Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 51: Đại Đội Gieo Trồng Vụ Xuân, Lại Lên Núi

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:01:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Vân Niệm mỗi khối lớp và mỗi môn học đều rút một bản, sáng hôm liền giao cho Bạch Mộng Vân.

 

Rất nhanh, ngoài sân truyền đến tiếng kinh hô của Bạch Mộng Vân: “Niệm Bảo, con điểm tuyệt đối môn toán lớp năm!”

 

Diệp Vân Thần kinh ngạc.

 

Diệp Vân Niệm vung tay: “Toàn là chuyện nhỏ!”

 

Diệp lão nhị ôm con gái xoay mấy vòng: “Lát nữa cha đưa con đến trường, chúng chuyện t.ử tế với hiệu trưởng.”

 

Diệp Vân Niệm ừ một tiếng: “Vâng ạ!”

 

Diệp lão thái cũng vui, quả nhiên là thần tiên để mắt đến, cháu gái nhỏ của bà thật thông minh.

 

Trên bàn ăn, Diệp lão tam đột nhiên thở dài: “Mọi xem, sắp gieo trồng vụ xuân , bây giờ bắt đầu khai hoang, năm nay nhà chúng ít công, lỡ như xuể thì ?”

 

Diệp Vân Niệm cong cong mày mắt: “Chú ba đừng lo, con lo liệu xong , chắc vài ngày nữa những cỗ máy sẽ xong thôi.”

 

Diệp lão đầu tò mò: “Máy gì?”

 

Diệp Vân Thần giải thích: “Là bản vẽ máy móc nông nghiệp mà Niệm Bảo cung cấp cho xưởng cơ khí.”

 

“Có máy cày, máy gieo hạt, máy bón phân, còn máy cỏ, máy phun t.h.u.ố.c.”

 

Mọi kinh ngạc: “Ý con là, năm nay chúng cần tự cấy mạ nữa?”

 

“Có những cỗ máy chẳng cần công nữa ?”

 

Diệp Vân Niệm lắc đầu: “Không , những cỗ máy cũng cần hỗ trợ.”

 

Cô chỉ vẽ phiên bản đơn giản nhất, nhưng điều cũng giúp hiệu suất tăng lên gấp bội.

 

Diệp lão thái: “Vậy cũng mà, những năm chỉ vụ xuân và thu hoạch mùa thu là mệt nhất, những cỗ máy chúng thể nhàn hơn ít.”

 

Diệp lão nhị: “ cũng mau ch.óng thấy những cỗ máy .”

 

Diệp Vân Thần: “Còn đợi mấy ngày nữa, gần đây đại ca bận tối mắt tối mũi.”

 

“Đơn hàng của xưởng cơ khí họ chất đống!”

 

Diệp lão đầu: “Vậy chuyện đừng ngoài vội, đợi máy móc hãy , đến lúc đó bàn với ông bác của con một chút.”

 

Bữa sáng ăn ngon miệng, bữa ăn Diệp Vân Niệm theo đến thị trấn, đường Diệp lão nhị đột nhiên phá lên.

 

Diệp Vân Niệm tò mò: “Cha ạ?”

 

Diệp lão nhị: “Ta nhớ hai hôm ông bác của con dẫn theo bà Vương và các bà khác trong làng nhân lúc công xã họp liền qua đó, cho đại đội trưởng của Hạnh Hoa Đại Đội một trận.”

 

“Dựa lời của hai tên du côn , trong lòng đều chuyện gì xảy , đội trưởng Lý tại chỗ lãnh đạo từ huyện xuống cách chức.”

 

“Thật hả giận! Sau ông bác của con là con gợi ý cho ông ?”

 

Diệp Vân Niệm lúc mới nhớ : “Hình như chuyện như , ngờ ông bác họ thật!”

 

Diệp Vân Thần cũng vẻ mặt hạnh phúc: “Thật là hả lòng hả !”

 

Đến trường, việc giải quyết nhanh, bài kiểm tra điểm tuyệt đối của lớp năm đủ để lên tất cả, là con của giáo viên trong trường, hiệu trưởng yên tâm.

 

Hai em hôm nay cũng rảnh rỗi, định ở huyện xem nhà.

 

Diệp Vân Niệm dẫn Diệp Vân Thần thẳng đến những khu tập thể gia đình, ở đầu ngõ một lúc hỏi thăm một nhà, giả vờ ngang qua xem thử nhưng hài lòng lắm, chuyển sang công viên nhỏ, Diệp Vân Niệm trực tiếp hòa với các ông cụ.

 

Khi Diệp Vân Niệm khéo léo đề cập đến việc tìm nhà, một ông cụ cẩn thận hiệu bằng mắt, Diệp Vân Niệm theo sang một bên: “Ông ơi, ông nhà bán ạ?”

 

Ông Ngô lắc đầu: “Không , là một bạn cũ của .”

 

“Ông trông cháu cho con trai, con trai ông nhân tiện phụng dưỡng ông luôn, sắp Tân Thị , sẽ huyện nữa, nhà cửa nhất thời bán , lo đến mức miệng nổi cả mụn!”

 

“Hay là dẫn các cháu xem thử nhé?”

 

Diệp Vân Thần ôm Diệp Vân Niệm lên: “Được ạ, phiền ông !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-51-dai-doi-gieo-trong-vu-xuan-lai-len-nui.html.]

 

Ngôi nhà khiến hai em sáng mắt lên, tuy lớn bằng nhà tự xây của họ, nhưng đủ cho ba gia đình họ ở.

Mộng Vân Thường

 

Cũng coi là một tứ hợp viện nhỏ, nhưng rõ ràng đều là xây .

 

Diệp Vân Niệm hài lòng gật đầu, hiệu cho Diệp Vân Thần chuyện.

 

Sau một hồi cò kè với ông cụ chủ nhà, cuối cùng chốt giá một nghìn ba trăm năm mươi.

 

Diệp Vân Niệm sảng khoái móc tiền ngay tại chỗ, ông cụ cũng vui vẻ: “Đồ đạc ở đây đều mang , để cho các cháu, cái nào dùng thì dùng, dùng thì đốt lửa.”

 

Diệp Vân Thần vội vàng cảm ơn: “Vậy thì quá, cảm ơn ông, cháu đang lo cả nhà đến sắp xếp thế nào.”

 

Cuối cùng là Khúc Tân Hồng tìm , họ giả mới thủ tục chuyển hộ khẩu.

 

Chuyện lớn kết thúc, trong lòng Diệp Vân Niệm cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Hai ngày tiếp theo, Diệp lão nhị và Diệp Vân Thần bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, mua sắm những thứ cần thiết.

 

Diệp Vân Tinh, Diệp lão tam và Trình Đại Lực tan cũng qua giúp, nhanh ngôi nhà mới ở huyện thể dọn ở.

 

Diệp Vân Thần đặc biệt đón hai ông bà cụ qua.

 

Vừa cửa, tay Diệp lão thái run lên vì kích động: “Ngôi nhà lớn quá, tốn ít tiền ?”

 

Diệp Vân Niệm lắc đầu: “Thật đắt ạ, nội, đây là phòng của nội và ông. Bên là của chú ba thím ba, đối diện là nhà của con.”

 

“Đồ đạc trong bếp con chuẩn xong hết , hôm nay chúng nổi lửa ở nhà mới nhé!”

 

Quyết định nhận sự đồng ý nhất trí của .

 

Sau đó Diệp Vân Tinh và Diệp lão tam cũng dọn , hai đều xe ba gác điện, cách xưởng xa, tiện lợi.

 

Chủ yếu là nấu ăn tiện, nguyên liệu đều do Diệp Vân Niệm chuẩn sẵn, ăn thịt thì tự nấu, đặc biệt là Diệp Vân Tinh ăn ở nhà ăn sắp nôn , cũng thể bữa nào cũng ăn ở quán ăn quốc doanh.

 

Rảnh rỗi, Diệp Vân Niệm lên núi, chuẩn nâng cấp dị năng , dù đại ca của cô những cỗ máy sắp xong .

 

Vẫn là Diệp Vân Thần cùng lên núi, đến bên bờ sông, Diệp Vân Thần bắt đầu luyện quyền, Diệp Vân Niệm bắt đầu thiền, thực tế các nguyên tố của ba loại dị năng xung quanh đều bắt đầu hội tụ về phía cô.

 

Rất nhanh, dị năng hệ Thủy đột phá đầu tiên, nâng cấp lên cấp bốn.

 

Nguyên tố hệ Thổ nâng cấp thứ hai, nâng cấp lên cấp bốn.

 

Có lẽ do nguyên tố đất đen đậm đặc, là loại dị năng nâng cấp nhanh nhất trong ba loại.

 

Cuối cùng là hệ Mộc, lên đến cấp năm.

 

Dị năng hệ Mộc của cô thể kết thành tinh hoa dịch, hiệu quả còn hơn nước Linh Tuyền một chút.

 

Chỉ là tốn tinh thần.

 

Khi cô mở mắt nữa, thứ đầu tiên ngửi thấy là mùi cá nướng.

 

Diệp Vân Thần cầm cá nướng tới: “Tỉnh ? Anh còn định dùng cá nướng để dụ đây, xem khi nào mở mắt !”

 

Điều hỏi là tại cây cỏ xung quanh em gái mọc lên điên cuồng thu nhỏ .

 

Cá trong nước cần rắc bột thơm cũng đen kịt bơi đến.

 

Nhìn Diệp Vân Niệm ăn một cách thỏa mãn, Diệp Vân Thần bỏ qua suy nghĩ , hai bắt đầu thảo luận về quyền pháp.

 

Đột nhiên, một tiếng hổ gầm phá vỡ sự yên tĩnh.

 

Diệp Vân Niệm bật dậy, cô lên núi quá an nhàn, quên mất núi còn động vật lớn.

 

Vừa định kéo Diệp Vân Thần chạy thì Diệp Vân Thần ngăn : “Niệm Bảo, tiếng hổ từ xa đến gần, sắp đến .”

 

tiếng kêu của nó mang theo chút bi thương, chắc là xảy chuyện gì đó.”

 

Vừa dứt lời, một cái đầu lớn lao từ bụi cây phía .

 

 

Loading...