Trước cô chỉ lừa dối mà thôi, mười năm, thật sự là thời gian ngắn!
Vậy thì cô sẽ ngại báo đáp ân tình trong mộng từng chút một, thể trút hết những ân oán mười năm qua ngoài.
Có điều, Kha Mỹ Ngu dừng bước, cô nên đối mặt với Tần Nguyên Cửu như thế nào đây?
Cô !
Nguồn: Hina Monkeyd
Không đúng, cô lập tức phủ nhận định nghĩa .
Lòng ơn của đối với đại lão lớn hơn tình yêu nhiều, chỉ báo ân trong mơ mà thôi!
Mà Tần Nguyên Cửu chính là trùm phản diện, một tảng băng lớn, nếu thể dễ dàng động tâm, thì thể độc cả đời chứ?
Suy nghĩ nhiều quá, Kha Mỹ Ngu bận cả hai tay, chỉ thể lắc đầu, thuận theo tự nhiên, thuận theo tự nhiên!
Thay vì suy nghĩ về những câu hỏi đáp án, cô nên vẽ thêm mấy tấm bùa thì hơn.
"Ê, bọ bổ củi, nhà bái thần ?"
Tần Nguyên Cửu đẩy cửa , dựa khung cửa nhạo, mặt mày vẫn lạnh lùng như cũ.
Kha Mỹ Ngu bĩu môi: "Đồ quỷ ngu ngốc."
Cái bàn trong phòng Tần Nguyên Cửu thiếu một chân, mặt bàn cũng mấp mô. Đồ đạc trong nhà ít, đều là đồ dùng cần thiết, căn phòng nhỏ như vẻ khá trống trải.
Đặt thức ăn lên bàn, trong mắt Kha Mỹ Ngu chỉ đồ ăn: "Anh phúc thật đấy, đây là đầu tiên nấu ăn!"
"Cô ăn ." Tần Nguyên Cửu nhướng mày xuống, nhét đũa trong tay cô.
Lời đ.á.n.h trúng ý của Kha Mỹ Ngu, nhưng cô vẫn bĩu môi, giả vờ bất đắc dĩ : "Hứ, sợ hạ độc chắc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-99.html.]
tốc độ hạ đũa của cô nhanh như gió...
Quả nhiên là công thức thất bại đời cứu vớt , Kha Mỹ Ngu ngon lành ăn cơm tự nấu: "Đồng chí Tần, tương lai phúc lắm nha, cơm nấu mà xem, khi còn ngon hơn cả đầu bếp hợp tác xã tiếp thị cung ứng chứ?"
Nói cô cũng quên đặt đũa xuống.
Tần Nguyên Cửu ậm ừ: "Cho nhiều dầu là ngon."
Kha Mỹ Ngu lườm một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Suy nghĩ cổ hủ!"
Mình đến từ mạt thế, nơi cũng cách biệt nơi cô sống mấy trăm năm, suy đàn ông mặt cô cũng là xưa ?
Hai như trẻ con nhào tới cướp đồ ăn, ăn no , Kha Mỹ Ngu bưng bát bánh pudding đặt mặt , ngờ cầm lên Tần Nguyên Cửu mặt đổi sắc kéo về.
"Đây là cơm cô hứa cho ." Anh nhấn mạnh: "Những thứ khác cô đều ăn một nửa, cho nên vẫn no, cái bánh ngọt trứng gà để lót ."
Kha Mỹ ngu sững sờ, yếu ớt hỏi: " thật sự ăn nhiều như ?"
"Cô ăn bao nhiêu cô còn ?" Anh nhíu mày hỏi, cầm thìa múc một miếng pudding lớn nhét miệng.
Vị sữa êm dịu ngọt ngào, trơn mềm, kết hợp với nho khô và các loại hạt phong phú hương vị, giảm bớt vị ngọt khiến ăn chán!
Ở loại niên đại , thực sự là một món ngon hiếm .
Kha Mỹ Ngu dị năng trong , cho dù cô dùng nhiều, nhưng ngũ quan linh mẫn, cơ thể nhanh nhẹn vẫn luôn tiêu hao năng lượng từng giây.
Vì , cô thường xuyên cần nhiều thức ăn để bổ sung thể lực mất.
Vất vả lắm mới ăn thoải mái, cô cứ chuyên tâm ăn, thật sự để ý ăn bao nhiêu.
Kha Mỹ Ngu mới cảm thấy áy náy một phút, ngẩng đầu lên định mặt dày ăn ké thì bát bánh pudding trống ...