", mới đầu là con che chở con bé tám, đẩy cháu bảy một chút."
"Con đẩy nhẹ một cái nó ngã xuống, chẳng ai ngờ đằng đầu nó một hòn đá sắc nhọn !"
"Cha chỉ mãi về chuyện , nhưng ai thèm nhớ đến chuyện con bé tám nhà con nó đẩy ngã xuống sông ."
"Chẳng lẽ cháu bảy một cái mạng, bé tám nhà con ?"
"Nếu chúng mày thật sự để con cái trong lòng, sẽ đồng ý điều kiện của nhà họ Vu ?" Ông cụ giận phát điên, ngờ cả nhà thằng hai cố chấp ngang ngược đến , giống như tất cả đều mắc nợ bọn họ bằng.
"Nếu đồng ý thì ?"
Vợ chú hai che miệng : "Không ai trong nhà họ Kha thật sự bảo vệ con bé."
"Nếu bọn con đồng ý gửi tất cả sính lễ, thì sẽ tìm những khác, như thanh danh của con bé tám sẽ mất hết!"
Kha Mỹ Ngu chậm rãi vịn tay ngoài, nhẹ : "Bây giờ thì lòng nha, mặt cả thôn, nhà họ Vu đưa tiền sính lễ, còn sẽ mang tứ đại kiện đến, đổi ý nữa ."
"Nếu , chúng thể buộc tội bọn họ là lưu manh, xem ai sợ ai!"
Nguồn: Hina Monkeyd
"Hừ, mặc dù cũng thèm khát gì cái nhà họ Vu , nhưng Vu Kính Nguyên mấy tính kế cướp từ tay , hơn nữa đầu còn thương nặng, chừng thể thỉnh thoảng ngất xỉu nữa, căn bản thể khoẻ như ."
"Một trăm chín mươi chín đồng, để cho em họ mười chín đồng mua đồ, còn thì coi như chi phí dinh dưỡng của ."
"Tứ đại kiện và hơn một trăm đồng tiền để cho năm trai của dùng cưới vợ, xem như tiền lương ba năm mất của ."
"Từ nay về chúng xem như xảy chuyện gì, thế nào?"
Bà cụ liên tục gật đầu: "Bà thấy nên xử lý như , cho cùng cũng là cháu tám hưởng lợi nhiều nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-8.html.]
"Có một chồng lái xe hàng, bao nhiêu tiền chẳng ?"
Người nhà chú hai sửng sốt một chút, đó lập tức tức giận thôi.
Vợ chú hai lắc đầu, tức giận : "Này cháu bảy, là cháu vấn đề gì ?"
"Con gái nông thôn nhà ai mà va chạm một tí?"
"Sao cháu cứ mở miệng là đòi tất cả đồ sính lễ như !"
"Cháu nghĩ đến cuộc sống của em họ cháu khi đến nhà họ Vu ?"
"Hơn nữa, dựa cái gì?"
Đột nhiên Kha Ân Thục kéo , thẳng Kha Mỹ Ngu: "Chị họ, nếu như chị thì tất cả những đồ sính lễ em đều cần, cho chị hết."
"Như thì việc sẽ qua thật chứ, nhắc nữa?"
"Đương nhiên, con của chị tương đối thực dụng, sẽ lãng phí lời đối với những vấn đề thể giải quyết bằng tiền!" Kha Mỹ Ngu , gật đầu đáp .
" mà từ nay về chị với em ai đường nấy, phép để ý đến chị và nhà chị nữa!"
So với việc hận nguyên chủ, chắc cô vẫn nhà sống yên hơn nhỉ?
Huống chi vận may của vẫn luôn .
"Được, miệng bằng chứng, chúng hãy giấy bằng chứng." Dù Kha Ân Thục cũng trọng sinh một , sẵn sàng bỏ tiền để mua sự an tâm.