Cố Cẩn mở mắt , liền thấy phụ nữ mặt đang đầm đìa nước mắt.
"Cố Cẩn, tỉnh ? Anh thật sự tỉnh ?" Tần Du Cố Cẩn đang từ từ mở mắt, hỏi đầy khó tin.
Ánh mắt sâu thẳm của Cố Cẩn tràn đầy thâm tình và sủng nịch, khóe miệng khẽ cong lên, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tinh xảo đẫm lệ của cô, giọng trầm thấp: "Vẫn như đây, vẫn mít ướt như ."
Tần Du ngơ ngác , trong mắt đầy vẻ khiếp sợ. Anh cô "giống như đây"!
"Anh nhớ ? Anh nhớ em ?"
Cố Cẩn dậy, nhẹ nhàng ôm cô lòng, giọng trầm ấm đầy lưu luyến: "Anh yêu em."
"Tuy rằng vợ vẫn ngốc nghếch như ngày xưa."
"..." Tần Du diễn tả tâm trạng lúc thế nào, chỉ cảm thấy phần khuyết thiếu bấy lâu trong lòng bỗng chốc lấp đầy. Vừa mừng sợ, thỏa mãn hạnh phúc.
Cô ôm lấy , đ.ấ.m nhẹ lưng : "Vậy còn cần em ?"
"Anh mà cần thì cũng chẳng ai thèm em ." Cố Cẩn nhạt, mặc cho cô đ.ấ.m đánh, giọng nghẹn ngào: "Mấy năm nay, vất vả cho em ."
Lời đầy thương xót khiến Tần Du một nữa òa lên.
"Anh Cố... tỉnh , nhớ em ? Em là Lương Quân đây! Mọi đều c.h.ế.t nhưng chẳng ai cho em cả. Họ thấy em ngốc quá nên giấu em ?"
Tin tức Cố Cẩn tỉnh truyền , Lương Quân lập tức lao bệnh viện. Nhìn thấy Cố Cẩn đang vắt chéo chân ghế sofa, đàn ông cao mét tám tu tu như đứa trẻ.
Đêm qua Quách Quế Trân mới cho chuyện đó ở Kinh Đô giống hệt Cố Cẩn. Mọi phỏng đoán đó là nhưng chắc chắn nên mới giấu . Tin khiến Lương Quân cảm thấy IQ của sỉ nhục. Dựa mà chuyện cả làng , chỉ giấu?
Cố Cẩn nhíu mày. Lương Quân tên bao năm qua vẫn chẳng đổi gì, vẫn đơn giản như thế. "Bao nhiêu năm , thể trưởng thành chút ? Đàn ông con trai lóc sướt mướt cái thể thống gì? Nam tính lên chút ?"
Nước mắt mặt Lương Quân đột ngột ngừng , vẻ mặt đầy kinh hỉ: "Anh Cố, họ bảo mất trí nhớ. Anh khỏi , là chỉ nhớ mỗi em? Em là em của , chắc chắn chỉ nhớ em thôi đúng ?"
Cố Cẩn tặng cho một cái cạn lời, buồn hài hước : "Xem Quế Trân nhà nuôi đấy, ảo tưởng sức mạnh ghê gớm."
Lương Quân thoáng thất vọng: "Ra là thế... mà nhớ thì quá ."
"Anh rể, nhớ em ?" Lý Chấn Vũ hỏi.
Cố Cẩn ngẩng đầu trai cao ráo, đen nhẻm mặt, hỏi: "Đi lính ?"
"Vâng."
"Khá lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-vua-danh-da-vua-quyen-ru/chuong-951-giac-mong-mot-doi-chuong-cuoi.html.]
Ngày hôm đó, Cố Cẩn gặp nhiều .
Bà nội t.h.ả.m nhất, nước mắt lau mãi hết. Thấy Cố Cẩn mất một cánh tay, bà một trận, nhưng nghĩ , thế cũng chắc . Cố Cẩn thế sẽ nhiệm vụ nữa, là an thật sự !
Ông nội thấy Cố Cẩn, hiền từ và ôn hòa, chỉ đứa nhỏ càng lớn càng tuấn tú, cảm thán quyết định cho về nông thôn năm xưa thật sáng suốt. Lần về vợ, con, bệnh cũng khỏi, tính tình cũng bớt nóng nảy.
"..." Cố Cẩn ông nội mà ngơ ngác, mới ông lẫn tuổi già, chỉ nhớ đoạn về nông thôn.
Anh biền biệt bao năm, con cái lớn, ông bà già. Điều khiến khó chịu hơn cả là cụ cố - mà cứ hễ là dúi tiền, "nghèo ai cũng để Cố Cẩn nghèo", coi như trân bảo - rốt cuộc đợi về, qua đời cách đây hai năm.
"Cụ cố thích Trực Thụ, Trì Dã và Thư Nhàn. Trước mỗi dẫn bọn trẻ chúc tết, cụ đều lén cho chúng hai phần lì xì. Cụ luôn mấy đứa nhỏ đứa nào cũng giống . Lúc em giúp cụ tập phục hồi chức năng, cụ cứ bảo Cố Cẩn là đứa trẻ phúc lớn mạng lớn, chắc chắn c.h.ế.t , cụ bảo em đợi ."
Trước mộ cụ cố, Tần Du rót rượu, bày biện kẹo bánh cúng, kể cho Cố Cẩn .
Cố Cẩn gật đầu, đôi mắt ngập nước.
"Cụ thanh thản. Em và các con đều ở bên cạnh, cụ một lượt nhắm mắt, giống như ngủ một giấc bình thường , hề đau đớn."
Cố Cẩn quỳ mộ cụ cố, phủ phục xuống đất, nghẹn ngào như một đứa trẻ.
Trên đường từ nghĩa trang trở về, bầu trời bắt đầu lất phất bông tuyết, từng bông từng bông nhẹ nhàng rơi xuống như lông ngỗng.
Trận tuyết đầu mùa của Kinh Đô năm nay. Rất .
Tần Du khép chặt áo khoác. Tuyết nhưng lạnh. Cố Cẩn mở áo khoác của , ôm trọn Tần Du trong lòng. Hơi ấm nồng đậm truyền đến, Tần Du lập tức ấm áp.
"Trước em luôn cùng dạo trời tuyết lớn. Như chúng cũng coi như là cùng đến bạc đầu." Tần Du cảm thán.
"Năm em cùng về Kinh Đô, tự lén đến nghĩa trang liệt sĩ, đêm đó tuyết cũng rơi." Cố Cẩn tuyết trắng xóa, siết chặt vòng tay ôm Tần Du hơn.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tần Du gật đầu: " . Sau đêm đó, em chợt nhớ nhiều chuyện."
Sau đêm đó, cô như sống , kiên định và quyết tâm yêu nghĩa vô phản cố.
"Vợ , cảm ơn em." Cố Cẩn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Xúc cảm mát lạnh, tê dại chạm thẳng đến trái tim.
"Sau bất kể xảy chuyện gì, đều sẽ ở bên em, bên các con."
"Em cũng cảm ơn ! Cảm ơn trở về." Tần Du kiễng chân, hôn đáp .
Thế giới vì mà băng thiên tuyết địa cũng trở nên ấm áp hài hòa.
Quãng đời còn , chúng cùng chậm rãi bước .
(Toàn văn )