Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 52: Cứu Chữa Hổ Đông Bắc, Hái Nấm Linh Chi
Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:01:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gào!” Thơm thơm!
Sau khi dị năng hệ Mộc nâng cấp một cách kỳ diệu, cô thể cảm nhận ý nghĩa đại khái của các loài động vật.
Diệp Vân Thần hận thể tự tát một cái, đúng là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Anh căng thẳng kéo Diệp Vân Niệm lưng bảo vệ, nhặt khúc gỗ chân lên chắn ngang : “Niệm Bảo, lát nữa em chạy , sẽ chặn nó !”
“Anh đếm một hai ba nhé, một!”
Lời còn dứt, Diệp Vân Niệm bước thẳng ngoài.
“Gào~” Là thơm thơm ?
“Gào gào.” Thơm thơm cứu con của với.
Diệp Vân Niệm vẫy vẫy tay. Trong ánh mắt kinh hoàng của Diệp Vân Thần, con hổ Đông Bắc ngậm một con hổ con từ phía bước tới.
Diệp Vân Thần nhất thời nên phản ứng thế nào, Diệp Vân Niệm kéo tay : “Anh hai, con của hổ Đông Bắc thương , nó đang cầu cứu chúng đấy.”
Diệp Vân Thần: “Hả? Thật ?”
Diệp Vân Niệm: “Vâng, con hổ con trong miệng nó kìa, cảm giác sắp tắt thở đến nơi !”
Trong lúc chuyện, con hổ Đông Bắc cũng đến gần, cẩn thận đặt hổ con xuống, nhẹ nhàng đẩy về phía Diệp Vân Niệm, trong miệng phát những tiếng gầm gừ trầm thấp như đang kể lể sự bất lực của một .
Đối với loài thú hai chân , chúng luôn tránh xa kịp, nếu ngửi thấy mùi thơm thơm thì nó cũng dám qua đây.
Diệp Vân Niệm tiến lên kiểm tra qua loa, thực chất tinh thần lực thấu con hổ con.
Nhìn vóc dáng của hai con hổ con khác bên cạnh hổ để phán đoán, con hổ con chắc là sinh muộn yếu ớt, giành giật hai , vì nguyên nhân gì mà ngã gãy xương .
Gãy xương đối với động vật mà chính là bài toán khó của thế kỷ.
Diệp Vân Niệm đuổi khéo Diệp Vân Thần: “Anh hai, chuẩn chút đồ ăn cho chúng !”
“Con hổ con em dùng kim châm để chữa trị .”
Diệp Vân Thần vẫn hồn khỏi trạng thái em gái nhà vuốt ve hổ con ngay mặt hổ thì thấy hai chữ đồ ăn.
Diệp Vân Thần “A” lên một tiếng: “Đồ ăn? Ăn ?”
Hổ Đông Bắc: “Gào?” Chua loét, thèm ăn!
Diệp Vân Niệm đỡ trán: “Anh hai!”
“Anh nướng cho nó và hai con hổ con mấy con cá .”
Diệp Vân Thần rốt cuộc cũng tỉnh táo : “Được!”
Sau khi đuổi , Diệp Vân Niệm lấy kim châm châm lên hổ con, đó thử ngưng kết tinh hoa hệ Mộc trong tay.
Một giọt nước màu xanh lục bảo ngưng tụ đầu ngón tay, con hổ Đông Bắc đang l.i.ế.m lông lập tức dậy, cố gắng kiềm chế để lao tới l.i.ế.m mất.
Hai con hổ con còn thì khống chế nổi bản , trực tiếp hổ c.ắ.n gáy ném xa.
Động tác chằm chằm đống lửa của Diệp Vân Thần khựng , tự dưng thấy nhồn nhột ở chân thế nhỉ?
Cúi đầu xuống!
“Úi chà!”
Hai con hổ con ngửi thấy mùi cá nướng chạy thẳng tới vây quanh Diệp Vân Thần .
Hai cục bông nhỏ trông cực kỳ ngốc nghếch đáng yêu, Diệp Vân Thần mà thích mê, đưa tay vuốt ve vài cái.
Lúc thì kéo ống quần Diệp Vân Thần, lúc lao đống lửa, Diệp Vân Thần cũng coi như quen với hai con hổ con trong thời gian ngắn nhất.
Đợi đến khi Diệp Vân Niệm ôm con thứ ba tới thì liền thấy hai biến thành siêu cấp v.ú em.
Mỗi bên ôm một con.
Cá nướng xé cẩn thận, đút bên trái một miếng, bên một miếng.
Hổ Đông Bắc: “Gào!” Các con đừng ăn nữa.
Ngay lúc Diệp Vân Niệm tưởng hổ cảm thấy hai con hổ con mất dã tính, thì câu tiếp theo khiến cô khiếp sợ kịp trở tay.
“Gào!” Hai đứa chừa cho một ít!
Sau đó là hai cú nhảy, đối mặt trực tiếp với Diệp Vân Thần.
Diệp Vân Thần đối diện với cái miệng đẫm m.á.u, do dự một chốc đưa hai con hổ con qua.
Hổ : “Gào!” Không cái !
Mộng Vân Thường
Hai con hổ con: “Gào gào!” Mẹ, thịt, ăn ăn!
Diệp Vân Thần hiểu ý nghĩa của câu , nhưng sự từ chối trong mắt hổ .
Sau đó nó quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt rơi con cá nướng chân, sự chăm chú của hổ , từ từ giơ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-52-cuu-chua-ho-dong-bac-hai-nam-linh-chi.html.]
“Gặm” một miếng to, ngay mặt Diệp Vân Thần, một con cá nướng nặng ba cân nuốt chửng bụng.
Dọa sợ hãi ngửa mạnh , hai con hổ con ngã nhào gặm đầy bùn!
Hai con hổ con: “Gào gào!” Đau quá, ơi!
“Gào gào!” Tên hầu ăn ?
Bị hổ húc cho lảo đảo.
Sau đó Diệp Vân Thần sự chú ý của ba đôi mắt hổ buông thả bản , bật chế độ hầu.
Bắt cá, nướng cá, bắt cá, nướng cá, hổ bắt cá, nướng cá.
Đợi cho ba con ăn no, ở bên Diệp Vân Niệm ôm con thứ ba tựa tảng đá ngủ .
Thực là Diệp Vân Niệm đang ôm hổ con điên cuồng hấp thu nguyên tố hệ Mộc.
Vừa nãy một giọt tinh hoa căn bản đủ dùng, cô ngưng kết thêm ba giọt nữa, cho đến khi dị năng trong cơ thể cạn kiệt.
Bây giờ cơ thể hổ con phục hồi, còn về lý do tại nó qua giành cá nướng thì chắc là do dị năng.
Nó bám một cách khác thường.
nguyên tố phản hồi khi Diệp Vân Niệm tu luyện càng thu hút động thực vật hơn.
Ba con hổ ăn uống no say cũng ngửi thấy mùi mà mò tới.
Chúng vây c.h.ặ.t Diệp Vân Niệm ở giữa, bên ngoài vòng vây Diệp Vân Thần vẫn đang bận rộn...
Không lâu , Diệp Vân Niệm mở mắt , liền thấy hổ ngậm thứ gì trong miệng tới.
Diệp Vân Thần đưa con cá nướng xong qua: “Đừng tìm em , để tao lấy cho!”
Bước tới, hổ tự giác nhả đồ tay , đợi rõ đó là thứ gì thì vô cùng khiếp sợ: “Niệm Bảo! Đây là... thứ hổ mang đến là nấm linh chi.”
“Em mau xem!”
Sau đó giơ cây linh chi trong tay lên.
Diệp Vân Niệm liếc gật đầu: “Cũng tồi, mùa vẫn mọc , chắc là ở nơi nào đó ấm áp trong núi sâu!”
“Lát nữa về bảo bà nội hầm canh uống, dạo đều bận rộn quá, bồi bổ đàng hoàng mới !”
Bàn tay đang vươn của Diệp Vân Thần lập tức rụt , bây giờ mà còn gọi là bận ?
Đồ ăn ở nhà còn đủ ?
Sáng dậy một cốc nước mật ong, bữa ăn cung cấp đủ loại trái cây.
Mỗi bữa bốn mặn một canh hoặc ba mặn một canh.
Sau bữa tối đ.á.n.h quyền rèn luyện, khi ngủ thêm một cốc nước mật ong.
Nhìn cây linh chi trong tay, nhớ tới củ nhân sâm to bự mà vô tình thấy lúc Diệp lão thái giấu .
Thôi !
Cứ hầm canh !
Con thứ ba cuối cùng cũng chịu rời khỏi vòng tay Diệp Vân Niệm để trở về bên , nhưng đôi mắt to ướt át vẫn luôn chằm chằm nhất cử nhất động của Diệp Vân Niệm.
Thu dọn xong xuôi định lời tạm biệt, hổ tiến lên cúi thấp hiệu cho Diệp Vân Thần và Diệp Vân Niệm trèo lên.
Diệp Vân Niệm nhướng mày, Diệp Vân Thần bế lên, đến lượt thì chần chừ: “Anh cũng khá nặng đấy, ?”
Hổ : “Gào!” Hổ cái thể là .
Diệp Vân Niệm khẽ : “Được mà hai, thấy hổ vẫn luôn đợi ?”
Diệp Vân Thần cũng trải nghiệm cảm giác cưỡi hổ Đông Bắc là như thế nào: “Được!”
Sau khi hai vững, hổ bật dậy lao v.út về phía xa.
Dọa Diệp Vân Niệm sợ hãi ôm c.h.ặ.t lấy Diệp Vân Thần, cúi rạp né tránh cành cây.
Ngay lúc Diệp Vân Thần xóc đến mức sắp nôn thì hổ dừng : “Gào!” Đến !
Hai lúc mới mở mắt xung quanh.
Trời đất ơi, đây là thiên đường của linh chi ?
Trên những gốc cây khô mục nát mọc đầy nấm linh chi.
Mà những gốc cây khô như xung quanh năm cái.
Phản ứng đầu tiên của Diệp Vân Thần là “Phát tài , phát tài !”
Còn Diệp Vân Niệm thì ngay lập tức cảm nhận nguyên tố hệ Mộc nồng đậm dị thường ở nơi , xem đây chính là vị trí trung tâm nhất của núi sâu .
Sự ăn ý khiến hai em bắt đầu hái cỏ dại bọc lấy những cây linh chi hái xuống, một mạch mất hai tiếng đồng hồ.