Một lương thiện khi d.ụ.c vọng nuốt chửng, sẽ còn là chính nữa.
Đại Bảo thứ mắt, trong lòng bỗng nhiên chút hiểu .
Cậu dậy, hỏi thêm nữa.
Vung tay một cái, một sợi dây thừng lập tức trói c.h.ặ.t tất cả những kẻ buôn .
Cậu đến mặt Thẩm Thanh Lan, ngẩng đầu cô.
“Mẹ, những đó, ạ?”
Thẩm Thanh Lan trả lời, chỉ hỏi ngược : “Con nghĩ ?”
Đại Bảo im lặng một lúc, chậm rãi lên tiếng.
“Con nghĩ… đưa họ đến quan phủ.”
Thẩm Thanh Lan nhướng mày: “Quan phủ? Con tự trừng phạt họ?”
Đại Bảo suy nghĩ kỹ một chút, lắc đầu, “Con tự tay, tuy họ tội ác tày trời, g.i.ế.c họ cũng là trừ hại cho dân, việc thiện, nhưng họ bây giờ bó tay chịu trói, còn nguy hại gì, nếu con tay vẫn sẽ dính một chút nhân quả mạng , là dám, mà là họ đáng để con tự tay.”
“Con trong sách thấy, mỗi khu vực trong Tu Chân Giới đều tông môn hoặc thành chủ phủ quản hạt, những điều ác, nên đưa đến đó, để những đó y pháp xét xử, phán quyết.”
Trong mắt Thẩm Thanh Lan loé lên một tia tán thưởng, Đại Bảo gặp chuyện bình tĩnh, suy nghĩ chu , thật hổ là con trai ngoan của cô!
“Rồi nữa?”
“Rồi …” Đại Bảo nghĩ một lát, “Sau khi báo cho quan phủ, những cứu , thể còn nhà để về, thì giao cho quan phủ sắp xếp, đó những mỏ khoáng, lầu xanh mua , cũng tiếp tục điều tra, để giải cứu thêm nhiều hơn.”
Thẩm Thanh Lan gật đầu, mấy đứa trẻ khác.
“Các con thì ? Các con nghĩ thế nào?”
Nhị Bảo gãi đầu: “Con thấy Đại Bảo đúng, những quá , thể tha cho họ!”
Tam Bảo lặng lẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Tứ Bảo ưỡn n.g.ự.c: “Tứ Bảo cũng đồng ý với Đại Bảo! mà…” Cậu dừng một chút, Cẩu T.ử đang bệt đất, “Cái tên Cẩu T.ử đó, lúc nãy lừa chúng , hình như cũng khó chịu… là… cũng việc ?”
Thẩm Thanh Lan bé, trong mắt loé lên một tia .
“Con nghĩ ?”
Tứ Bảo gãi đầu, nghĩ một lát, nghiêm túc : “Con nghĩ chắc chắn là kẻ bẩm sinh, chỉ là… chỉ là khác lôi kéo điều , nhưng mà…”
Cậu nhíu mày, “ hại nhiều như , những đó thật đáng thương, thật đáng ghét…”
Tứ Bảo bối rối vò đầu, khuôn mặt mập mạp đầy vẻ khó xử, chút hiểu, tại Cẩu T.ử thể cùng lúc hai việc, khiến tức c.h.ế.t cảm thấy chút đáng thương…
Thẩm Thanh Lan giải đáp cho , chỉ Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo thì ?”
Tiểu Bảo mềm mại dựa Đại Bảo, nhỏ giọng : “Tiểu Bảo … nhưng Tiểu Bảo cảm thấy… Cẩu T.ử đó, Tiểu Bảo… ánh mắt vẻ buồn…”
Cô bé nghĩ một lát, bổ sung: “Giống như… giống như một , Tứ Bảo ăn vụng điểm tâm bắt , điểm tâm thu lúc đó ánh mắt như .”
Tứ Bảo: “…”
Chuyện chúng thể nhắc đến ?!
Sao chuyện gì cũng thể nghĩ đến lịch sử đen tối của !
Tiểu Bảo thấy sự lúng túng của Tứ Bảo, cô bé ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo một vẻ nghiêm túc từng .
“Mẹ.”
“Ừm?”
Cô bé khó hiểu gãi đầu, “Người… tại việc ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-map-nghich-tap-si-quan-lanh-lung-quy-goi-cau-ket-hon/chuong-367-luong-thien-la-mot-su-lua-chon.html.]
Thẩm Thanh Lan cô bé, im lặng một lát, mới chậm rãi lên tiếng.
“Vì tham lam.”
“Vì ích kỷ.”
“Vì cảm thấy, hàng ngàn hàng vạn mạng đều là của khác, nhiều đến cũng quan trọng bằng một mạng sống của .”
Cô dừng một chút, giọng dịu .
“ đời , cũng nhiều , sẵn sàng vì chính nghĩa mà kiên trì hy sinh tất cả, bao gồm cả mạng sống của , quan niệm thiện ác đúng đắn xây dựng tiêu chuẩn từ nhỏ.”
“Giống như bây giờ đang dạy các con , chúng hùng kinh thiên động địa gì cả, chúng chỉ cần chủ động bắt nạt khác, trong phạm vi năng lực của tiện tay giúp đỡ những gặp khó khăn là .”
Tiểu Bảo chớp chớp mắt, gật đầu.
“Mẹ, con hình như chút hiểu .”
Thẩm Thanh Lan , đưa tay xoa đầu cô bé.
“Con thật sự hiểu ?”
Tiểu Bảo nghĩ một lát, lắc đầu.
“Hình như… cũng hiểu lắm.”
Cô bé gãi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo một tia mờ mịt.
“ con , con sẽ trở thành như , con sẽ vì khổ nạn của mà hại khác, ai gây khó dễ cho con, con sẽ để các đ.á.n.h đó!”
Bốn bên cạnh đồng loạt gật đầu, “Ừm!”
Thẩm Thanh Lan chúng, trong mắt tràn đầy dịu dàng.
“Vậy là đủ .”
“Từ từ thôi, các con bây giờ còn nhỏ, tương lai, nhiều thời gian để từ từ suy nghĩ về những chuyện .”
Năm đứa trẻ gật đầu.
Tứ Bảo nghĩ một lát, lên tiếng.
“Mẹ, Cẩu T.ử đó… sẽ thế nào ạ?”
Thẩm Thanh Lan trả lời, chỉ bé.
Tứ Bảo im lặng một lúc, nhỏ giọng : “Cậu lừa chúng , nhưng… nhưng hình như cũng đáng thương…”
“Người đáng thương ắt chỗ đáng hận.” Thẩm Thanh Lan thản nhiên , “Con thấy đáng thương, những lừa bán , đáng thương ?”
Tứ Bảo sững sờ.
Thẩm Thanh Lan tiếp tục : “Cậu quả thực đáng thương, từ nhỏ cha đều mất, sống cuộc sống khổ cực nơi nương tựa, nhưng đó thể trở thành lý do để điều ác.”
“Trên đời đáng thương nhiều, nhưng nhiều hơn khi trải qua muôn vàn khó khăn vẫn lựa chọn lương thiện.”
“Lương thiện, là một sự lựa chọn.”
“Mà lựa chọn, là trả giá.”
Tứ Bảo im lặng lâu.
Cuối cùng, gật đầu.
“Mẹ, con hình như… hiểu một chút .”
Thẩm Thanh Lan , véo khuôn mặt mập mạp của bé.
“Tứ Bảo nhà lợi hại quá nhỉ~~”
Thẩm Thanh Lan nhịn mà , dạy dỗ mấy đứa nhóc cũng khá thú vị.