Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn - Chương 488: Sáng Sớm Bệnh Viện, Gia Đình Cực Phẩm Gây Rối

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:02:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đứa bé “ực ực ực” một tiếng, lập tức im lặng, dì Lục , nào đàn ông nào chăm con, chỉ đàn ông chăm mà thôi.

Nhìn thủ pháp thuần thục của Nhậm Kinh Tiêu, đây là trời sinh , phía còn luyện tập bao nhiêu .

Đây là vì quan tâm đến Hạ Hạ, nỡ để cô chịu một chút khổ nào.

Nào phụ nữ nào trời sinh cam tâm ràng buộc, kéo cái sinh xong việc chăm con, đó đều là ép buộc còn cách nào khác mà thôi.

Dì Lục cho đứa bé trong tay b.ú sữa cảm thán, Hạ Hạ phúc khí, đang mở mắt một cái an tâm ngủ , dì Lục cảm thấy cô gái kiều diễm cũng chỉ Nhậm Kinh Tiêu chân tình như mới thể giữ .

Khi Ninh Hạ tỉnh thì trời sáng, mở mắt liền thấy Nhậm Kinh Tiêu đang gục đầu ngủ bên mép giường cô.

Trong phòng bệnh tổng cộng sáu chiếc giường, hai chiếc trống , còn ba chiếc .

Trong phòng thì yên tĩnh thật sự, Ninh Hạ đảo mắt sang hai tiểu gia hỏa bên cạnh, cả hai đều nhắm mắt ngủ ngon lành.

Trông vẻ còn đỏ như hôm qua, là do kính lọc của ruột , cô cảm thấy con sinh là đáng yêu nhất.

Tối qua trong mơ mơ màng màng hình như thấy tiếng của các con, nhưng cô quá mệt mỏi, hơn nữa Nhậm Kinh Tiêu ở bên, cô đặc biệt an tâm, thoáng qua ngủ .

Dì Lục một chiếc ghế dài bên , trong tay vẫn ôm tay nải mà họ mang đến.

Ninh Hạ vốn để họ ngủ thêm một lát, tối qua chắc chắn mệt.

Đặc biệt là Nhậm Kinh Tiêu trong thời gian ngủ một giấc nào yên , tâm tư buông xuống chắc chắn dưỡng sức thật .

ở bệnh viện ngủ cũng ngủ ngon , Ninh Hạ chỉ cựa quậy một chút, Nhậm Kinh Tiêu liền tỉnh.

“Tỉnh ? Hạ Hạ, em cảm thấy thế nào? Có chỗ nào thoải mái ? Có đói bụng ?” Nhậm Kinh Tiêu vội vàng dậy thấy trời sáng, nghĩ lát nữa Lục Hải sẽ đến.

Cả đêm nay cũng ngủ yên , trong phòng bệnh tối qua hai chuyển kéo phòng sinh đến bây giờ vẫn về.

Còn ba rên rỉ đến tận sáng, hơn nữa bên ngoài phòng bệnh nhà nào xảy chuyện gì, lóc om sòm.

Nhậm Kinh Tiêu dám rời Ninh Hạ và các con một bước, chỉ sợ kẻ điên nào xông .

Hai đứa bé thì ngoan, ban đêm chỉ tỉnh một , cho chúng b.ú sữa xong tã vải liền ngủ thẳng.

“Cũng , em vệ sinh.” Ninh Hạ cảm thấy bụng trống rỗng, nhưng cô nghĩ lát nữa Lục Hải sẽ đến.

Trong gian của cô thì ít đồ ăn, cô nghĩ vệ sinh xong, nếu Lục Hải còn đến thì cô sẽ dùng tay nải che một chút để lấy đồ ăn .

Dì Lục thấy động tĩnh cũng tỉnh, bà cả đêm che chắn đồ vật trong lòng, chỉ sợ trộm mất, bà sống lớn như từng thấy nhiều thứ như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-488-sang-som-benh-vien-gia-dinh-cuc-pham-gay-roi.html.]

Chăn bông và quần áo tã vải mới tinh thì gì, những thứ nhỏ tinh xảo như sữa bột, bình sữa các loại bà cũng từng thấy qua.

Bà còn thấy một củ sâm núi, bên trong còn thứ gì nữa, thấy Nhậm Kinh Tiêu tùy ý đặt tay nải xuống đất, bà lo lắng hãi hùng cả đêm dám ngủ.

“Dì ơi, phiền dì trông chừng các con một chút, cháu bế Hạ Hạ vệ sinh.” Nhậm Kinh Tiêu thấy dì Lục tỉnh vội vàng .

“Được, Hạ Hạ chậm thôi.” Dì Lục từng sinh con, cảm giác đau đớn sinh, vệ sinh khổ sở.

Không cần hai , bà chắc chắn cũng sẽ trông chừng hai đứa bé , những đứa bé đáng yêu như , còn là bé trai, bao nhiêu đỏ mắt !

Ninh Hạ thấy các con tỉnh, giục Nhậm Kinh Tiêu nhanh lên bế cô vệ sinh.

Nga

WC ở cuối hành lang, Ninh Hạ cũng miễn cưỡng bộ, cô cảm thấy bây giờ yếu.

Còn về ánh mắt dị thường của khác, cô cũng để tâm, trộm cướp, dù cho hiện tại vợ chồng thật sự ở bên ngoài cũng dám mật như .

họ chuyện lưu manh, khác nhiều nhất cũng chỉ lẩm bẩm trong lòng hai câu thôi.

Nhậm Kinh Tiêu đặt Ninh Hạ ở cửa WC nữ, dặn dò cô cẩn thận, nếu ở bên ngoài tiện, Nhậm Kinh Tiêu sẽ để cô một WC.

Vừa vệ sinh xong chuẩn về, một chặn : “Này, đồng chí, các cô chờ một chút.”

Ninh Hạ xác định cô gọi đúng , nghi hoặc một thoáng, đang định hỏi cô chuyện gì, đó liền vọt tới.

“Gọi các cô thấy ? Đêm qua phòng sinh chỉ cô và con dâu ?” Người đó Ninh Hạ từ xuống , một chút chột trong mắt cô.

“Cô là ai?” Nếu là khách khí lễ phép thì Ninh Hạ còn thể vài câu, bây giờ trong lòng cô đang nhớ các con, vênh váo tự đắc như , cô mới lười phản ứng, xong liền lùi về trong lòng Nhậm Kinh Tiêu lên tiếng.

……” Người đó thấy Nhậm Kinh Tiêu đang chằm chằm , rõ ràng mặt biểu cảm, nhưng như thể cô thêm một câu nữa thì sẽ phế bỏ cô , cô nuốt nước miếng, lời nào.

Ninh Hạ và Nhậm Kinh Tiêu đến phòng bệnh liền thấy tiếng oa oa oa, trong lòng cô sốt ruột xuống nhưng Nhậm Kinh Tiêu c.h.ế.t sống cho.

“Đừng lộn xộn, các con hai tiếng bình thường.” Chờ đặt Ninh Hạ lên giường đắp chăn cẩn thận xong mới xem hai đứa con trai xí của .

Lục Hải đến liền thấy tiếng của các con, đặt đồ vật trong tay xuống liền đến giúp ôm các con.

Đêm qua hai đứa bé còn ngoan ngoãn, bây giờ gân cổ lên lóc, y như véo .

Mẹ cũng ở bên cạnh sốt ruột, mãi đến khi Nhậm và chị dâu bước , hai đứa bé như ngửi thấy mùi, tiếng ch.ói tai biến thành tiếng rên rỉ.

 

 

Loading...