Nụ mặt Phan Tiểu Mỹ trở nên gượng gạo, dở dở .
“Chị Tần Du, hóa chị em đến công xã Linh Khê như .” Lời thốt , Phan Tiểu Mỹ thấy tủi , cũng khó chịu.
Nơi tuy một Sầm Luân mà cô dù yêu thế nào, ủ ấm thế nào cũng ấm lên , nhưng cũng các chị, cô chỉ thích Sầm Luân, mà còn thích chị nữa cơ mà.
Tần Du dở dở , : “ là chị thực sự chút em đến, thương em vất vả. Bởi vì, chị sẽ sớm cùng Cố Cẩn về Kinh đô. Chị chút ích kỷ, hy vọng khi bọn chị đến, em thể đón bọn chị ở Kinh đô. Ở ga tàu hỏa, khác ai đón, em giơ tấm biển lớn, Tần Du Cố Cẩn, nghĩ thôi thấy oai .”
“Hóa là .” Phan Tiểu Mỹ lập tức tươi, vui vẻ , “Chỉ cần em thời gian, nhất định sẽ đón hai .”
“Vậy quyết định thế nhé.”
“Quyết định thế.” Phan Tiểu Mỹ trịnh trọng gật đầu.
“Chuyện quyết , nhất định nuốt lời. Nếu chị sẽ giận đấy.”
“Phan Tiểu Mỹ lời giữ lời, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy!” Phan Tiểu Mỹ thề thốt đảm bảo.
Cô gái thật thà, đơn giản, trêu một cái là ngay.
Chỉ là điều Tần Du ngờ tới là, cuối cùng, Phan Tiểu Mỹ rốt cuộc vẫn đến ga tàu hỏa đón cô.
“Em giữ lời, nhưng mà chị Tần Du, chị lời cũng giữ lấy lời đấy nhé?” Phan Tiểu Mỹ hỏi , “Chị và Cố Cẩn thật sự sẽ sớm về Kinh đô chứ?”
“Ừ. Đương nhiên .” Tần Du khẳng định.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chính sách khôi phục kỳ thi đại học tháng 8 sẽ thảo luận, hiện tại chắc đang dự thảo.
Trước đây cô cảm thấy chỉ cần thi học viện y khoa của kiếp là , nhưng bây giờ cô nghĩ thế nữa. Cô thi học viện y khoa nhất cả nước, cùng Cố Cẩn thông qua con đường học vấn, bước học phủ nhất, học kỹ thuật chuyên nghiệp nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-vua-danh-da-vua-quyen-ru/chuong-692-ai-ma-chang-la-chi-em.html.]
“Thật quá. Em tin chị.” Phan Tiểu Mỹ .
“Chị cũng tin em.” Tần Du nắm tay Phan Tiểu Mỹ.
Hai trò chuyện rôm rả, nhanh về đến nhà Thẩm Hồng Mai.
Trong sân, gốc cây dương mai, La Hồng Diệp, Lý Chi Minh và bà lão đang đó, thấy Thẩm Hồng Mai .
Trên bàn đá, La Hồng Diệp pha một ấm , mặt mỗi đều một chén.
Trên mỗi chiếc chén đều bốn chữ “Phục vụ nhân dân”, đây là bốn chiếc chén duy nhất còn của họ, đặt cạnh trông bình dân, phù hợp với thở thời đại.
Họ chuyện gì đó Tần Du rõ, nhưng cả bà lão và Lý Chi Minh mắt đều đỏ hoe, chắc là một trận.
Bao nhiêu năm trôi qua, mưa gió thăng trầm, cảm khái mới là lạ.
Cuộc sống nếu cứ bình lặng trôi qua thì sẽ yên ả.
nếu gặp bạn từng chung hoạn nạn, nhiều năm gặp, cảm xúc, những uất ức và trắc trở từng chịu đựng, sẽ như tìm lối thoát, tuôn trào .
“Em trai Tiểu Minh, chị mới , mấy năm nay em chịu nhiều oan ức, khổ sở như . May mà bây giờ thời thế đổi hơn. Em ở đây hãy bảo trọng sức khỏe, học thức như em, chỉ cần còn sống, sẽ lúc tỏa sáng.” Bà lão lau nước mắt, vô cùng xúc động an ủi.
Lý Chi Minh còn phản đối cách gọi "em trai Tiểu Minh" nữa, khuôn mặt vốn bướng bỉnh và nghiêm nghị còn vẻ lạnh lùng xa cách như thường ngày, ông gật đầu, gật đầu nghiêm túc và ngoan ngoãn: “Vâng.”
Tần Du thấy buồn , Lý Chi Minh cũng lúc ngoan ngoãn thế ? , chính là từ , ngoan ngoãn.
“Con bé , cháu cái gì?” Lý Chi Minh tiếng khẽ, ngẩng đầu lên, nghiêm túc và tức giận hỏi.
Tần Du chẳng sợ ông chút nào, : “Cháu vui mà, cháu đang nghĩ, tuổi tác lớn thì ? Trước mặt chị gái, ai mà chẳng là một đứa em trai ngoan lời chứ.”