Kha Mỹ Ngu chớp mắt, tràn đầy mong đợi hỏi.
Bên cạnh cô còn một cái bánh bao đang tò mò.
"Khụ khụ." Nhân viên phục vụ ho khan hai tiếng, giọng điệu bén nhọn dịu nhiều, sợ quấy rầy : "Không đồng chí ăn gì?"
"Muốn ăn cái gì thì cái đó ?" Kha Mỹ Ngu ngạc nhiên hỏi.
"Sao thể? Tiệm cơm quốc doanh cái gì thì cung cấp cái đó, hơn nữa lượng còn hạn, tiền vé cũng chắc mua ." Một bên trong đầu thấy vị khách xinh , nhịn nhiệt tình nhỏ giọng phổ cập kiến thức.
Nguồn: Hina Monkeyd
"Nói cái gì đó?" Nhân viên phục vụ vui, trừng mắt lườm một cái: "Đây là em gái , kêu đầu bếp nấu thêm chút đồ ăn thì ?"
Sau đó cô đầu nhẹ nhàng hỏi: "Em gái, em ăn cái gì? Ở chỗ bọn chị hết."
Thế là Tần Nguyên Cửu dừng xe , đối đáp vài câu với thanh niên trí thức trong thôn đến đây.
Kha Mỹ Ngu và bánh bao nhỏ như học sinh tiểu học tìm chỗ , xuống gọi món.
"Hừ." Nhìn thấy đám theo Tần Nguyên Cửu, Kha Mỹ Ngu vui, hừ một phát đầu .
"Đồng chí Tần, ... cùng với đồng chí Kha ? Có vẻ như đồng chí Kha hoan nghênh chúng ." Có bốn cùng , một trong đó là Đường Ngải Du, chặn Kha Mỹ Ngu ngày hôm qua.
Cô làn da trắng, đôi lông mày nhỏ nhắn, hai mắt nhỏ, mặc một chiếc áo khoác màu be và quần ống màu đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-68.html.]
Đôi lông mày lá liễu khẽ cau , dễ thương.
Người dân thôn Lạc Phượng đều tương đối chất phác và đoàn kết, cho dù bên ngoài nhiều xáo trộn thì bọn họ vẫn sống cuộc sống nghèo khó ở đây như cũ, kể cả những sống trong chuồng bò, ngoại trừ chênh lệch điều kiện sống, việc vất vả bẩn thỉu thì cũng kì thị quá đáng.
Thỉnh thoảng Đường Ngải Du vẫn đến thị trấn với những nữ thanh niên trí thức.
Bên cạnh cô còn hai nữ thanh niên trí thức, một là Minh Quyên, mặt đen dài, tóc ngắn, quê ở tỉnh Sơn Tây, còn là Huệ Khả Mạn, mặt tròn, buộc tóc đuôi ngựa thấp, Thượng Hải.
Phía là Tưởng Nhất Phong, cả đến từ khu Phòng Lý của kinh đô, đeo kính và mặc một bộ áo Tôn Trung Sơn màu xám sắt.
Một câu của Đường Ngải Du kéo theo ba còn .
Bọn họ chút bứt rứt lúng túng đấy, dù Kha Mỹ Ngu cũng tiếng tiếng ở bên ngoài.
Ai cũng cô một bà nội cực kỳ bao che khuyết điểm, cưng chiều cho cô ngang ngược, ông nội là hồng quân cũ, chú họ là trưởng thôn, bác cả là đại đội trưởng, bác ba là nhân viên ghi điểm, đanh đá, cha lười biếng và năm trai lấc ca lấc cấc.
Có thể , chỉ cần cô ngứa mắt ai, động tay một cái là sức đ.á.n.h trả, huống chi bọn họ còn là thanh niên trí thức thôn dân âm thầm bài xích.
Cho dù thành phố kiêu ngạo đến , thì vài năm sống ở nông thôn, các góc cạnh cũng mài mòn hết.
Không thanh niên trí thức nào cũng đầy mực nước, đầy toan tính.
" đấy." Kha Mỹ Ngu thoải mái thừa nhận: " chào đón cô, đối với một bệnh uống canh cá hại khác rơi xuống nước, nhưng vô ơn với ân nhân gián tiếp cứu , thật sự thích nổi."