Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 53: Chạm Trán Bọn Trộm Mộ
Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:01:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
May mà hai lên núi từ sáng sớm, bây giờ là hơn ba giờ chiều, xuống núi về đến nhà ăn tối là .
Tạm biệt gia đình bốn miệng ăn , hai em là lông hổ nên dọc đường cũng con vật nào dám bén mảng tới gần.
Vừa đến bờ con suối nhỏ lúc định bắt hai con cá mang về, thì thấy tiếng đàn ông vọng từ bờ sông, giọng điệu pha lẫn sự mất kiên nhẫn: “Đại ca, chúng tìm bao nhiêu ngày , còn tổn thất mất bốn em, bây giờ chỉ còn mười lăm , cái mộ mà rốt cuộc ở ?”
“Không là chứ?”
Người đại ca tên Tôn Song dẫn đầu rít một t.h.u.ố.c: “Lão nhị, chú mày về cản, nhưng chú mày cơ hội bỏ lỡ thì dễ thế .”
Lão nhị đá một hòn đá, hậm hực : “Đương nhiên là em !”
“ đại ca, chúng đây nửa tháng , nếu tìm thấy nữa thì sẽ c.h.ế.t đói núi mất, c.h.ế.t đói thì cũng sói ăn thịt!”
Tôn Song lấy bản đồ xem xét cẩn thận: “Thử nữa, hướng .”
Lão nhị ngoài miệng thì cằn nhằn nhưng vẫn lập tức dậy theo.
Hai em đợi đám khuất mới dám ló đầu khỏi bụi cỏ, cuộc chuyện của bọn họ thì , bọn họ nghi ngờ núi Ma Ma một ngôi mộ cổ.
Vừa mùa xuân băng tan, mặt đất dễ đào bới, t.h.ả.m thực vật cũng mọc nhiều, nhà nhà đều bận rộn gieo hạt mùa xuân nên cũng ai lên núi.
thật may bọn họ đụng hai em.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng Diệp Vân Thần: “Niệm Bảo, bây giờ chúng ?”
Tinh thần lực của Diệp Vân Niệm sớm bám theo bọn chúng: “Xuống núi , đó gọi điện thoại cho Cảnh Bằng.”
Diệp Vân Thần chút yên tâm: “Đợi lên núi chắc đám mất dạng .”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “Không , em nhờ Tiểu Hồng giúp chúng canh chừng .”
Diệp Vân Thần tò mò: “Tiểu Hồng là ai?”
Diệp Vân Niệm: “Chính là con hổ lớn nãy đó!”
Diệp Vân Thần cũng hỏi nhiều là dặn dò lúc nào, trong đầu bây giờ chỉ là hai chữ Tiểu Hồng!
Tiểu Hồng, Tiểu Hồng, Tiểu Hồng!
Sao đặt tên cho hổ Đông Bắc oai phong lẫm liệt là Tiểu Hồng chứ?
Đường ranh giới cung hỉ phát tài
Sau khi nhận điện thoại, Cảnh Bằng chạy thẳng đến phòng cục trưởng: “Tin , tin cục trưởng ơi!”
“Băng trộm mộ lẩn trốn đến đây lúc của Đại đội Song Hà phát hiện .”
Cục trưởng lập tức dậy: “Báo cáo chi tiết xem, chắc chắn là đám đó ?”
Cuối cùng Cảnh Bằng lặp lời của Diệp Vân Niệm một .
Cục trưởng đập bàn một cái: “Tốt!”
“Tiểu Cảnh, , nhiệm vụ giao cho .”
“Cậu dẫn đội phụ trách bắt giữ bọn chúng quy án, tự tin ?”
Cảnh Bằng: “Có!”
Sau đó Cảnh Bằng dẫn theo bốn đến nhà Diệp lão thái .
Tất cả rõ ngọn ngành sự việc đều đang trong sân.
Cảnh Bằng hỏi cặn kẽ một nữa, cuối cùng quyết định năm bọn họ sẽ lên núi, Diệp Vân Thần dẫn đường.
Diệp Vân Niệm khẽ giật giật khóe miệng: “Anh hai, em cùng .”
Giằng co một hồi lâu, cuối cùng Diệp Vân Niệm vẫn chiến thắng.
Người nhà họ Diệp sẽ can thiệp quyết định của Diệp Vân Niệm, chỉ Cảnh Bằng hiểu chuyện nên mới cứng đầu hết đến khác.
Đường ranh giới cung hỉ phát tài
Khi trong núi sâu vang lên từng trận hổ gầm, Diệp Vân Niệm thấy rõ Cảnh Bằng sợ hãi giật nảy .
Cùng với âm thanh ngày càng gần, Cảnh Bằng định hét lên thì Diệp Vân Thần bịt miệng kéo phía thì thầm to nhỏ.
Cuối cùng Cảnh Bằng trong trạng thái hoảng hốt hiệu hành động thiếu suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-53-cham-tran-bon-trom-mo.html.]
Con thứ ba lao khỏi bụi rậm đầu tiên, lăn đến chân Diệp Vân Niệm, men theo ống quần leo tót lên vai cô.
May mà bây giờ nó còn khá nhỏ, chứ lớn thêm chút nữa thì Diệp Vân Niệm cũng chịu nổi.
Hai con hổ con thì lao về phía Diệp Vân Thần kêu gào ầm ĩ, giống như đang đòi b.ú sữa.
Diệp Vân Thần hiểu ngay, lấy con gà chuẩn sẵn trong túi xé cho chúng.
Hổ hài lòng gật đầu, cuối cùng kéo Diệp Vân Niệm về một hướng.
Diệp Vân Niệm: “Đồng chí cảnh sát Cảnh, các mau theo .”
Mấy rốt cuộc cũng hồn, ánh mắt hai em pha lẫn chút ghen tị.
Hổ Đông Bắc đấy~
Cho dù là hổ con thì ai mà chẳng vuốt ve chứ?
Theo sự dẫn đường của hổ , mấy phát hiện phía một túp lều tranh đang bốc khói.
Vừa đến nơi thấy Tôn Song đùng đùng nổi giận xông , đá tung đống lửa: “Bọn mày đều là lũ ngu não ? Núi sâu! Đây là núi sâu đấy!
Mộng Vân Thường
Bọn mày dụ đến là đốt luôn cả ngọn núi ?”
Những còn đều cúi gằm mặt xuống.
Chuyện đó còn trong phạm vi quản lý của Diệp Vân Niệm nữa, trở bờ sông, Diệp Vân Thần tiếp tục sự nghiệp nướng cá.
Sáng sớm hôm đến đại đội thông báo núi phát hiện một băng trộm mộ, bảo cẩn thận đề phòng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, điều nghĩa là bắt.
Diệp Vân Thần cũng thở phào nhẹ nhõm: “Bắt là .”
Diệp Vân Niệm gật đầu ừ một tiếng.
Họ đem nấm linh chi hái phơi sang một bên, Diệp lão thái lật qua lật : “Hai đứa hái linh chi ở thế? Bây giờ mùa linh chi!”
Diệp Vân Niệm vốn cũng định giấu giếm nên kể bộ sự việc.
Diệp lão thái và mất một lúc lâu mới hồn, việc đầu tiên là kiểm tra xem tay chân hai còn nguyên vẹn .
Diệp Vân Niệm bật thành tiếng: “Bà nội, cháu dẫn bà lên núi gặp chúng nhé, cũng đáng yêu lắm ạ.”
Diệp Vân Thần hùa theo: “ , lông hổ sờ chỉ cứng hơn lông mèo một chút thôi.”
Cha Diệp Vân Niệm: “Thằng nhóc khá lắm, còn chơi đùa với cả hổ nữa!”
Ông nội cũng từng thấy hổ, nhưng giống như con hổ mà hai em kể thì đúng là thấy bao giờ: “Đợi ông nội lên núi cùng hai đứa.”
Diệp Vân Niệm: “Vâng ạ, ông nội, ông quen thuộc đường núi hơn, chỗ nào mà chúng cháu đấy.”
“ bà nội, chỗ linh chi nhà cũng ăn hết, đợi vài ngày nữa phơi khô nghiền thành bột, gửi cho bác gái cả một ít, lúc nấu ăn cho một chút để bồi bổ cho bác cả và hai họ.”
Diệp lão thái hiền từ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Vân Niệm: “Được, cháu cũng đừng lúc nào cũng nghĩ đến bác cả cháu, đồ thế , cháu cũng giữ cho một ít chứ.”
Diệp Vân Niệm: “Bà nội, cháu mà!”
“Hơn nữa cháu còn nhỏ thể bồi bổ quá mức , cẩn thận cao lên mất.”
Diệp lão thái phì : “Ây dô, còn lo cao lên nữa cơ ? Yên tâm , cha cháu đều cao ráo cả mà.”
Diệp Vân Niệm véo lớp mỡ bụng, nhịn mà tự kỷ, mới về đầy bốn tháng mà béo lên nhiều thế .
Bọn trộm mộ tuy bắt, nhưng ngôi mộ tìm thấy trở thành nỗi nghi hoặc trong lòng , khơi dậy mạnh mẽ sự tò mò của tất cả.
Trong đại đội thỉnh thoảng tụ tập bàn tán, là già trong nhà kể , Diệp Vân Niệm cũng thấy vẻ hợp lý.
Có bảo là thợ săn già trong núi , Diệp Vân Niệm cảm thấy cũng lý.
Nghe đến cuối cùng, Diệp Vân Niệm cũng nên ai nữa.
Cảm giác cái nào cũng là thật, Diệp Vân Thần khẽ : “Lần em sự lợi hại của những trong đại đội chúng !”
“Ra cửa chỉ cần một cái miệng, phần còn dựa bịa đặt!”
“Tuyệt đối khiến em xong vẫn tiếp.”
Diệp Vân Niệm che mặt, đây là đầu tiên cô những câu chuyện mang đầy màu sắc truyền kỳ mê hoặc.
Ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, hai cùng ông nội và cha lên núi.