Thập Niên 70: Cô Vợ Mập Nghịch Tập, Sĩ Quan Lạnh Lùng Quỳ Gối Cầu Kết Hôn - Chương 109: Giống như một kẻ nghèo bỗng chốc phất lên, lại giống như một con cá muối lật mình

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:15:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Chinh cầm cuốn 《Tu Chân Đại Toàn —— Nhân Quả Nghiệp Lực》 lên, ánh mắt rơi bốn chữ lớn “Nhân Quả Nghiệp Lực”, thần sắc trở nên dị thường nghiêm túc.

 

Những ngày , nghiên cứu mấy cuốn sách và những cuốn sách liên quan đến tu tiên một cách nghiêm túc từng .

 

Càng tìm hiểu sâu, sự cảm kích và kính trọng đối với Thẩm Thanh Lan trong lòng càng sâu sắc, đồng thời, cũng càng nhận thức sức nặng trĩu trịt đằng phần tiên duyên , cũng như trách nhiệm mà bản đang gánh vác.

 

Tu tiên, tuyệt đối đơn giản như đời vẫn tưởng tượng là tiêu d.a.o tự tại trường sinh bất lão.

 

Những gian nan hiểm trở, thử thách tâm tính trong đó, thậm chí là nhân quả nghiệp lực liên lụy giữa với , trong sách đều trình bày rõ ràng rành mạch.

 

một ly, thể vạn kiếp bất phục, tâm tính kiên định, cho dù linh căn thiên phú đến mấy cũng uổng công.

 

Chị dâu thể đem cơ duyên bực , chút giấu giếm mà trao cho nhà , phần tín nhiệm và thiện ý , nặng tựa ngàn cân.

 

Tần Chinh thể vì em mà hai mạng sườn cắm đao, thể vì nước vì dân mà sinh t.ử, nhưng tuyệt đối cho phép bất cứ ai, bao gồm cả ruột thịt của , khinh mạn thậm chí là phụ lòng tâm ý của chị dâu.

 

“Bắt buộc để bọn họ hiểu rõ.” Tần Chinh thấp giọng tự ngữ, ngón tay vô thức gõ xuống mặt bàn, “Tu tiên là mời khách ăn cơm, là nhận lợi ích là vạn sự đại cát, đây là một con đường ngược ý trời vượt chông gai, một khi bước lên, thì còn khả năng đầu nữa.”

 

Cậu nhớ tới ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định của chị dâu, nhớ tới sự bảo vệ của Cố Bắc Thần dành cho bao năm qua, nhớ tới những bóng dáng nhỏ bé thuần khiết vô tà chứa đựng khả năng vô hạn của năm em bé.

 

Tần Chinh đến bên cửa sổ, màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, ánh mắt dần trở nên sắc bén và kiên định.

 

Cuộc họp gia đình, thế tại tất hành.

 

Hơn nữa, bắt buộc do chủ đạo, bắt buộc bày hết tất cả những quan hệ lợi hại, những lựa chọn gian nan ngoài sáng.

 

Cậu để bố chị dâu hiểu rõ, bọn họ sắp sửa đối mặt với cái gì, tiếp nhận phần cơ duyên nghĩa là gánh vác cái gì, từ bỏ thể sẽ bỏ lỡ cái gì.

 

Cậu thấy phản ứng chân thực nhất của bọn họ, thấy suy nghĩ thẳng thắn nhất của bọn họ.

 

Thiện ý của chị dâu, dung thứ sự khinh nhờn, sự trân quý của tiên duyên, dung thứ sự phung phí.

 

Nếu chỉ thấy lợi ích mà tu tiên thể mang , gánh chịu sự mài giũa, rủi ro và trách nhiệm trong đó, thậm chí sinh lòng tham, vọng niệm, mưu đồ trục lợi cá nhân, hoặc đối xử khinh suất…

 

Vậy thì dẫn đường là đây, đành một kẻ ác .

 

Đại nghĩa diệt ?

 

Nếu thật sự đến bước đó, vì để thiện ý của chị dâu vấy bẩn, vì liên lụy đến nhà họ Cố thậm chí là gây nhân quả nghiệp lực lớn hơn, Tần Chinh lẽ thật sự .

 

Ý niệm khiến lòng chùng xuống, nhưng ngay đó sự quyết tuyệt sâu sắc hơn thế.

 

Có một nguyên tắc, cao hơn cả tình m.á.u mủ.

 

Ánh mắt Tần Chinh một nữa rơi xuống bức ảnh trừu tượng của bọn trẻ, ánh mắt dịu , thấp giọng : “Bố nuôi giải quyết thỏa chuyện trong nhà , thì mới thể yên tâm thăm các con, chăm sóc các con chứ.”

 

Tần Chinh , cuộc họp sẽ đổi quỹ đạo vận mệnh của bộ nhà họ Tần, mà , chuẩn sẵn sàng để đón nhận khả năng, cho dù là sự tiếp nhận trong vui mừng, là sự lựa chọn gian nan, thậm chí là… sự tuyệt giao đối mặt nhất.

 

phụ hậu nghị của chị dâu, hôm nay bắt buộc kẻ !

 

Cậu bắt buộc đảm bảo, phần tiên duyên từ trời rơi xuống , khi bén rễ nảy mầm ở nhà họ Tần, thứ nở bắt buộc là đóa hoa thanh tịnh kiên cường, chứ là bụi gai rước họa !

 

Tần Chinh bất đắc dĩ ôm trán: “Ây dô, mau ch.óng giải quyết xong chuyện trong nhà, còn về thành phố An trông trẻ cho chị dâu nữa, bọn trẻ từ lúc sinh do một tay chăm bẵm, mấy ngày nay gặp, cũng bọn trẻ nhớ bố nuôi .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-co-vo-map-nghich-tap-si-quan-lanh-lung-quy-goi-cau-ket-hon/chuong-109-giong-nhu-mot-ke-ngheo-bong-choc-phat-len-lai-giong-nhu-mot-con-ca-muoi-lat-minh.html.]

“Mấy ngày nay trong lòng cứ thấy bứt rứt yên, ăn cũng ngon, ngủ cũng yên, nhớ c.h.ế.t !”

 

Sau khi Tần Chinh quyết định cho ông cụ Tần , sự kêu gọi của đầu, nhanh, cả nhà tụ tập đông đủ tại thư phòng của ông cụ Tần với tốc độ nhanh nhất, thiếu một ai.

 

Ông nội Tần Thụ Vinh, bố Tần Vệ Quốc, Chu Tuệ Như, cả Tần Nghị, chị dâu Trần Cẩm, cháu trai lớn Tần T.ử Mặc, hai Tần Phong, tất cả đều tìm một chỗ xuống, chờ ông cụ huấn thoại.

 

Ông cụ Tần hất cằm về phía Tần Chinh, hiệu Tần Chinh thể bắt đầu .

 

Tần Chinh chậm rãi dậy, đến chỗ trống bàn , lúc mặt chút dáng vẻ ốm yếu nào, chỉ cảm giác hưng phấn sắp về thành phố An trông trẻ.

 

Cậu hắng giọng: “Khụ khụ, một chuyện lớn em thông báo cho , lật bài ngửa đây, giả vờ nữa, thật … em là tu tiên!”

 

Sợ lời đủ sức thuyết phục, cùng lúc Tần Chinh lên tiếng, hai tay đều ngưng tụ hai quả cầu lửa lớn nhỏ, tăng thêm nhiều ánh sáng cho thư phòng.

 

“Chỗ em một ít tài nguyên tu tiên, nếu …”

 

“Choang!”

 

“Loảng xoảng!”

 

“Ây da —”

 

Những lời phía của Tần Chinh, bọn họ đều rõ lắm, từng một quả thực dám tin mắt , là rơi tách , thì là ngã lăn khỏi ghế.

 

Chỉ ông cụ Tần vẫn bình tĩnh vị trí độc quyền của , ung dung thong thả thưởng , tiện thể chiêm ngưỡng dáng vẻ thiếu kiến thức của nhà.

 

Hừ, so với ông, còn kém xa lắm!

 

Vẫn là Tần Nghị lấy tinh thần đầu tiên từ trong sự khiếp sợ, tìm bộ não mới bỏ nhà của , liếc ông nội đang ung dung tự tại: “Ông nội, chuyện , ông cũng ạ?”

 

Anh nghi ngờ tính chân thực của chuyện , một là tin tưởng em trai, hai là, sự thật bày mắt cũng thể giả .

 

Ông cụ Tần dang hai tay , ha hả tựa lưng chiếc ghế thoải mái của : “Ừ, ông .”

 

Ông chỉ , mà ông sớm bắt đầu điều dưỡng cơ thể .

 

Tần Vệ Quốc lập tức cảm giác con trai út và cha già đồng thời đ.â.m lưng: “Bố… hai …”

 

Ông cụ Tần trừng mắt: “Hét cái gì mà hét, tai điếc, rõ lắm!”

 

Tần T.ử Mặc bảy tuổi hai quả cầu lửa đang hừng hực cháy , mang vẻ mặt hưng phấn chạy về phía chú út nhà : “Oa~ Chú út chú lợi hại quá, cháu thể sờ thử ?”

 

Tần Chinh thấy , vội vàng thu ngọn lửa trong tay , quên thưởng cho thằng bé một cái b.úng trán: “Trẻ con trẻ đứa nghịch lửa cái gì! Cẩn thận tối đái dầm đấy!”

 

Tần T.ử Mặc ôm đầu: “Mới , cháu sớm đái dầm nữa !”

 

“Mau về ngay ngắn , thấy lửa là lao tới, thằng nhóc cháu sở thích gì hả!”

 

Tần Chinh nhét cháu trai về chỗ cũ, đối mặt với ánh mắt mờ mịt, nghi hoặc, kinh ngạc của cả nhà, tiếp tục : “Vì một chuyện mà em nhận tiên duyên từ chị dâu em, cũng chính là vợ của Bắc Thần. Chuyện cụ thể cần , chỉ cần Thẩm Thanh Lan đối xử với em vô cùng vô cùng , sẵn sàng vì một em, mà cho tất cả nhà họ Tần một cơ hội tu tiên.”

 

Lúc nhắc đến chuyện , mặt Tần Chinh giấu sự đắc ý, biểu cảm còn đặc biệt gợi đòn.

 

Giống như một kẻ nghèo bỗng chốc phất lên, giống như một con cá muối lật .

 

 

Loading...