Mọi bên cạnh đưa mắt , cơ thể đều ngặt nghẽo , miệng gắt gao che buông tay, chỉ Tiểu Hắc rõ nguyên do và năm đứa bé mở to đôi mắt trong veo quanh bốn phía.
Cố Chiến gượng:"Hahaha... Tốt! Lan Lan đúng! Là lão già sáo rỗng ! Chúng đóng cửa sống những ngày tháng thần tiên của , hơn bất cứ thứ gì! Không tổ chức nữa tổ chức nữa!"
"... Ông nội tu luyện cho , ông nội bế quan..."
Cố Trường An gật đầu:"Được, thì hai đứa, nhà ấm áp, thắng qua ngàn vạn hư lễ."
"... Bố... Bố bớt chút thời gian cũng gian bế quan ha..."
Lục Bội Văn cũng mím môi :"Vẫn là Lan Lan thông thấu, cả nhà chúng hòa thuận vui vẻ, mới là quan trọng nhất, thật ... cũng quá để bọn họ tới nhà mới của chúng ."
"Tối nay sẽ bế quan! Mẹ nhất định những kẻ đến bọn họ vượt mặt!"
Cố Chiến:"!!!" Còn kiểu nữa?!
Cố Trường An:"!!!!" Sao ông , vợ bây giờ lòng hiếu thắng mạnh như chứ!
Triệu Ngọc Trân thấy thông gia bọn họ đều thuyết phục , bà cho dù là ý kiến nữa, lúc cũng thêm gì, suy cho cùng bác bỏ ý kiến của thông gia là cô con gái cưng của bà.
Âm thầm tính toán thực lực của , mới đột phá đến Luyện Khí tầng ba, trong lòng lập tức đưa một quyết định, bà cũng bế quan, thể bọn họ bỏ !
Bà là, sự bế quan kiểu đuổi theo của mấy nhà họ Cố, những khác cũng khơi dậy lòng hiếu thắng nhỏ, nhiệt tình tu luyện nháy mắt cổ vũ lên.
Chuyện bế quan tu luyện cứ như chính thức định giờ phút , cả nhà cũng triệt để dập tắt ý niệm tổ chức tiệc rượu nữa, tâm ý mở cuộc sống tu tiên bán ẩn cư đỉnh núi thuộc về bọn họ.
Thẩm Thanh Lan đối với chuyện bọn họ tu luyện kiểu so bì cũng là nhận muộn màng, lúc cô phát hiện chuyện là sáng ngày hôm .
Hôm , sáng sớm.
Cố Bắc Thần từ sớm .
Thẩm Thanh Lan khi ngủ dậy cũng giống như thường ngày, vươn vai một cái liền phòng ăn ăn sáng.
Kết quả phòng khách, hoa viên, nhà bếp vốn dĩ nên náo nhiệt những nơi một bóng cũng , đừng bàn ăn bữa sáng nóng hổi, ngay cả bộ trong nhà đều im ắng.
Điều một chút cũng bình thường!
Thần thức Thẩm Thanh Lan nhanh ch.óng quét một vòng, phát hiện ngoại trừ cả chị dâu đang tu luyện trong tĩnh thất gác xép, những khác mà đều ở trong phòng.
"Chậc chậc, bây giờ đều ganh đua như ..."
Vừa định xem thử tình hình trong gian, liền thấy Tiểu Hắc dẫn năm đứa bé từ trong gian ,"Chủ nhân, chúng em đói ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-map-nghich-tap-si-quan-lanh-lung-quy-goi-cau-ket-hon/chuong-206-ca-nha-dien-cuong-ganh-dua-nhau.html.]
Thẩm Thanh Lan nhíu mày, cô vẫn là đầu tiên thấy thể tự từ trong gian của cô.
Còn đợi Thẩm Thanh Lan hỏi một câu, năm đứa bé liền ùa lên vây quanh,"Mẹ... Bảo Bảo đói ..."
Đương nhiên, các bé cũng để bản chịu thiệt, một bên kêu đói với , một bên đút kẹo đậu Bổ Khí Đan do Tần Chinh luyện chế cái miệng nhỏ.
Thẩm Thanh Lan đối mặt với một đám nhóc con gào đòi ăn, một trái tim đều sắp manh hóa , còn quản những thứ khác, tiến lên đối với các bé chính là một trận vuốt ve tràn đầy tình yêu thương.
"Được , các con đợi một lát , chuẩn sữa cho các con ngay đây."
Sắp xếp cho các bé chơi tấm t.h.ả.m mềm mại xong, liền nhanh ch.óng chuẩn đồ ăn cho các bé.
Linh nhũ bây giờ đối với các bé chính là món khai vị, ăn linh nhũ xong còn ăn cơm, răng miệng quá , nhưng khẩu vị tuyệt đối là đứa mạnh hơn đứa !
Thẩm Thanh Lan nhanh nhẹn lấy linh nhũ pha xong cho các nhóc con lót , đó trở trong bếp bắt đầu bữa sáng cho và bọn trẻ, nhân tiện cũng để một chút cho chị dâu bọn họ, cũng bọn họ khi nào mới thể xuống.
Vo gạo, thêm linh tuyền thủy, bật bếp, dùng cháo bát bảo nhiều loại ngũ cốc nấu lên .
Tâm niệm khẽ động, bí đỏ, khoai lang, trứng gà những thứ còn đang hô hấp linh khí trong gian bây giờ bộ xuất hiện bàn thao tác của Thẩm Thanh Lan.
Thẩm Thanh Lan đem những thứ đều hấp lên xong, liền bắt đầu xử lý nguyên liệu nấu ăn lát nữa ăn, cho dù là bữa sáng thì cũng phối hợp mặn nhạt ăn cho ngon.
Trong điều kiện cho phép, cô bao giờ bạc đãi bản cùng với các bé.
Cô động tác nhanh nhẹn gọt vỏ khoai tây thái sợi, động tác là như nước chảy mây trôi, đạm nhiên xử thế, Tiểu Hắc từ lúc nào tới bên cạnh cô, dáng vẻ Thẩm Thanh Lan nhặt rau nấu cơm, trong đôi mắt màu vàng sẫm ươn ướt, tràn đầy bi thương.
"Chủ nhân, cô bây giờ đều nấu cơm ?"
Thẩm Thanh Lan giương mắt cô một cái, lúc chuyện với cô, động tác thái sợi trong tay cũng dừng ," , chị chỉ món tráng miệng, chị nấu thức ăn cũng ngon đấy, lát nữa nếm thử xem ngon ."
"Tiểu Hắc, em nhớ cái gì ? Còn nữa, chị bọn họ là em đưa gian ?" Thẩm Thanh Lan giống như tán gẫu chuyện với Tiểu Hắc, thực chất là mang theo đáp án để hỏi vấn đề.
Bề ngoài cô biểu hiện là nhẹ nhõm, nhưng sóng to gió lớn dấy lên trong lòng nhỏ.
Đủ loại dấu hiệu của Tiểu Hắc cũng chứng minh tất cả, quá khứ của Tiểu Hắc nếu quan hệ sâu xa với cô, cô thể tùy ý gian của cô ? Có thể khiến cô sinh cảm giác tín nhiệm theo bản năng ?
Điều cô đang sợ hãi là bản từng , cái cô tràn đầy yếu tố xác định .
Tiểu Hắc gật gật đầu, mang theo vẻ mặt nghi hoặc lắc lắc đầu,"Lúc em từ gian thấy bọn họ đang trong phòng khách đợi chủ nhân tỉnh , bọn họ gian em liền thử xem, ngờ thật sự thể đưa bọn họ , một chút cũng khó, một cái liền ."
"Dạo gần đây trong đầu em sẽ lóe lên nhiều hình ảnh kỳ kỳ quái quái, quá nhanh , căn bản bắt , dáng vẻ chủ nhân cô thái rau, Tiểu Hắc đau lòng quá! Tiểu Hắc chủ nhân vất vả như , chủ nhân trong ký ức của em mặc đẽ... đá ngầm bên bờ biển ăn trái cây... em xuống biển tìm đồ ăn... một gã đàn ông đang nướng cá..."
Thẩm Thanh Lan nhướng mày, con d.a.o trong tay lập tức đặt xuống,"Một gã đàn ông?!!!"