Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 54: Phát Hiện Mỏ Vàng Dưới Lòng Sông

Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:53:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần ông nội dẫn hai lên núi bằng một con đường khác, đường ông nội cảm thán: “Trước lúc bọn quỷ Nhật làng, chúng trốn trong ngọn núi để đ.á.n.h chúng đấy!”

 

“Ông vẫn nhớ đó một ngày ông nhặt một cục vàng nhỏ con đường , lúc đó để ý bà nội cháu, liền đ.á.n.h luôn cho bà nội cháu một đôi khuyên tai vàng.”

 

Diệp Vân Niệm bao giờ giữa ông bà nội những chuyện , nhưng kiếp quả thực là khi bà nội ốm nặng, ông nội luôn túc trực chăm sóc, bà nội qua đời ông cũng theo ngay đó.

 

Từng chuyện từng chuyện một, cô cảm thấy dành thời gian lên thành phố thăm chị họ một chuyến.

 

Diệp Vân Thần kinh ngạc: “Ông nội, vận may của ông cũng quá đấy?”

 

“Nhặt vàng thật luôn ạ?”

 

Ông nội lườm một cái: “Ông còn lừa các cháu ? Cháu thấy ông dối bao giờ !”

 

“Thằng ranh con đừng tin, ông nhặt nữa đấy.”

 

Nói , ông nội dẫn hai đến con suối ông thường săn, giống con suối mà Diệp Vân Niệm và hai , chắc là dòng suối rẽ nhánh.

 

Dòng suối mặt mang cho Diệp Vân Niệm một cảm giác quen thuộc.

 

Ba men theo dòng suối ngược lên , ánh nắng chiếu rọi xuống mặt nước tỏa những gợn sóng màu vàng kim.

 

Ánh nắng quá ch.ói chang, Diệp Vân Niệm xoay trong vòng tay Diệp Vân Thần để tránh tia cực tím.

 

Lên đến phía , một đầm nước khổng lồ đập mắt, nước suối trong vắt nhưng sâu thấy đáy.

 

Ông nội vốc nước rửa mặt: “Vẫn mát mẻ như !”

 

“Chỉ là mùa khô nước ở thượng nguồn dễ cạn, mực nước đầm sâu giảm mạnh, con suối cũng cạn gần hết.”

 

Diệp Vân Niệm đến mép đầm nước, nhẹ nhàng khỏa nước, định đầu gọi Diệp Vân Thần bắt cá thì mắt một tia sáng vàng lóe lên lóa mắt, là thứ gì đó đáy đầm nước.

 

lúc vang lên giọng kích động của ông nội: “Mau xem, ông nhặt một cục nữa , mau xem đây là vàng ?”

 

Diệp Vân Niệm kịp suy nghĩ nhiều, Diệp Vân Thần bế lên chạy thục mạng đến chỗ ông nội: “Ông nội, là vàng ạ?”

 

Vàng, vàng, vàng, mấy chữ cứ vang vọng trong đầu Diệp Vân Niệm.

 

Cô hiểu !

 

Ông nội vui sướng hét lớn: “Là vàng, mau xem còn cả dấu răng .”

 

Sau khi hưng phấn qua , Diệp Vân Thần đưa thắc mắc của : “Sao ở đây vàng?”

Mộng Vân Thường

 

“Chưa ai phát hiện ?”

 

Diệp Vân Niệm bình tĩnh tâm trạng kích động, khóe miệng nhếch lên một nụ : “Bởi vì trong ngọn núi mỏ vàng!”

 

“Còn về lý do tại phát hiện? Chắc là do lũ lụt mùa xuân năm nay quá nghiêm trọng.”

 

“Lòng sông thượng nguồn khi chảy đến đầm sâu trải qua sự xói mòn mạnh mẽ, quặng vàng chôn sâu lòng đất nổi lên bề mặt, vùi lấp giữa cát sỏi của lòng sông.”

 

Ông nội ngây !

 

Diệp Vân Thần cũng ngây !

 

Bọn họ chỉ là nhặt một cục vàng, biến thành mỏ vàng ?

 

Ông nội căng thẳng nuốt nước bọt: “Niệm Bảo, cháu là trong ngọn núi mỏ vàng? Là mỏ vàng ?”

 

Diệp Vân Thần run rẩy đặt cô xuống xổm mặt đất, chằm chằm mắt Diệp Vân Niệm chớp: “Mỏ vàng? Chính là vàng thể vòng tay cho bà nội ?”

 

Diệp Vân Niệm nhiều, chỉ đến bờ sông dùng bàn tay nhỏ bé bới bới, nhanh một cục vàng to bằng móng tay đặt mặt hai .

 

Ông nội “bịch” một tiếng phịch xuống đất: “Có thật !”

 

Diệp Vân Niệm: “Có thật! Ông nội, ông phát hiện mỏ vàng !”

 

Diệp Vân Thần bật dậy lao thẳng lòng sông bắt đầu bới móc khắp nơi!

 

Ông nội tựa tảng đá rít một t.h.u.ố.c lào thật sâu: “ là mỏ vàng! Hahahahaha, ngờ Diệp Thanh Sơn cũng ngày phát hiện mỏ vàng.”

 

“Niệm Bảo, cháu xem mỏ vàng lớn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-54-phat-hien-mo-vang-duoi-long-song.html.]

 

“Có thể giúp ăn no bụng ?”

 

Trong lòng Diệp Vân Niệm chua xót: “Có thể ạ!”

 

“Mỏ vàng sẽ nhỏ , cục vàng năm đó ông nhặt chắc là cơn mưa vô tình cuốn xuống, nếu thì là do dòng chảy của con suối lúc qua hướng đó.”

 

Ông nội chợt hiểu : “ , chính là trận mưa lớn ông lên núi, định săn chút thú rừng về bồi bổ cho bà nội cháu, ngờ vô tình nhặt .”

 

Trong lúc chuyện, Diệp Vân Thần nâng một vốc đầy những cục vàng nhỏ , kích động đến mức khóe miệng sắp ngoác đến tận mang tai: “Ông nội, Niệm Bảo, vàng thật , còn dễ tìm!”

 

“Bới lòng sông một cái là ngay!”

 

Diệp Vân Niệm cầm lên xem xét cẩn thận, thảo nào cô cứ thấy con suối quen quen, đây cô từng thấy một con sông như trong sách, lòng sông lộ diện rộng bên trong chứa đầy bột vàng và những cục vàng lấp lánh.

 

Vậy chứng tỏ thứ cô thấy ở đầm sâu bên cũng là vàng.

 

Hít sâu một : “Chúng mau tìm thêm một chút xuống núi gọi điện thoại cho bác cả.”

 

Ông nội quan tâm tại tìm thêm một chút, trời tru đất diệt!

 

Dưới sự chỉ dẫn của Diệp Vân Niệm, Diệp Vân Thần vớt những khối vàng to cỡ hai nắm tay từ trong đầm nước!

 

Sau khi khôi phục lòng sông về nguyên trạng, ba lén lút xuống núi.

 

Ngay cả nhà cũng về mà thẳng đến trụ sở đại đội gọi điện thoại.

 

Mà Diệp Trung Quốc ở tận Quân khu Liêu Dương đang tiếp đón lãnh đạo trong văn phòng, mấy vẫn đang nghiên cứu thảo luận vấn đề quân nhu thì điện thoại reo.

 

Diệp Trung Quốc chút ngẩn .

 

Lãnh đạo : “Cậu điện thoại , nhỡ việc gấp thì ?”

 

Diệp Trung Quốc gật đầu, dậy đến bàn việc nhấc điện thoại: “Alo, xin chào, là Diệp Trung Quốc!”

 

Giọng ngọt ngào quen thuộc của Diệp Vân Niệm vang lên: “Bác cả, cháu là Niệm Bảo đây, bây giờ bác tiện ạ?”

 

Diệp Trung Quốc liếc lãnh đạo, thấy lãnh đạo để ý gật đầu mới lên tiếng: “Tiện, Niệm Bảo cháu !”

 

Điện thoại cách âm lắm, mấy lãnh đạo và Ngụy Chí Học lờ mờ thấy cái gì mà vàng?

 

Liền thấy sắc mặt Diệp Trung Quốc biến đổi lớn, kinh ngạc : “Niệm Bảo, cháu là cháu và ông nội phát hiện mỏ vàng ở núi Ma Ma?”

 

“Chắc chắn là mỏ vàng chứ?”

 

Hai chữ mỏ vàng thốt , tất cả trong văn phòng đều bật dậy.

 

Ánh mắt chằm chằm ống điện thoại, lãnh đạo cũng nhịn bước tới xác nhận.

 

Điện thoại Diệp Trung Quốc chuyển đến giữa mấy , chỉ thấy giọng rõ ràng của Diệp Vân Niệm truyền : “ , là mỏ vàng, cháu và ông nội cùng hai phát hiện nhiều cục vàng nhỏ lòng sông, hơn nữa còn dễ tìm thấy!”

 

“Theo khảo sát của chúng cháu ở xung quanh, vị trí đỉnh núi bên trái núi Ma Ma, gần như hơn phân nửa ngọn núi là mỏ vàng!”

 

Hơn phân nửa ngọn núi là mỏ vàng, mấy chữ mang cú sốc cực lớn cho tất cả .

 

Diệp Trung Quốc là rõ nhất ngọn núi mà Diệp Vân Niệm lớn đến mức nào, vẻ mặt khiếp sợ hề che giấu: “Niệm Bảo, cháu đợi tin của bác, lát nữa bác sẽ gọi cho cháu, chuyện các cháu tạm thời đừng ngoài!”

 

Diệp Vân Niệm: “Vâng! Cháu bác cả, dạo ai lên núi, càng ai đến ngọn núi đó.”

 

Nghe Diệp Trung Quốc khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì , bác cúp máy đây!”

 

Điện thoại cúp, nhưng sự khiếp sợ của mấy mặt ở đó vẫn ngừng .

 

Ngụy Chí Học nhanh nắm bắt trọng điểm: “Lão Diệp, ngọn núi mà Niệm Bảo lớn cỡ nào?”

 

Diệp Trung Quốc ngơ ngác trả lời: “Lớn gấp ba ngọn núi phía dùng để huấn luyện dã ngoại!”

 

Gấp ba !

 

Gấp ba !

 

Ngụy Chí Học trừng to hai mắt: “Lớn gấp ba ngọn núi phía ?”

 

 

Loading...