Thập Niên 70: Cô Vợ Vừa Đanh Đá Vừa Quyến Rũ - Chương 298: Yêu Hận Đan Xen
Cập nhật lúc: 2025-11-20 09:03:21
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa cơm , Lương Quân cứ ríu rít chuyện về chợ tự do. Ông cụ Quách vốn thích nhâm nhi chút rượu, Lương Quân mô tả về những ngày tháng kiếm nhiều tiền , càng uống càng hăng, Lương Quân với ánh mắt vô cùng hiền hòa, mừng rỡ.
Tần Du cúi đầu ăn cơm, trong lòng tức Cố Cẩn lừa gạt, dỗ dành , nhưng càng nhiều… Dù tức giận thế nào, vị "gia" , cô vẫn thể đắc tội quá mức. Dù thì mối ăn lớn của cô, của Lương Quân, và của chị bán bánh bao đều trong lòng bàn tay . Vị "gia" luôn cách, khiến bạn đang lúc tức giận tột độ đổi ấn tượng về , khiến bạn lúc nào cũng ở trong tình trạng nóng lạnh, yêu hận đan xen.
“Anh Cố, chị dâu, là ở nhà em chơi thêm chút nữa?” Ăn cơm xong, Lương Quân say khướt giữ Cố Cẩn và Tần Du .
“Không . Em về.” Dạo bận quá, cô lâu lắm sách, hôm nay nhất định học hành t.ử tế.
“Anh cũng về.” Tần Du về, Cố Cẩn lập tức lẽo đẽo theo .
“Vâng. Vậy hai thong thả.” Quách Quế Trân tiễn họ đến ngã rẽ.
“Em xem, Cố với chị dâu , sống với cũng thiếu ngày thiếu tháng gì, cứ như là hợp thế nhỉ?” Bên hàng rào tre, Lương Quân mặt đỏ bừng, thắc mắc hỏi Quách Quế Trân.
“Em ?” Quách Quế Trân ngửi thấy mùi rượu nồng nặc Lương Quân, mặt liền sa sầm, “Cứ uống rượu là quá chén! Vốn dĩ là để tiếp khách, kết quả rượu hai bố con uống hết!”
“Em với bố uống vui mà.”
“Hai bố con uống rượu nữa! Cứ uống, uống, uống cho mất hết ý chí. Uống ít thì dưỡng sinh, uống say thì cái thể thống gì?” Quách Quế Trân nghiêm khắc .
“Ừ.” Lương Quân ợ một cái. Lần đầu tiên thấy vợ hung dữ như . Vừa nãy còn vui vẻ cơ mà. Xem , tìm Cố Cẩn học hỏi kinh nghiệm mới , phụ nữ đều trở mặt nhanh như , đang yên đang lành tự dưng nổi giận.
…
Từ nhà Lương Quân về, Tần Du cứ cắm đầu thật nhanh về phía . Cố Cẩn lững thững theo : “...” Không cùng đến . Thở dài một , Cố Cẩn dứt khoát chậm , cho cô chút thời gian .
“Ầm ầm! Ầm ầm!”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Buổi chiều nông thôn yên ả, mây đen kịt kéo đến, như thể bầu trời buông một tấm màn đen. Chợt sấm sét đùng đùng, Tần Du ngẩng đầu trời, , sắp mưa to!
“Tần Du, sắp về ký túc xá, lúc ngoài mang theo ô, cho cô mượn .” Lúc ngang qua ký túc xá của công xã, Hạ Thanh Liên xuất hiện. Đứng cùng cô còn Mã Vang.
Tần Du liếc bọn họ một cái, ánh mắt bỗng chốc lạnh lùng, giọng trầm xuống: “Không cần!”
Hạ Thanh Liên giật giật khóe miệng, vẻ mặt đáng thương như tổn thương. Tần Du khâm phục nhất Hạ Thanh Liên ở điểm , rõ ràng tâm địa đen tối, nhưng cô bản lĩnh khiến trông đáng thương và vô tội. Như thể là cô phụ bạc cô . Tâm trạng vốn , bộ dạng của cô càng khiến Tần Du bực bội hơn.
“Hạ Thanh Liên, đừng xuất hiện mặt nữa! Lăn xa thì lăn!” Tần Du lùi một bước, ánh mắt lạnh băng. Cái đức hạnh , đúng như Quách Quế Trân , bẩn cả mắt .
“Tần Du, chỉ cho cô mượn ô thôi. Hôm nay, trời thật sự sắp mưa .” Hạ Thanh Liên rưng rưng nước mắt . Mắt ngấn lệ. Ủy khuất vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-vua-danh-da-vua-quyen-ru/chuong-298-yeu-han-dan-xen.html.]
“ , cần. Cô hiểu ?” Tần Du tức giận , “Cô đưa ô là lấy ? Cô là cái thá gì?”
“Tần Du, cô quá đáng lắm !” Mã Vang thấy Hạ Thanh Liên Tần Du mắng như , liền trừng mắt giận dữ với Tần Du.
Tần Du nhếch mép, ánh mắt Mã Vang càng lúc càng lạnh lùng: “ quá đáng , liên quan quái gì đến , tưởng là cọng hành ? Thật sự coi là đàn ông của cô ?” “À , ký túc xá của gương ?”
“Cô quản nhiều thế gì?” Mã Vang trầm giọng gắt .
Tần Du bỗng bật : “Có gương thì về mà soi cho kỹ , xem cái thảo nguyên xanh đầu nó rộng bao nhiêu.”
Vừa nãy ở nhà Quách Quế Trân, Quách Quế Trân tình hình của dì Úc (Úc Lệ Ba) ngày càng , thậm chí chút hoảng loạn. Lúc Quách Quế Trân đến thăm Úc Lệ Ba, bà thấy Vu Đại Khang và Hạ Thanh Liên chuyện đó ngay mặt bà, nhưng bà nhốt trong phòng, chỉ thể trơ mắt hai họ. Lúc Úc Lệ Ba những lời , biểu cảm khoa trương, la, Quách Quế Trân phân biệt là bà thật sự thấy, đó chỉ là ảo giác. Tần Du thấy, với cái nết của Vu Đại Khang và Hạ Thanh Liên, chuyện cũng là thể. Giờ ngoài, thấy Hạ Thanh Liên và Mã Vang cùng . Thủ đoạn quyến rũ đàn ông của Hạ Thanh Liên đúng là cao tay, bên "hợp tác giao lưu" sâu sắc với Vu Đại Khang, bên vẫn thể dỗ Mã Vang tin sái cổ. Mã Vang trông cao to, cũng chút đầu óc, nhưng tuyệt đối là đối thủ của Hạ Thanh Liên. Hạ Thanh Liên thể nắm bắt chính xác điểm yếu của đàn ông để lợi dụng, thêm chút dụ dỗ, là thể xoay bọn họ như chong chóng. Mã Vang thể bảo vệ Hạ Thanh Liên một cách mù quáng như , chắc chắn là Hạ Thanh Liên tẩy trắng bản mặt , khiến tin tưởng chút nghi ngờ.
“Tần Du, tại cô cứ bôi nhọ như . Cô cần ô của thì thôi!” Mã Vang còn kịp , Hạ Thanh Liên mở miệng, giọng điệu yếu ớt, đáng thương vô cùng.
“Có bôi nhọ ! Thời gian sẽ chứng minh tất cả.” Tần Du khẩy.
“Tần Du, cơm thể ăn bậy, nhưng lời thể bậy. Cô sống nữa !” Mã Vang chịu nổi khi thấy Hạ Thanh Liên bắt nạt như , giọng lạnh trầm.
“Mã Vang! Người của !” Giọng Cố Cẩn truyền đến, trầm thấp, “Cậu thử động xem!” Cố Cẩn, vẫn luôn Tần Du, phát hiện Mã Vang và Hạ Thanh Liên đang mặt cô, liền nhanh chóng bước tới.
Trong mắt Mã Vang thoáng qua vẻ hoảng sợ và chột . Câu Cố Cẩn là “Cậu thử động xem.” Là "thử". Có một mới "thử". Chẳng lẽ Cố Cẩn phát hiện điều gì?
“Thanh Liên. Chúng !” Mã Vang lập tức kéo Hạ Thanh Liên . Hạ Thanh Liên thấy Cố Cẩn đến, cũng chiếm lợi thế. Không cam tâm tình nguyện theo Mã Vang.
Giọng Mã Vang gầm lên với Tần Du trầm, giọng Cố Cẩn gầm lên với Mã Vang cũng trầm. cảm giác hai mang khác . Giọng Mã Vang giống như đang gào thét, mang theo sự phẫn nộ cảnh cáo; giọng Cố Cẩn trầm thấp, âm điệu cao nhưng cho cảm giác sắc bén, áp đảo, khiến sợ hãi. Nói cho cùng, mười gã Mã Vang cũng bằng một Cố Cẩn. Mà Cố Cẩn, cố tình là của Tần Du. Hạ Thanh Liên nghĩ đến đây, liền cảm thấy như tảng đá lớn chặn trong lòng, nuốt trôi, nhổ : “Mã Vang, sợ Cố Cẩn đến ?”
“Cô sợ ?” Mã Vang hỏi .
“ mà, đến, chúng sợ hãi như , Tần Du chắc đang đắc ý c.h.ế.t .” Hạ Thanh Liên đầy oán hận.
“Cô hiểu ý trong lời nãy của Cố Cẩn ?” Mã Vang nghĩ đến câu . Cậu thử động xem. Rõ ràng là đang cảnh cáo .
“Lời của ngoài việc bảo vệ con khốn Tần Du đó, thì còn ý gì khác?”
“Anh hình như qua với Đặng Chương bọn họ.” Mã Vang lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
“Sao thể? Anh mắt thần ? Chúng qua với Đặng Chương luôn bí mật. Người của Đặng Chương, ai cũng hận thấu xương, thể nào phản bội! Hơn nữa, hôm nay chúng cũng lên trấn.” Hạ Thanh Liên phản bác. Tối qua lúc đ.á.n.h với của chợ tự do, bọn họ thật cũng mặt, nhưng suốt quá trình hề xuất hiện, luôn nấp ở một góc khuất. Đặng Chương , bọn họ là con át chủ bài cuối cùng, đến bước đường cùng, sẽ dễ dàng gọi họ . Hôm nay của Đặng Chương cảnh sát bắt , bọn họ vẫn an . Bởi vì Đặng Chương vẫn đang bảo vệ họ.
“Cô đúng là coi thường Cố Cẩn !” Mã Vang càng nghĩ càng thấy bất an, hỏi vặn : “Xuống nông thôn, đến công xã Lãnh Khê lâu như , cô thấy qua chuyện ngu ngốc nào ?”