Thập Niên 70: Cô Vợ Mập Nghịch Tập, Sĩ Quan Lạnh Lùng Quỳ Gối Cầu Kết Hôn - Chương 234: Tiểu Tứ Bảo ăn uống vui chơi

Cập nhật lúc: 2026-04-21 23:28:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhị Bảo từ lúc nào bò lên chiếc sô pha bên cạnh Mạc Ly, bàn tay nhỏ bé tò mò kéo kéo ống tay áo của Mạc Ly, “Chú hồ ly, chú phép thuật ? Giống như chị Tiểu Hắc cơ thể thể biến to biến nhỏ, còn thể biến đuôi nữa?”

 

Cậu nhóc vẫn còn nhớ lời đó, chú hồ ly là Cửu Vĩ Linh Hồ, chú hẳn là chín cái đuôi chứ nhỉ?

 

Mạc Ly cúi đầu đôi mắt to đen láy tràn đầy mong đợi của Nhị Bảo, vẻ mặt lạnh lùng bất giác dịu đôi chút.

 

Hắn trả lời, chỉ thấy khí phía lưng khẽ gợn sóng đến mức khó mà nhận , một chiếc đuôi cáo trắng muốt xù xì lặng lẽ thò nhẹ nhàng quấn lấy Nhị Bảo, ch.óp đuôi còn cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

 

“Oa!” Nhị Bảo kinh ngạc reo lên, đôi bàn tay nhỏ bé lập tức ôm lấy chiếc đuôi to ấm áp và mềm mại đó, “Có thật ! Mềm quá, thích quá! Chú hồ ly, chú lợi hại quá !”

 

Mấy bé khác thấy , cũng ùa vây quanh, ánh mắt khao khát Mạc Ly.

 

“Chú hồ ly, con cũng sờ!”

 

“Nhìn con ! Nhìn con !”

 

“Muốn đuôi! Muốn đuôi!”

 

Ngay cả Tiểu Hắc cũng dừng động tác ăn bánh ngọt, chớp chớp đôi mắt to màu vàng kim về phía , dường như cũng chút sán gần.

 

Mạc Ly ánh mắt nhiệt tình của bọn trẻ bao vây, cơ thể khẽ cứng đờ một chút. Hắn chút quen ấu tể loài nhào như , đặc biệt khu vực tàn phá nặng nề nhất là đuôi của .

 

những khuôn mặt ngây thơ tươi của các tiểu chủ nhân, chủ nhân đang mỉm , cuối cùng cũng thu đuôi , ngược còn để lộ thêm bốn cái đuôi nữa, cho mỗi bé một cái, nhẹ nhàng lướt qua từng bàn tay nhỏ bé đang vươn tới cuối cùng đặt lên tay các bé.

 

“Mạc Ly còn chín cái cơ!” Tiểu Hắc đột nhiên lên tiếng, mang theo chút đắc ý, “ từng thấy ! Chỉ là tại bây giờ biến thành tám cái .”

 

Tiểu Hắc gãi gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu Mạc Ly, “Lẽ nào cũng giống , tu vi thoái hóa ?”

 

Biểu cảm của Mạc Ly một khoảnh khắc khựng , đó mỉm đáp: “ , khi trọng thương thì tu vi thoái hóa .”

 

Nhìn Tiểu Hắc ngốc nghếch, nghĩ đến chủ nhân trải qua muôn vàn kiếp nạn, Mạc Ly một chút cũng cảm thấy việc đứt đuôi gì đau đớn, so với họ, chút đau đớn của thì tính là gì.

 

Bởi vì lời chen ngang của Tiểu Hắc, bầu khí bọn trẻ dịu lập tức chút lạnh lẽo. Trẻ con nhận , nhưng lớn đều thể , đây là trải qua vết thương chí mạng!

 

Còn đợi họ dùng ánh mắt cầu cứu Thẩm Thanh Lan, nghĩ cách dịu bầu khí, thì bọn trẻ một nữa phát động cuộc tấn công của trẻ thơ.

 

“Chín cái!” Tứ Bảo kinh ngạc há hốc miệng, bàn tay nhỏ bé khoa tay múa chân, “Vậy thể dệt thành một cái chăn lông thật to thật to ! Lúc ngủ mà ôm thì chắc chắn là siêu thích luôn á!”

 

Sự liên tưởng kỳ lạ khiến lớn đều nhịn . Cậu nhóc Tứ Bảo trong khoản ăn uống, săn lùng đồ lạ và hưởng thụ thì đúng là một tay cừ khôi, phái lười biếng hưởng lạc bẩm sinh.

 

Triệu Ngọc Trân vặn bưng một đĩa trái cây rửa sạch , thấy lời , đến khép miệng: “Ây dô Tứ Bảo của bà ơi, đuôi của chú hồ ly dùng để dệt chăn !”

 

Mạc Ly thấy phát ngôn của Tứ Bảo, biểu cảm một khoảnh khắc trống rỗng, dùng lông của để dệt chăn?! Quả hổ là con của chủ nhân, trí tưởng tượng đều mang theo sự to gan vượt xa thường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-map-nghich-tap-si-quan-lanh-lung-quy-goi-cau-ket-hon/chuong-234-tieu-tu-bao-an-uong-vui-choi.html.]

bộ dạng nghiêm túc của Tứ Bảo, khóe miệng vẫn khẽ giật giật một cái cực kỳ nhẹ, “Tiểu chủ nhân nếu thực sự thích, thể tặng vài cọng cho , nhưng nếu dệt chăn, thì xem bản lĩnh của chính .”

 

Tứ Bảo gãi gãi cái đầu nhỏ, khuôn mặt đáng yêu mềm mại là sự tò mò, “Vậy... chú hồ ly, con bản lĩnh lớn cỡ nào mới dệt chăn ạ~”

 

Những xung quanh đều sợ trẻ con lời vô tư chọc giận Mạc Ly, Thẩm Thanh Lan lười biếng tựa vai Cố Bắc Thần, vẻ mặt nhàn nhã Tứ Bảo. Trẻ con mục tiêu là chuyện mà, đặc biệt là nhóc béo Tứ Bảo .

 

Làm như Thẩm Thanh Lan tỏ vẻ, vô cùng mong đợi.

 

Khóe môi Mạc Ly mang theo ý , dịu dàng : “Trên cơ sở tinh thông các loại thuật pháp kỹ năng, ít nhất đến Luyện Hư kỳ mới nha.”

 

Đôi mắt to ngập nước của Tứ Bảo chớp chớp như bật đèn xi nhan kép, cuối cùng bẻ ngón tay đếm, “Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ, Luyện Hư kỳ... Bây giờ con mới Trúc Cơ kỳ...”

 

“... Oa! Chú hồ ly, chú lợi hại quá ...”

 

“Con... còn nhỏ, con cần chăn lông hồ ly gì chứ...”

 

“Haha...”

 

Tứ Bảo rén cực kỳ nhanh, bàn tay nhỏ bé xua lấy xua để, còn dùng nụ gượng gạo để che đậy sự bối rối của .

 

Tiếng xung quanh vang lên ngớt.

 

Cố Bắc Thần bất đắc dĩ ôm mặt, Tần Chinh trực tiếp đến mức dựa tường ôm bụng, bé Tứ Bảo đáng yêu quá mất!

 

Đại Bảo âm thầm tặng cho một cặp mắt trắng dã, từ lúc còn trong bụng thấy tên ngứa mắt ! Muốn đ.á.n.h đòn!

 

Mạc Ly: “...”

 

Hắn vạn vạn ngờ, Tứ Bảo thể rén trong vòng một nốt nhạc, đứa trẻ là do chủ nhân sinh ? Chủ nhân nhà gen như ư?

 

Sau đó hung hăng về phía Cố Bắc Thần, chắc chắn là ! Là kéo thấp gen ưu tú của chủ nhân!

 

Thẩm Thanh Lan cảm thấy huyết áp của lúc tăng vọt dữ dội. Cô mấy đứa con nhà khác biệt với thường, nhưng ngờ lòi một đứa bẩm sinh trơn tuột còn tự động rén như .

 

Cô đỡ trán, bất đắc dĩ âm thầm thở dài. Bé Tứ Bảo sinh bất phàm, hưởng thụ thứ nhất, rõ ràng cầm kịch bản nam chính thiên tuyển ngầu lòi bá cháy, ngờ tính cách lưu manh của dòng nghịch tập từ rễ cỏ.

 

Haiz...

 

Cũng tính cách của bé , chỉ là... điều khiến như cô để giáo d.ụ.c bé, mới thể kích phát tiềm năng lớp mỡ của bé đây?!

 

Khá là gấp.

 

Đang online chờ!

 

 

Loading...