Thập Niên 70: Cô Vợ Mập Nghịch Tập, Sĩ Quan Lạnh Lùng Quỳ Gối Cầu Kết Hôn - Chương 272: Thời Gian Ở Riêng

Cập nhật lúc: 2026-04-21 23:29:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tầng đặt văn phòng Cục trưởng.

 

Mạc Ly dẫn Tiểu Hắc bước khỏi thang máy, đối diện liền đụng Vương lão đang ôm một chồng tài liệu vội vã tới.

 

Vương lão liếc mắt một cái liền thấy thiếu nữ xa lạ bên cạnh Mạc Ly, bước chân đột ngột khựng , đôi mắt cặp kính lão trong nháy mắt trợn to, tài liệu trong tay suýt nữa tuột xuống.

 

“Cục, Cục trưởng? Vị là...” Vương lão nhanh ch.óng điều chỉnh biểu cảm, nhưng sự khiếp sợ và tò mò trong mắt căn bản che giấu .

 

Lão từng thấy bên cạnh Cục trưởng xuất hiện khác giới... thiết như !

 

Ngay cả Thẩm cố vấn cũng biểu hiện mật như , chăng là sự tôn kính tràn ngập. Lần cô gái mắt quanh khí tức thuần tịnh nhưng lờ mờ mang theo một cỗ uy áp khó tả, tuyệt đối thường!

 

Lão cẩn thận hai cái bọc nhỏ đầu cô bé, , lão đều nghi ngờ cô bé rốt cuộc .

 

Bước chân Mạc Ly dừng , chỉ nhạt nhẽo giới thiệu: “Tiểu Vương, vị là Huyền Mặc, bạn của , hôm nay dẫn cô đến cục tham quan.”

 

Bạn ? Trong lòng Vương lão càng thêm kinh nghi bất định, Cục trưởng của bọn họ còn bạn nữa ?

 

“Huyền, Huyền Mặc cô nương, xin chào xin chào! Chào mừng đến với Cửu Cục!” Vương lão vội vàng nở nụ chào hỏi.

 

Tiểu Hắc khẽ gật đầu, nở một nụ cứng nhắc nhưng chân thành: “Xin chào.”

 

“Tốt , Huyền Mặc cô nương thật sự là... khí chất phi phàm a!” Vương lão liên tục khen ngợi, ánh mắt quét qua quét giữa Mạc Ly và Tiểu Hắc, ngọn lửa hóng hớt trong lòng bùng cháy dữ dội.

 

Mạc Ly dường như chút mất kiên nhẫn với ánh mắt dò xét của Vương lão, nghiêng che khuất Tiểu Hắc một chút, với Vương lão: “Tiểu Vương, ông việc , dẫn cô xem xung quanh.”

 

“Tốt , Cục trưởng hai cứ tự nhiên, cứ tự nhiên!” Vương lão điều ôm tài liệu bước nhanh rời , nhưng , bước chân liền thoăn thoắt như bay, lão mau ch.óng chia sẻ cái tin đồn động trời với bọn Thạch Thiên!

 

Cục trưởng dẫn một cô gái xinh tên là Mặc Huyền đến cục! Không những đích thừa nhận là bạn ! Còn đích cùng tham quan!

 

Đây tuyệt đối là tin tức sốt dẻo nhất của Cửu Cục trong năm nay... , là từ khi thành lập cục đến nay!

 

Mạc Ly dẫn Tiểu Hắc đến văn phòng của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-map-nghich-tap-si-quan-lanh-lung-quy-goi-cau-ket-hon/chuong-272-thoi-gian-o-rieng.html.]

Văn phòng Cục trưởng rộng rãi cổ kính, ngoài cửa sổ sát đất khổng lồ thể thấy cảnh núi non đằng xa. Trong phòng bày đầy sách cổ và những đồ trang trí kỳ lạ, trong khí thoang thoảng mùi đàn hương và... một loại khí tức linh lực độc đáo thuộc về hồ ly mà Tiểu Hắc cảm thấy dễ chịu.

 

“Đây chính là nơi bình thường ngươi ở ?” Tiểu Hắc tò mò sờ sờ chỗ , chỗ , cầm lên một cái chặn giấy bằng đồng thau hình dáng kỳ lạ, “Cái là gì ? Hình như d.a.o động trận pháp cổ xưa.”

 

Trong mắt Mạc Ly lóe lên một tia kinh ngạc, Tiểu Hắc mặc dù trí nhớ trọn vẹn, nhưng bản năng cảm nhận đối với linh khí và trận pháp vẫn nhạy bén.

 

“Là một trận bàn tàn khuyết do tu sĩ tiền triều để , thu thập về nghiên cứu.” Mạc Ly giải thích, giọng điệu bất giác dịu dàng hơn một chút, “Cô hứng thú với trận pháp ?”

 

“Ừm, cũng bình thường.” Tiểu Hắc nghiêng đầu, cố gắng nhớ , “ nhớ ... chủ nhân hình như từng dạy một ... nhưng nhớ rõ nữa.” Cô bé chút ảo não đặt chặn giấy xuống.

 

“Không vội, từ từ thôi.” Mạc Ly bước đến bên cạnh cô bé, đầu ngón tay vạch hờ trong trung, một đường nét linh lực đơn giản hiện , “Cô xem, điểm nút của Tụ Linh Trận cơ bản ...”

 

Hắn bắt đầu kiên nhẫn giảng giải, giọng trong trẻo, mạch lạc rõ ràng.

 

Tiểu Hắc vô cùng nghiêm túc, đôi mắt màu ám kim chăm chú theo sát sự di chuyển của đầu ngón tay Mạc Ly, thỉnh thoảng còn đưa một câu hỏi non nớt nhưng chỉ thẳng chỗ hiểm.

 

Hai một dạy, một học, bầu khí hài hòa hòa hợp hiếm thấy. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ hắt , mạ lên cảnh tượng một lớp màu ấm áp.

 

Tuy nhiên, sự tĩnh lặng kéo dài bao lâu.

 

Việc học tập của Tiểu Hắc gián đoạn.

 

Không mạo xông , bọn họ còn cái gan đó, mà là trong hành lang ngoài cửa, rõ ràng thêm một tiếng bước chân “ ngang qua” và tiếng xì xào bàn tán nhỏ như muỗi kêu.

 

“Thật sự ở trong văn phòng Cục trưởng! tận mắt thấy!”

 

“Trông như thế nào? Thật sự là mắt màu ám kim ? Đồ trang trí tóc đó cũng chút...”

 

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Cục trưởng lợi hại nhạy bén thế nào quên ?!”

 

“...”

 

Lông mày Mạc Ly khẽ nhíu, tự nhiên nhận động tĩnh bên ngoài, nhưng phát tác, chỉ đưa tay phẩy một cái lên cửa văn phòng, một đạo kết giới cách âm lặng lẽ dâng lên, ngăn cách những tiếng ồn ào ở bên ngoài.

 

 

Loading...