Thập Niên 70: Cô Vợ Mập Nghịch Tập, Sĩ Quan Lạnh Lùng Quỳ Gối Cầu Kết Hôn - Chương 111: Trảm trần duyên
Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:15:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay, “kẻ ác” chắc !
Tần Chinh hề nghi ngờ việc nhà khi đối mặt với sự cám dỗ to lớn như , thể tâm vô bàng vụ.
Đặc biệt là những đàn ông trong nhà, bao gồm cả đứa cháu nhỏ Tần T.ử Mặc , ánh sáng nóng rực gần như sắp b.ắ.n từ trong mắt, sớm bán sự kích động trong nội tâm bọn họ .
Bản lúc há chẳng cũng như ? Suy bụng bụng , hiểu rõ hơn ai hết.
“Lúc chị dâu giao chiếc nhẫn trữ vật chứa đầy vật tư cho em, hề đưa bất kỳ yêu cầu nào.” Tần Chinh cầm chiếc nhẫn cổ phác , giọng điệu bình tĩnh, nhưng từng chữ rõ ràng, “Những điều em sắp đây, bộ đều là yêu cầu do cá nhân Tần Chinh em đưa .”
Cậu , lấy từng món đồ lát nữa thể dùng đến , bày lên mặt bàn.
Động tác nhanh chậm, nhưng mang theo một sự trịnh trọng thể nghi ngờ.
“Các vị đang đây, đầu óc đa đều nhạy bén hơn em.” Ánh mắt lướt qua bố Tần Vệ Quốc, cả Tần Nghị, hai Tần Phong, dừng một chút, khóe miệng nhếch lên một độ cong bất đắc dĩ, “Có một đạo lý, em nghĩ cần em bẻ vụn rõ ràng đến thế nhỉ?”
Ánh mắt rơi xuống cháu trai Tần T.ử Mặc đang hưng phấn đến mức khóe miệng sắp toét đến tận mang tai, bổ sung thêm: “Đương nhiên, bạn nhỏ Tần T.ử Mặc thể tạm thời cần tìm hiểu thêm một chút.”
Tần T.ử Mặc: “…” Chú út, câu cuối cùng thật cần thêm .
“Phụt —”
Bầu khí vốn dĩ nghiêm túc đến mức gần như ngưng trệ, một tiếng nhịn của Tần Phong phá vỡ.
Anh gãi gãi đầu, vội vàng nghiêm mặt : “Khụ, lão Tam, hiểu ý em, nhận ân huệ lớn bằng trời của , ngay cả chút tự giác cơ bản nhất cũng đợi nhắc nhở, chúng thành cái gì ? Em yên tâm, hai em đầu óc tỉnh táo lắm! Cái tiên , tu! Quy củ, giữ!”
Tần T.ử Mặc cũng ưỡn thẳng tấm lưng nhỏ, cố gắng vẻ mặt nghiêm túc: “Chú út, còn cháu nữa! Cháu tuy nhiều chuyện còn hiểu lắm, nhưng cháu đảm bảo, ngoài tuyệt đối lung tung! Học bản lĩnh cũng khoe khoang bừa bãi!”
Tần Nghị khoanh tay n.g.ự.c, ánh mắt trầm em trai, giọng điệu c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “Đứa trẻ bảy tuổi còn phần can đảm và đảm đương , cả như , còn lùi bước ? mà…” Lời của chuyển hướng, mang theo vài phần trịnh trọng, “Vợ của Bắc Thần, chúng tuy từng gặp mặt, nhưng nhận đại ân , nếu cơ hội, nhất định giới thiệu đàng hoàng cho chúng , ân tình , nhà họ Tần nhận.”
Tần Vệ Quốc chậm rãi gật đầu, giọng vang dội như chuông, giống như đang cổ vũ cho chính , cũng là cổ vũ cho cả nhà: “Là cái lý ! Cố Trường An cái lão già đó, mạng thật đấy, một đứa con trai bằng ba đứa nhà ! Tiên duyên đưa đến tận mắt , nắm lấy, bố với bản , càng với phần tạo hóa ! Tu! Bắt buộc tu!”
Ông cụ Tần vẫn luôn im lặng lắng , lúc mới chậm rãi vuốt cằm, trong ánh mắt lộ chút vui mừng: “Cũng coi như đều hồ đồ.”
Ngay đó, ánh mắt già nua nhưng sắc bén của ông chuyển hướng sang hai phụ nữ bàn, con dâu Chu Tuệ Như và cháu dâu Trần Cẩm, giọng điệu ôn hòa nhưng sức nặng mười phần: “Con dâu, cháu dâu, hai đứa thì ? Nghĩ thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-map-nghich-tap-si-quan-lanh-lung-quy-goi-cau-ket-hon/chuong-111-tram-tran-duyen.html.]
Lời chuyển hướng, ánh mắt của tất cả cũng theo đó mà tập trung qua.
Quyết định của đàn ông thường trực tiếp quả quyết, còn phụ nữ tâm tư tinh tế, khó tránh khỏi sẽ vướng bận bố em nhà đẻ nhiều hơn, đây là lẽ thường tình của con , nhưng cũng là vấn đề bắt buộc đối mặt và giải quyết ngay lúc .
Chu Tuệ Như vẫn luôn cúi đầu, ngón tay vô thức vặn vẹo vạt áo, lúc điểm danh, mới ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ, giọng mang theo sự chần chừ: “Bố… con… con sợ… chỉ là…” Bà thôi, ánh mắt theo bản năng liếc ngoài cửa sổ.
Tần Chinh hiểu sự băn khoăn của , tiếp lời, giọng bình tĩnh nhưng mang theo ranh giới rõ ràng: “Mẹ, con thể cho một ít đan d.ư.ợ.c điều dưỡng cơ thể, để trường sinh bất lão, nghịch thiên cải mệnh, đó là ngược với thiên đạo, con thể, cũng sẽ . con thể đảm bảo, để ông ngoại bà ngoại trong những năm tháng còn , cơ thể khỏe mạnh, bệnh tật, cho đến lúc thọ chung chính tẩm.”
Cậu sang chị dâu Trần Cẩm: “Chị dâu, đối với nhà đẻ chị, cũng giống như .”
Trần Cẩm , rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, trong mắt tràn đầy sự cảm kích: “Tiểu Chinh, như là vô cùng vô cùng ! Tâm ý , chị dâu ghi nhớ trong lòng.”
Màn phô diễn huyền kỳ chấn động , sớm khiến cô hiểu đây là bản lĩnh tầm thường, thể để bố bình an khỏe mạnh hết quãng đời còn , là phúc phận to lớn .
Nhìn nhà mắt cơ bản đạt sự nhất trí, trong lòng Tần Chinh cảm khái.
So với những quy tắc tàn khốc mà tìm hiểu ở Tu Chân Giới, cuộc họp gia đình mắt , quả thực thể gọi là ôn hòa .
“Thật , tình huống chúng đang đối mặt hiện tại, là loại ôn hòa nhất, tình lễ pháp nhất .” Cậu chậm rãi mở miệng, giọng mang theo một tia xa xăm của hồi ức, “Ở thế giới tu tiên thực sự, con đường tu tiên tàn khốc hơn nhiều, bài học nhập môn đầu tiên, thường chính là trảm trần duyên, cần tự tay cắt đứt sự ràng buộc với phàm tục, tâm vướng bận, mới thể xa. Giống như chúng đây, còn thể chiếu cố nhà, thậm chí tìm cách mưu cầu một phần bình an khỏe mạnh cho , là hiếm .”
Sắc mặt Chu Tuệ Như biến đổi, thấy ba chữ “trảm trần duyên”, liên tưởng đến việc con trai chỉ nhắc đến nhà họ Tần mà nhắc đến nhà họ Chu, chút bất bình và tủi trong lòng cuối cùng cũng đè nén nữa, giọng điệu cũng mang theo sự oán trách: “Họ là ông ngoại bà ngoại của con, là ruột của con! Sao nhà họ Tần đều thể mang theo, nhà họ Chu ?”
Đối mặt với ánh mắt mang theo sự oán hận và chỉ trích của , n.g.ự.c Tần Chinh giống như thứ gì đó chặn , ngọn lửa vẫn luôn đè nén , xen lẫn với sự tủi nên lời, từ từ bốc lên.
“Mẹ, con hiểu sự băn khoăn của , nhớ thương bố em của là lẽ thường tình của con , nhưng ông ngoại ruột bọn họ lẽ nào bạn bè mà chính bọn họ quan tâm ? Sự ích kỷ của con một khi mở miệng, thì sẽ nhiều hơn, cái gì cũng nắm lấy.” Giọng Tần Chinh bất giác cao lên một chút, mang theo một sự bình tĩnh gần như đau lòng:
“ tài nguyên là hạn! Quan trọng nhất nhất là, tất cả những thứ , của con! Là chị dâu nể tình nghĩa của Bắc Thần và con, ban tặng cho nhà họ Tần chúng !”
Cậu càng , ngọn lửa trong lòng càng vượng, giọng điệu cũng càng thêm sắc nhọn: “Bỗng dưng nhận cơ duyên mà ngay cả bậc đế vương nhân gian cũng mơ mới thấy , chúng cầu ngày đêm cảm ân đái đức, ít nhất cũng nên hiểu đạo lý mang trọng bảo trong , cẩn trọng lời hành động chứ? Mẹ còn đòi hỏi nhiều hơn… Mẹ, cảm thấy như thích hợp ? Như xứng đáng với thiện ý chút bảo lưu của chị dâu dành cho nhà chúng ?”
Cậu từng cho rằng việc nhớ thương nhà đẻ là trọng tình trọng nghĩa, nhưng giờ phút chỉ cảm thấy là phân biệt thị phi.
Trái tim vốn dĩ đang nóng rực vì trù tính tương lai cho nhà , trong nháy mắt lạnh một nửa. Cậu vạn vạn ngờ tới, đầu tiên khiến cảm thấy thất vọng và khó xử, chính là ruột của .
Trong thư phòng tĩnh lặng, kim rơi cũng thể thấy.