Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 42: Đơn Hàng Bùng Nổ, Lãnh Đạo Cấp Cao Chú Ý

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:01:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bùng nổ ! Bùng nổ !"

 

"Đơn hàng của xưởng cơ khí và xưởng dệt chúng đều bùng nổ !"

 

Vừa nhấc điện thoại lên, giọng của Khúc Tân Hồng vang vọng bên tai.

 

Dọa Diệp Vân Niệm suýt nữa ném ống , xoa xoa lỗ tai bật : "Chú Khúc chú ý hình tượng!"

 

thể đoán , ở đầu dây bên chắc đang vui sướng nhảy cẫng lên !

 

Khúc Tân Hồng nắm c.h.ặ.t nắm tay cố gắng bình hô hấp: "Niệm Bảo, bọn chú theo lời cháu dặn, mấy nước ngoài đó mắt sắp lồi cả ."

 

"Từng một nhao nhao tranh đặt hàng, xe điện tổng cộng đặt bốn vạn đơn, tivi màu càng nhiều, chừng sáu vạn đơn."

 

"Nằm ngoài dự đoán nhất là xe ba gác điện, mấy ông tây đó cứ như tìm châu lục mới , mười lăm chiếc xe mẫu cũng đủ cho họ thử, hôm nay đặt hơn tám vạn đơn, mấy còn về bàn bạc , ngày mai ước chừng cũng ít."

 

Diệp Vân Niệm gật đầu, những thứ đều trong dự liệu của cô.

 

"Chú Khúc, bên xưởng dệt thế nào ạ?"

 

Giọng của Triệu Văn Quân từ trong ống truyền đến: "Đến lượt bác, đến lượt bác!"

 

"Niệm Bảo ! Lần thật sự là nhờ cháu, cháu thấy , mấy đó vây quanh gian hàng của chúng chật như nêm cối."

 

"Chị họ cháu bọn họ biểu diễn đan lát tại chỗ khiến mấy đó xem mà hò reo, cảm thấy thần kỳ còn học ngay tại chỗ."

 

" thật giống như cháu , chúng tìm mấy con mèo ở địa phương đặt lên cái cây cho mèo leo trèo ở trong cùng, mấy đó ở bên ngoài xem mà kích động, dọa con mèo sợ xù cả lông, may mà bảo họ xa một chút."

 

"Ổ ch.ó cũng thế, một nước ngoài ngay tại chỗ đặt mỗi loại ba vạn đơn!"

 

"Sáu vạn đơn đấy! Xưởng chúng hai Hội chợ Quảng Châu đều bán nổi sáu vạn đơn!"

 

Hít mũi một cái, Triệu Văn Quân tiếp: "Còn mấy tấm t.h.ả.m, tranh đan, chậu hoa đan và đồ treo, mỗi loại ít nhất đều một vạn đơn!"

 

"Các xưởng dệt khác đều qua đây ngóng tình hình , lãnh đạo cũng khen ngợi chúng !"

 

Khúc Tân Hồng chen : " đúng đúng! Lần gian hàng của tỉnh Hắc Long Giang chúng đúng là độc chiếm vị trí đầu."

 

"Niệm Bảo, chủ ý của cháu dùng quá!"

 

"Mấy nước ngoài đó báo giá của chúng , còn kêu rẻ, thế lúc đầu định giá cao hơn chút nữa."

 

Hai vị xưởng trưởng ngừng gọi điện thoại bày tỏ cảm ơn, khóe miệng Diệp Vân Niệm cong lên một độ cong, một nước ngoài nào thể thoát khỏi những thứ cô tỉ mỉ chuẩn cho họ.

 

Lúc Triệu Văn Quân cho cô những quốc gia nào tham gia, cô sửa sang sở thích của từng nơi .

 

Giá cả cơ sở giá gốc đổi thành đô la Mỹ!

 

Trực tiếp tăng lên gấp mấy !

 

Diệp Vân Niệm dặn dò vài câu mới cúp điện thoại.

 

Nhìn đồng hồ, khá lắm, tổng cộng gọi hơn nửa tiếng, may mà cô trả tiền.

 

Nào hai ở đầu bên lôi kéo trả tiền, tuy rằng đơn hàng bùng nổ, nhưng nghĩa là trong tay bọn họ tiền.

 

Số lượng đơn hàng ngày đầu tiên của hai xưởng tỉnh Hắc Long Giang khiến Bộ Ngoại giao và lãnh đạo cấp cao chú ý tới.

 

Sau khi ngóng rõ ràng hai xưởng thuê một cô bé sáu tuổi, lãnh đạo cấp cao báo cáo đưa lên ngẩn một lúc, cuối cùng cảm thán một câu: "Anh hùng xuất thiếu niên mà!"

 

Thư ký khựng một chút, khom lui ngoài.

 

Rất nhanh Diệp Trung Quốc ở Quân khu Liêu Dương nhận điện thoại của bạn cũ Thiệu Chính Quốc: "Lão Diệp ! Thật ngờ ông còn vận may ."

 

"Ông ? Hôm nay lãnh đạo cấp cao cũng khen ông đấy!"

 

Diệp Trung Quốc mạnh mẽ dậy, kinh ngạc : "Chuyện gì , ông rõ ràng chút !"

 

Thiệu Chính Quốc đảo mắt: "Tin tức của ông đúng là chậm thật, cô cháu gái nhỏ Diệp Vân Niệm của ông, con bé thiết kế mấy sản phẩm cho xưởng cơ khí ở chợ đen."

 

Diệp Trung Quốc ừ một tiếng: "Cái , xe điện chứ gì!"

 

Thiệu Chính Quốc: "Đã bảo tin tức ông chậm , chỉ là xe điện, cháu trai ông còn thiết kế xe ba gác điện, Diệp Vân Niệm thiết kế chiếc tivi màu đầu tiên trong nước."

 

"Còn chỉ là xưởng cơ khí, con bé còn cung cấp nhiều mẫu mã cho xưởng dệt, ổ mèo ổ ch.ó, trực tiếp bán điên cuồng luôn!"

 

"Ngày đầu tiên hai xưởng cộng đơn lượng hai mươi vạn đơn !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-42-don-hang-bung-no-lanh-dao-cap-cao-chu-y.html.]

 

"Khái niệm gì chứ! Trước Hội chợ Quảng Châu mấy ngày xuống thể mười vạn đơn là tệ !"

 

Diệp Trung Quốc khiếp sợ bám bàn, thấp thỏm hỏi: "Thật ?"

 

Thiệu Chính Quốc: "Xì, còn lừa ông chắc."

 

"Nếu đơn lượng nhiều như thì cũng thôi , giá cả mấy thứ đó đều cháu gái nhỏ của ông đổi thành đô la Mỹ, đô la Mỹ đấy!"

 

Diệp Trung Quốc ngã ghế: "Cho nên, lãnh đạo cấp cao?"

 

Thiệu Chính Quốc hừ một tiếng: "Thằng cha ông, đúng là phúc mà!"

 

"Thôi với ông nữa, đúng là ghen tị!"

 

Sau khi điện thoại cúp, Diệp Trung Quốc ngẩn ghế suy nghĩ thật lâu, cuối cùng đưa kết luận, hổ là thần tiên trúng.

 

Dải phân cách Cung Hỷ Phát Tài

 

Cúp điện thoại, Diệp Vân Niệm và Diệp Vân Thần chậm rãi về, tiếng ống lớn, Diệp Vân Thần cũng bộ.

 

Tuy rằng kiếm ngoại tệ , nhưng vẫn kích động từ tận đáy lòng.

 

Mạnh mẽ bế Diệp Vân Niệm lên: "Niệm Bảo em đúng là quá lợi hại!"

 

"Mấy chục vạn đơn đấy!"

 

Diệp Vân Niệm ôm c.h.ặ.t cổ Diệp Vân Thần, vặn vẹo m.ô.n.g đổi tư thế thoải mái: "Anh hai, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, em tin tưởng sẽ một ngày con rồng phương Đông của Trung Quốc sẽ bay lượn bầu trời."

 

"Sắp thể trồng trọt , em nghĩ xong bước tiếp theo !"

 

Diệp Vân Thần chút tò mò: "Làm gì?"

 

Diệp Vân Niệm nhướng mày: "Đương nhiên là, máy móc nông nghiệp!"

 

"Nhờ xưởng gạch, đại đội chúng cũng máy cày, nhưng nhiều đất như cơ bản vẫn là dựa nhân công, cho nên máy móc nông nghiệp là việc cấp bách!"

 

Diệp Vân Thần gật đầu: "Có lý, đợi xưởng trưởng Khúc bọn họ về, chúng sẽ xưởng cơ khí, thuận tiện thăm cả và chị họ cả."

 

Diệp Vân Niệm: "Được!"

 

Diệp Vân Thần tăng nhanh bước chân: " , mấy ngày nữa đến đại đội chiếu phim, em còn xem phim chiếu bóng ngoài trời bao giờ nhỉ?"

 

Diệp Vân Niệm lắc đầu.

 

Diệp Vân Thần khẽ : "Cũng , đại đội chúng nghèo đến mức chuột nhà cũng , ai thể qua đây chiếu phim."

 

Mười mấy ngày đó, mỗi ngày Khúc Tân Hồng đều sẽ gọi điện thoại tới khi triển lãm kết thúc.

 

Báo cáo chiến quả thành thói quen của ông.

 

Năm ngày đầu đơn đặt hàng của hai xưởng bùng nổ, mấy ngày dần dần bình , nhưng cũng nghĩa là đơn ít.

 

Đơn của xưởng cơ khí độc nhất vô nhị cả nước, gần một triệu đơn, thể lượng lớn như một xưởng cơ khí huyện căn bản ăn vô, chỉ thể đau lòng chia ngoài.

 

Xưởng dệt cũng thế, các xưởng lớn nhỏ ở tỉnh Hắc Long Giang đều chia ít, nhất thời công nhân tỉnh Hắc Long Giang tinh thần dâng cao.

 

Những chuyện Diệp Vân Niệm , mỗi ngày buổi sáng cô gian dạo một vòng, đó bắt đầu tích trữ hàng hóa.

 

Mộng Vân Thường

Thuận tiện nhặt dị năng bắt đầu tu luyện.

 

Ngủ trưa dậy bắt đầu vẽ bản thiết kế.

 

Chủng loại máy móc nông nghiệp nhiều, cày lật dùng để xới đất, cho đất đai màu mỡ hơn.

 

Máy xới đất dùng để nghiền nát những tảng đất lớn, vun thành từng luống.

 

Máy gieo hạt dùng để gieo lúa mì, ngô vân vân.

 

Còn máy bón phân, máy phun t.h.u.ố.c trừ sâu, Diệp Vân Niệm mỗi loại đều vẽ một cái.

 

Ngay cả máy gặt và máy tuốt lúa dùng khi thu hoạch mùa thu cũng chuẩn xong !

 

Chỉ chờ Hội chợ Quảng Châu kết thúc thôi!

 

Trước khi Khúc Tân Hồng trở về, Diệp Vân Niệm đón chào ngày chiếu phim của đại đội.

 

 

Loading...