Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:57:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một câu khiến bốn nghẹn họng, ngay cả Huệ Khả Mạn cũng nhịn lạnh mặt: "Vị đồng chí , chúng chỉ kém đồng chí phía một bước, cơm ăn?"

Đầu bếp thò đầu khỏi cửa sổ, gõ chiếc thìa lớn xuống: "Không thấy qua giờ cơm , bây giờ mì Dương Xuân là , ăn thì ăn thì nhịn!"

Những xung quanh cũng thuyết phục: "Đồng chí, tiệm cơm quốc doanh gì thì ăn nấy , nếu lát nữa cũng hết mì đấy."

Về phần phân biệt đối xử, quen là .

Bốn bọn họ hận thể bỏ , chỉ thể xuống gọi một bát mì Dương Xuân cho bản .

Mì Dương Xuân chẳng qua chỉ là một nồi lẩu với hành lá, bên còn một quả trứng rán xa xỉ, một giọt dầu mè, ngoài còn gì khác.

Trước đây, mì Dương Xuân cũng là một thứ xa xỉ, là một trong những mục tiêu ăn cơm của nhóm thanh niên trí thức, nhưng bây giờ đối mặt với một bàn đầy thịt thức ăn, lập tức lộ vẻ nhạt nhẽo, khác gì uống nước lã, còn lãng phí phiếu thực phẩm và tiền bạc của bọn họ!

Bánh bao nhỏ và Kha Mỹ Ngu ăn chăm chỉ, Tần Nguyên Cửu ăn chậm, nhưng quá chậm.

Kết quả chiến đấu của ba họ thật xuất sắc, ăn hết sạch sáu món ăn, một nồi canh và một nồi cơm, còn một miếng!

Người ngoài còn tưởng Tần Nguyên Cửu ăn nhiều, nhưng thực tế Kha Mỹ Ngu và cân sức ngang tài.

Anh liếc Kha Mỹ Ngu.

Cuối cùng cũng thỏa mãn về thể chất và tinh thần, Kha Mỹ Ngu cảm thấy chột , lập tức trừng mắt .

Tần Nguyên Cửu dậy, rút tiền phiếu thanh toán.

Người phục vụ trực tiếp mỉm đưa giá nội bộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-71.html.]

Ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, đám thanh niên trí thức bàn hợp tác xã tiếp thị cung ứng.

Bọn họ đều là con nhà thành phố, đến thị trấn để nhận đồ đạc, tiền phiếu gửi tới, nhịn tự thưởng cho một ít đồ dùng hàng ngày.

Tần Nguyên Cửu nhíu mày về phía Kha Mỹ Ngu.

"Anh cái gì đấy?" Kha Mỹ Ngu lúc chút hổ, thấp giọng gầm gừ: "Anh đang hối hận? Anh cảm thấy ăn quá nhiều, nuôi nổi ?"

Tần Nguyên Cửu khẽ thở dài: "Hối hận cũng muộn, giấy chứng nhận cũng lấy , coi như nuôi một con lợn hồng nhỏ trong nhà, cố gắng việc kiếm tiền nuôi gia đình thôi."

Kha Mỹ Ngu thể tin chỉ mũi : "Anh bao giờ thấy một con lợn nhỏ màu hồng dễ thương và xinh như ?"

Bánh bao nhỏ liên tục xen khoe khoang: "Chị, một loại lợn Hà Lan bé tí màu hồng, chỉ nhà giàu mới nuôi thú cưng, đắt lắm đấy!"

"Được, , chị là con lợn nhỏ đó đúng ?" Kha Mỹ Ngu gật đầu: "Vậy em hãy hầu hạ cho !"

Tần Nguyên Cửu lên xe đạp, một nhỏ một lớn nhao nhao chỗ của .

Anh đầu đến hợp tác xã cung ứng tiếp thị, xuống xe, khi một lớn một nhỏ cửa hàng, mới thấp giọng khụ một tiếng, lạnh nhạt : "Có thể mua một chút bánh ngọt kẹo mừng, mua cho cô một cái đồng hồ đeo tay, một đài radio, xe đạp thì , tivi cao cấp quá, đổi thành tiền sính lễ . Cô cần máy may ?"

Nguồn: Hina Monkeyd

Kha Mỹ Ngu ngạc nhiên sang , cẩn thận đ.á.n.h giá.

Không những đày đều nghèo khó ?

Sao thể mặt đổi sắc lấy nhiều lễ hỏi như ?

 

 

Loading...