Thập Niên 70: Chớp Nhoáng Cưới Sĩ Quan, Tôi Dựa Vào Nghe Lén Tâm Tư Hóng Hớt Mà Sống Qua Ngày - Chương 63: Sự thiên vị

Cập nhật lúc: 2026-01-13 17:13:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy Hứa Giai Giai bên ngoài đang bàn tán về họ.

 

Lúc họ đang dạo bên ngoài.

 

Ăn cơm xong, Thẩm Việt Bạch dẫn mấy loanh quanh khắp nơi.

 

Chỉ cho họ là hợp tác xã cung tiêu, là cửa hàng thực phẩm.

 

Mấy Hứa Giai Giai đều ghi nhớ trong lòng.

 

Thấy trời sắp tối, Thẩm Việt Bạch : “Về thôi.”

 

Cả nhóm một lúc lâu mới về đến nhà.

 

Hứa Giai Giai cảm giác hai chân còn là của nữa, cô liệt ghế sô pha, hai tay đ.ấ.m bóp chân, uể oải mở miệng: “Mệt quá.”

 

Liêu Mai cô: “Cậu mang tiếng là lớn lên ở nông thôn mà còn bằng tớ là dân thành phố.

 

Sau hỏi , cũng đừng nhà quê nữa, cứ thẳng là thành phố .”

 

Bà cụ Hứa cũng theo: “Nó , lớn thế , hôm nay là mệt nhất đấy.”

 

Hứa Kiến Quốc lời đùa của họ, ông nghiêm túc : “Con gái con đứa việc gì mệt thế? Bố là đàn ông con trai, chẳng lẽ còn nuôi nổi hai đứa con?”

 

Bà cụ Hứa liếc ông một cái: “Chúng đang đùa, hiểu ?”

 

Hứa Kiến Quốc ngượng ngùng sờ mũi, lầm bầm một câu: “Mọi báo , con !”

 

Hôm nay ai cũng mệt.

 

Tắm rửa xong.

 

Ngã xuống giường là ngủ ngay.

 

Hứa Giai Giai ngủ phòng ngủ chính với Thẩm Việt Bạch, Liêu Mai ngủ chung giường với bà cụ Hứa, Hứa Kiến Quốc một một giường.

 

Sáng sớm hôm .

 

Trời tờ mờ sáng.

 

Tiếng chuông của đơn vị vang lên trong trung.

 

Thẩm Việt Bạch tỉnh dậy đúng giờ.

 

Anh rón rén xuống giường rửa mặt xong xuôi liền thao trường.

 

Mọi thấy đến, từng một trêu chọc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chop-nhoang-cuoi-si-quan-toi-dua-vao-nghe-len-tam-tu-hong-hot-ma-song-qua-ngay/chuong-63-su-thien-vi.html.]

 

“Phó doanh trưởng Thẩm, tối qua đại chiến mấy trăm hiệp thế?”

 

Thẩm Việt Bạch đá một cước qua: “Mẹ kiếp, năng kiểu gì đấy, tập luyện t.ử tế ?”

 

Người thích chuyện mặn, thấy nhận câu trả lời , tiếp tục : “Phó doanh trưởng Thẩm, ăn một cước của , nên cho ?”

 

Thẩm Việt Bạch đá thêm một cước: “Cút xéo!”

 

Người thấy vành tai Thẩm Việt Bạch ửng đỏ, trong nháy mắt nghĩ đến điều gì, chỉ Thẩm Việt Bạch, vẻ mặt thể tin nổi: “Anh, sẽ vẫn là trai tân đấy chứ?”

 

Thẩm Việt Bạch thẹn quá hóa giận đ.ấ.m cho một quyền: “Đi tập luyện, bớt ở đây khác.”

 

Người tránh nắm đ.ấ.m của Thẩm Việt Bạch, ngông cuồng: “Ha ha ha, đoán trúng .”

 

Thẩm Việt Bạch lười để ý đến , một ánh mắt cũng cho, bỏ thẳng.

 

Người đuổi theo: “Có hả?”

 

Thẩm Việt Bạch giả điếc, tiếp tục về phía .

 

Người còn tiếp tục truy hỏi, thấy lãnh đạo đến, lập tức khôi phục vẻ mặt nghiêm túc.

 

...

 

Bên .

 

Mấy Hứa Giai Giai dậy rửa mặt xong, cùng đến nhà ăn.

 

Cô dì múc thức ăn ở nhà ăn gặp mấy Hứa Giai Giai bao giờ, thuận miệng hỏi một câu: “Các cô là nhà của ai thế?”

 

Hứa Giai Giai trả lời: “Cháu là vợ của Thẩm Việt Bạch, đến tùy quân ạ.”

 

Cô dì múc thức ăn bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa cháu chính là vợ Phó doanh trưởng Thẩm , xinh thật đấy, hôm qua tan về, mấy thím khác vợ Phó doanh trưởng Thẩm thế nào, còn nghĩ nếu gặp một thì quá, ngờ gặp nhanh thế .

 

Cô bé, cháu ăn gì mà lớn thế, xinh thế ?”

 

Cô dì múc thức ăn là mê cái .

 

Thấy Hứa Giai Giai xinh xắn, miệng ngọt.

 

Múc cho cô nhiều hơn ít.

 

Hứa Giai Giai cũng thấy ngại: “Chị ơi, đủ đủ ạ.”

 

Cô dì múc thức ăn cho thêm một muôi thịt: “Không đủ, đủ, cháu gầy quá, ăn nhiều thịt chút mới béo lên .”

 

 

Loading...