Ninh Hạ thừa tính , nếu cứ năng nhẹ nhàng thì ngoài miệng , nhưng lưng chắc chắn lén lút rửa thêm ảnh.
"Cô yên ? bảo là đừng mang nó theo , cứ ép mang , xem thế thì chụp choẹt gì nữa?"
Ninh Hạ còn đang mải chuyện với Nhậm Kinh Tiêu thì phía bên khu vực chụp ảnh bỗng ồn ào hẳn lên, cắt ngang câu chuyện của hai . Nhậm Kinh Tiêu nhíu mày sang. Hình như là một gia đình đông đúc đang chen chúc chụp ảnh, hai lớn cạnh năm đứa trẻ, tay phụ nữ còn bế thêm một đứa nữa. Bốn trai hai gái, phụ nữ ở giữa trông trẻ hơn đàn ông bên cạnh khá nhiều.
Cô bé mắng trông vẻ là lớn nhất trong đám trẻ. Người phụ nữ cứ một câu "đồ vướng chân", hai câu "đồ nợ đời" mà mắng mỏ con bé. Còn đàn ông bên cạnh thì cứ im thin thít, chẳng dám ho một tiếng. Ninh Hạ mà cũng thấy chướng mắt. Dù ở thời đại nào, cô cũng thường xuyên bắt gặp cảnh trọng nam khinh nữ, bất kể gia cảnh giàu nghèo.
Rõ ràng là hai đứa con gái, nhưng đứa nhỏ thì phụ nữ ôm khư khư trong lòng, còn đứa lớn thì mắng là đồ vướng chân. Ngay cả Nhậm Kinh Tiêu cũng lờ mờ đoán chuyện gì đang xảy .
"Hay là dạo một vòng ?" Nhậm Kinh Tiêu thấy chỗ ồn ào quá, định đưa vợ chỗ khác cho thoáng.
"Vâng, dạo chút ." Ninh Hạ đồng ý. Nhậm Kinh Tiêu liền sang với nhân viên tiệm ảnh một tiếng.
Nga
"Mọi đừng ồn nữa, ảnh hưởng đến khách khác kìa." Nhân viên tiệm ảnh thấy vợ chồng Nhậm Kinh Tiêu định , liền nhắc nhở gia đình .
"Chúng ồn cái gì? Chúng bỏ tiền chụp ảnh cơ mà!" Người phụ nữ vốn bực bội, bà chỉ chụp một tấm ảnh gia đình thật , khó khăn lắm mới chụp một mà vướng đứa con gái lớn "vô dụng" , hỏi cáu cho ?
"Còn ồn ào ? Chụp bao nhiêu vẫn bảo ưng, các rõ ràng là đang gây sự. Nhìn xem, khách khó chịu bỏ kìa, ảnh hưởng đến khác thì là gì?" Nhân viên tiệm ảnh cũng chẳng , đây là tiệm ảnh quốc doanh, chẳng sợ mấy hạng .
Người phụ nữ thấy hài lòng về thì lập tức liếc mắt quanh. Bà Nhậm Kinh Tiêu mà chằm chằm Ninh Hạ đang đằng . Thấy Ninh Hạ bụng mang chửa mà vẫn xinh nổi bật, khí sắc hồng hào, bà khỏi ghen tị. Hồi bà mang thai, lo cho cả nhà già trẻ lớn bé, hầu hạ chồng con, chẳng một ngày nhàn hạ, lấy cái vẻ thư thái, chăm sóc kỹ lưỡng như cô gái .
"Tiệm nhà cô mở , thích thì cứ việc chỗ khác! Chúng đến cơ mà." Người phụ nữ Ninh Hạ với vẻ cao ngạo, bà tin cô gái dám đuổi .
"Hạ Hạ, thôi!" Nhậm Kinh Tiêu tới, lén dặn bác thợ ảnh lát nữa bọn họ thì cứ chụp theo ý vợ , nhưng đó mỗi kiểu rửa thêm cho một tấm. Dặn dò xong, mới đỡ Ninh Hạ dậy.
Thấy phụ nữ vẫn đang lườm nguýt Ninh Hạ, Nhậm Kinh Tiêu liền trừng mắt đầy đe dọa. Bà giật , thấy ánh mắt hung dữ của Nhậm Kinh Tiêu thì dám thẳng nữa, sang chồng nhu nhược bên cạnh mà càng thêm chán ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-427-di-chup-anh-gap-phai-cuc-pham.html.]
"Nhìn cái gì? Còn mau chụp , chụp thì cút về một !" Người phụ nữ bắt đầu mắng nhiếc. Người đàn ông bên cạnh dám hé răng nửa lời, càng dám về phía Nhậm Kinh Tiêu.
Nhậm Kinh Tiêu cảm thấy Hạ Hạ nhà quá hiền lành, rời mắt một chút là kẻ bắt nạt cô . Ninh Hạ thấy dáng vẻ bảo vệ của thì mỉm . Cô chẳng sợ mấy hạng đó, nhưng cô thích cái cảm giác che chở. Khi Nhậm Kinh Tiêu, dù là dùng trí dùng lực cô đều thể tự lo , nhưng phụ nữ nũng nịu một chút mới hưởng. Chẳng đàn ông nào thích một phụ nữ quá mạnh mẽ thô lỗ cả.
Ninh Hạ cùng Nhậm Kinh Tiêu đến Bách hóa đại lâu. Nhậm Kinh Tiêu bảo bây giờ ở Cung tiêu xã đồ ăn chẳng mấy, nhưng những thứ khác thì vẫn khá đầy đủ. Vừa đến Bách hóa đại lâu, bên trong đông nghịt . Nhậm Kinh Tiêu vòng tay ôm c.h.ặ.t Ninh Hạ lòng, cố gắng lách qua đám đông để tiến lên phía . Anh mua quần áo cho cô nhưng cô thích kiểu gì, nên đành đưa cô cùng, chỉ sợ đám đông xô đẩy cô thương.
Sức lực của Nhậm Kinh Tiêu lớn, những xung quanh cảm giác như đang va một bức tường đá vững chãi, chen lấn thế nào cũng lay chuyển .
"Hạ Hạ, em xem thích gì , mua mấy bộ quần áo thật nhé." Nhậm Kinh Tiêu vẫn cứ canh cánh chuyện sáng nay cô buồn vì đồ mặc .
"Em mua ít vải về tự may thôi." Ninh Hạ đống quần áo may sẵn, chắc chắn chẳng bộ nào phù hợp với vóc dáng hiện tại của , nên cô chen lên phía để chọn vải.
Nhậm Kinh Tiêu bên cạnh bảo vệ cô nghiêm ngặt, Ninh Hạ chẳng hề cảm thấy chen lấn chút nào, nhưng những xung quanh thì dễ chịu như .
"Này, thanh niên , ở đây phụ nữ, đây tiện lắm nhỉ?" Mấy bà thím chen , vì Nhậm Kinh Tiêu sừng sững như một cái cây đại thụ chắn hết lối . Họ chẳng thấy gì phía , chỉ thấy mỗi cái lưng của . Chỗ phụ nữ đến mua vải, là đàn ông con trai đây gì?
"Ở đây quy định đàn ông ?" Nhậm Kinh Tiêu chẳng thèm quan tâm đến sự bất mãn của họ. Nếu đây, Hạ Hạ chắc chắn chen nổi với mấy bà thím . Anh cô ở nhà cả ngày buồn chán, khó khăn lắm mới đưa cô ngoài chơi, nhất định để cô dạo cho thỏa thích.
Mấy bà thím thấy vẻ khó gần nên cũng dám gì thêm, thầm nghĩ thôi thì đợi mua xong mua cũng .
Ninh Hạ thấy Nhậm Kinh Tiêu che chở "đấu khẩu" với mấy phụ nữ phía , cô phì , xoay : "Anh xem xấp vải ?"
Tiếng của Ninh Hạ vang lên, lúc mới thì đang sức bảo vệ vợ !