Thập Niên 70: Cô Vợ Mập Nghịch Tập, Sĩ Quan Lạnh Lùng Quỳ Gối Cầu Kết Hôn - Chương 36: Mẹ vợ giá lâm!
Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:13:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng với cái bụng ngày một to lên của Thẩm Thanh Lan, Cố Bắc Thần kiên trì mỗi nửa tháng đều đưa Thẩm Thanh Lan đến bệnh viện quân khu khám t.h.a.i một .
Sự tỉ mỉ là cực kỳ hiếm thấy ở thời đại .
Các bác sĩ, y tá trong bệnh viện đều quen mặt cặp vợ chồng đặc biệt : chồng tuấn trầm , quân hàm thấp, và vợ xinh khác thường, m.a.n.g t.h.a.i năm hiếm gặp.
Mỗi khám thai, Cố Bắc Thần đều như lâm đại địch, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Thanh Lan, cẩn thận ghi nhớ từng lời dặn dò của bác sĩ.
Khi bác sĩ thông qua thiết tương đối thô sơ của thời đại , một nữa xác nhận tình trạng phát triển của năm t.h.a.i nhi đều , trạng thái của cũng vượt xa dự kiến, thần kinh căng thẳng của Cố Bắc Thần mới thể thả lỏng một chút.
“Đoàn trưởng Cố, tố chất cơ thể của vợ , thật sự là nhất mà từng thấy đấy!” Bác sĩ già nhịn cảm thán, “Năm đứa trẻ, các chỉ đều thể như , quả thực là kỳ tích!”
Cố Bắc Thần Thẩm Thanh Lan đang dịu dàng bên cạnh, trong lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp đan xen giữa tự hào và sợ hãi.
Anh , Lan Lan của lén lút chắc chắn bỏ nhiều nỗ lực, mới đạt “cơ thể khỏe mạnh” khác thường như hiện tại.
Từ bệnh viện bước , Cố Bắc Thần đỡ Thẩm Thanh Lan chậm rãi bước , ánh nắng rọi xuống hai .
Cố Bắc Thần: “Lan Lan, , lát nữa là đến .”
Thẩm Thanh Lan kéo tay , “Vậy còn đợi gì nữa, lên xe lót hai miếng, chúng cùng ga tàu hỏa .”
“Lan Lan, tự là , đưa em về nhà ...”
“Ây da, Cố Bắc Thần cứ yên tâm , thực thật sự cần lo lắng như , cơ thể em còn cường tráng hơn cả , bây giờ em cũng đến , mau ch.óng nên gì thì cái đó , ngày nào cũng quản nghiêm như , em luôn ảo giác hôm nay sẽ sinh luôn ...”
“Đi thôi thôi!”
“...”
Ga tàu hỏa thành phố An, sân ga, dòng tấp nập.
Dáng Cố Bắc Thần thẳng tắp như tùng, giữa đám đông vô cùng nổi bật.
khác với vẻ mặt lạnh lùng ngày thường, mặt lúc mang theo một loại biểu cảm... căng thẳng, cố gắng duy trì sự ôn hòa.
Cánh tay cẩn thận bảo vệ bên Thẩm Thanh Lan, cái bụng m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng của Thẩm Thanh Lan lộ rõ, mặc chiếc váy rộng rãi, sắc mặt hồng hào, đang tủm tỉm về phía cửa .
“Đến đến ! Mẹ ở đằng !” Mắt Thẩm Thanh Lan tinh, thấy Triệu Ngọc Trân đang xách túi lớn túi nhỏ dáo dác quanh.
Triệu Ngọc Trân cũng thấy họ, mặt lập tức nở nụ , nhưng nụ đó khi chạm ánh mắt Cố Bắc Thần, lập tức cứng đờ, theo bản năng rụt cổ , trong ánh mắt tràn ngập sự chột và thấp thỏm.
Bà lề mề tới, giọng cũng hạ xuống tám tông: “Lan Lan, Bắc... Bắc Thần, hai đứa đến ...”
Bà chuẩn sẵn tâm lý đón nhận khuôn mặt lạnh lùng thậm chí là sự phớt lờ của con rể.
Dù thì, bát nước đường đỏ bỏ t.h.u.ố.c lúc , là do chính tay bà bưng qua, hủy hoại sự trong sạch của , ép thể chịu trách nhiệm.
Chuyện đặt lên đàn ông nào mà thể thoải mái cho ? Huống hồ là một sĩ quan quân đội thoạt cực kỳ chủ kiến và ngạo cốt như Cố Bắc Thần.
Tuy nhiên, chuyện xảy giây tiếp theo, khiến Triệu Ngọc Trân ngây .
Chỉ thấy Cố Bắc Thần sải bước tiến lên, nụ ôn hòa cố gắng duy trì mặt trong nháy mắt “nở rộ” càng thêm... rõ ràng, giọng càng ôn hòa từng , thậm chí còn mang theo chút ân cần:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-map-nghich-tap-si-quan-lanh-lung-quy-goi-cau-ket-hon/chuong-36-me-vo-gia-lam.html.]
“Mẹ! Cuối cùng cũng đến ! Đi đường vất vả vất vả cho quá!”
Anh , cực kỳ tự nhiên và nhanh ch.óng nhận lấy bộ hành lý nặng trĩu trong tay Triệu Ngọc Trân, bao gồm cả cái túi vải trông bóng nhẫy dầu mỡ tỏa thở quê mùa nồng đậm , động tác lưu loát như thể diễn tập vô .
Triệu Ngọc Trân: “???”
Tay bà trống , cả đều ngẩn , hai mắt trợn tròn xoe, hai bàn tay dọn sạch của , con rể tươi “đáng yêu”, não bộ nhất thời chút load kịp.
Chuyện... chuyện đúng nha!
Cố Bắc Thần nên lạnh lùng, miễn cưỡng duy trì phép lịch sự, hoặc dứt khoát oai phủ đầu bà ? Sự nhiệt tình giống như một... giống như một con rể đang tích cực lấy lòng vợ , là chuyện gì thế ?
Bà theo bản năng về phía con gái, dùng ánh mắt dò hỏi: Tình huống gì đây?
Thẩm Thanh Lan nhận ánh mắt bối rối của , nhịn , lén lút ném cho Cố Bắc Thần một ánh mắt tán thưởng “Biểu hiện tồi, tiếp tục phát huy”, đó mới khoác tay , thiết :
“Mẹ, đừng ngây đó chứ, Bắc Thần đang chuyện với kìa, sắp đến, vui lắm đấy, đích trang trí phòng cho , còn mua hai bộ quần áo mới giày mới, tối qua cứ lải nhải đòi mua bánh ngọt thích ăn và đặc sản nổi tiếng của thành phố An đấy!”
Cố Bắc Thần nhận “chỉ thị” của vợ, lập tức thuận nước đẩy thuyền, nụ “chân thành” thêm vài phần, mặc dù độ cong của khóe miệng vẫn thiếu tự nhiên: “ đúng, , Lan Lan đúng đấy, xe ở ngay bên ngoài, chúng về nhà , xe lâu như chắc chắn là mệt , về đến nhà uống ngụm nước , nghỉ ngơi chút , Lan Lan, em đỡ , cẩn thận chút, đừng để chen lấn.”
Anh , xách bộ hành lý, còn quên nghiêng bảo vệ hai con, dáng vẻ chu đáo ân cần quan tâm hết mực đó, quả thực còn giống con trai ruột hơn cả con trai ruột!
Triệu Ngọc Trân sự đãi ngộ siêu cao đột ngột cho choáng váng, chân như giẫm bông, mơ mơ màng màng con gái khoác tay, con rể “hộ tống” ngoài.
Bà lén lút véo đùi một cái, xùy —— đau! Không mơ!
Lên xe Jeep, Cố Bắc Thần càng tròn vai con rể hiếu thảo hai mươi tư điểm đến mức tận cùng.
“Mẹ, vững nhé, đường xóc.”
“Mẹ, cửa sổ xe mở to thế gió lạnh ? Có cần đóng nhỏ chút ?”
“Mẹ, Lan Lan thích ăn cay, tối nay con bảo đầu bếp nhà ăn món thịt luộc cay, thấy ?”
“Mẹ...”
Một tràng “” gọi thuận miệng thiết, phối hợp với khuôn mặt tuấn tú cố gắng tỏ dịu dàng , Triệu Ngọc Trân chỉ cảm thấy thụ sủng nhược kinh, yên, trong lòng cứ lẩm bẩm: Đứa trẻ ... đừng mà tức quá hóa hồ đồ chứ?
Hay là Lan Lan cho nó uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ? Thái độ đến mức khiến bà sởn gai ốc!
Cho đến khi chiếc xe chạy khu tập thể quân đội, dừng cổng sân nhỏ sạch sẽ, Triệu Ngọc Trân con rể bận rộn trong ngoài vô cùng chu đáo chuyển hành lý của bà căn phòng sáng sủa đặc biệt dọn dẹp sạch sẽ, còn rót cho bà một cốc nước nhiệt độ , trái tim đang lơ lửng giữa trung của bà mới hạ xuống đất một chút.
Bà kéo con gái đang thu dọn đồ đạc cho , hạ thấp giọng, khó tin hỏi: “Lan Lan, con thật cho , Bắc Thần nó... nó bệnh gì chứ? Hay là con cho nó uống t.h.u.ố.c gì ? Thái độ của nó... cũng quá !”
Tốt đến mức khiến “kẻ đầu sỏ” là bà trong lòng cứ chột , cả tự nhiên!
Thẩm Thanh Lan dáng vẻ ngơ ngác thấp thỏm của , cuối cùng nhịn , “phụt” một tiếng bật , ghé sát tai nhỏ giọng : “Mẹ, cứ yên tâm ở ! Cô con gái của á thành công thu phục , bất luận đây gì, đều là vợ của , đàn ông đời thiếu gì, thì chỉ một, mà dám tôn trọng , thì con sẽ cần nữa, con sẽ mang cục cưng của , cũng chính là các cháu ngoại của về quê Thôn Thanh Thủy, để kẻ cô độc!”
Triệu Ngọc Trân khi thấy con gái “đàn ông đời thiếu gì, thì chỉ một”, nước mắt lập tức kìm nữa, “Cái con bé ngốc ... thật là...”
Một trái tim giống như bóp nghẹt ngâm nước ấm .
Con gái bà tri kỷ đến thế cơ chứ.