lớn, tám rương nhỏ hơn một chút, đều nhét đầy ắp.
Còn một bao tải tiền đại đoàn kết, một vẫn là cuộn mới tinh bóc tem.
Diệp Vân Niệm vẫy vẫy tay, tất cả đều thu gian.
Hai em tâm trạng vui vẻ thẳng về Đại đội Song Hà.
Còn Chu ca và Hắc T.ử đường về, Chu ca bỗng dừng bước, vò đầu bứt tai: “Diệp Vân Thần, Diệp Vân Niệm, hai cái tên quen thế nhỉ?”
Hắc T.ử cũng cảm thấy , suy nghĩ một chút hai khiếp sợ : “Chu ca! nhớ Vân Thần chính là của Đại đội Song Hà.”
Chu ca nuốt nước bọt: “ là bọn họ ! Gia đình thật sự quá trâu bò, mỏ vàng nộp là nộp!”
Hắc T.ử cũng chút ghen tị: “ , vận may cũng quá , thể phát hiện mỏ vàng, xem ngọn núi đó bao nhiêu qua , thế mà để bọn họ phát hiện !”
“Hơn nữa ở công xã, lãnh đạo thành phố và lãnh đạo quân khu trực tiếp đến nhà biểu dương, còn tặng cờ luân lưu và ít phần thưởng.”
“ còn cả trở thành chủ nhiệm xưởng cơ khí huyện, chị họ cả cũng trở thành phó chủ nhiệm xưởng dệt, chú ba trực tiếp xưởng nội thất tuyển cũng là phó chủ nhiệm.”
“ , cả chính là nghiên cứu chiếc xe đạp điện và xe ba gác điện đó!”
Chu ca tin tức còn đầy đủ hơn: “Nếu sai, lợi hại nhất nhà bọn họ chính là cô bé hôm nay chúng gặp, đây Hội chợ Quảng Châu tỉnh Hắc Long Giang chúng gây tiếng vang lớn ở Dương Thành, chính là do xưởng cơ khí và xưởng dệt .”
“Nghe bọn họ thuê một nhân tài đặc biệt, là một cô bé sáu tuổi!”
Hắc T.ử rớt cằm: “Trời đất ơi, cả nhà đều là thần tiên phương nào !”
“Tuổi còn trẻ mà chủ nhiệm, tiểu bối trong nhà là công nhân, trưởng bối còn phát hiện mỏ vàng, còn xưởng gạch của đại đội bọn họ cũng ăn .”
Càng hai càng khiếp sợ, Chu ca vuốt mặt: “Sau giữ quan hệ với em họ Diệp, gì chắc chắn thì tìm , gia đình đùa !”
“Đợi nhận đồ thì tặng cho nhiều một chút, lúc xe đạp điện mở bán chúng còn thể giành thêm vài chiếc!”
Hắc T.ử gật đầu, hai mang theo sự khiếp sợ mãi tan trở về chợ đen.
Mặt khác, hai em đến đầu làng ông nội kéo trụ sở đại đội: “Hai đứa cuối cùng cũng về , Niệm Bảo bác cả cháu việc tìm cháu!”
“Đã gọi mấy cuộc điện thoại , xưởng cơ khí và xưởng dệt đều gọi cả , hai đứa rốt cuộc cũng về!”
Diệp Vân Niệm nhướng mày: “Có là việc gì ạ?”
Ông nội: “Có, là một vị lão thủ trưởng của quân khu bệnh tình nguy kịch, viện trưởng bệnh viện quân khu gì đó tiến cử cháu, cần cháu qua đó một chuyến, vé cũng mua xong cho cháu và hai cháu !”
“Ở nhà dứt , để hai cháu cùng cháu.”.