Sau đó cô vui vẻ nhảy ngoài, thoải mái khoác một cánh tay lên móc quần áo Tần Nguyên Cửu, nở nụ rạng rỡ, hoạt bát, chững chạc, đàng hoàng.
Tần Nguyên Cửu giãn mặt, khóe miệng nhếch lên, mặc dù nhẹ, nhưng cũng thể thấy hề miễn cưỡng với cuộc hôn nhân như bề ngoài.
Bánh bao nhỏ bên cạnh đợi nổi nữa, quần áo tới lui tấm gương cao từ trần đến sàn nhà. Thấy Kha Mỹ Ngu chụp xong hai tấm, vội vàng mở miệng: "Chị mau quần áo , nhớ chỉnh sửa một tí, tóc nữa nha!"
Kha Mỹ Ngu hiệu OK với bé nhanh ch.óng quần áo, cô chia tóc mái của thành ba phần, tết nửa tóc phía bên trái và bên thành ba b.í.m tóc nhỏ, xõa phần tóc còn qua vai, cứng nhắc quyến rũ dịu dàng, đường cũng quá nổi bật.
Lần nào bánh bao nhỏ cũng cổ động khen ngợi thôi.
Hai bọn họ tạo dáng cổ điển soái khí.
Ông chủ chụp ảnh nhịn bàn bạc với bọn họ: "Đồng chí, hai thể chụp thêm mấy bức ảnh, treo ở trong cửa hàng của chúng ? thể chụp ảnh miễn phí cho , quần áo cũng tùy thích?"
Kha Mỹ Ngu còn kịp chuyện, Tần Nguyên Cửu lạnh lùng từ chối, đồng thời lấy bốn bức ảnh và tiền thuê năm bộ quần áo: "Thật xin ông chủ, chúng cuộc sống riêng tư của quấy rầy, phiền ông in mỗi ảnh hai tấm."
Ông chủ tiếc nuối lắc đầu, cầm lấy tiền, sang quầy với bọn họ: "Một tuần tới lấy."
Ra khỏi quán chụp ảnh, Tần Nguyên Cửu lấy xe đạp chở hai đến cục công an.
Mới nửa đường, Kha Mỹ Ngu thấy kẹo hồ lô cắm đầy khay gỗ lối hợp tác xã tiếp thị cung ứng, nhịn giật giật quần áo của Tần Nguyên Cửu: "Đồng chí Tần, dừng , mua kẹo hồ lô!"
Kẹo hồ lô, khi còn bé cô từng ăn qua, bởi vì ngon nên món ăn vặt chua ngọt cũng chiếm nhiều bộ nhớ trong não cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-65.html.]
ai bảo cô đến từ mạt thế, đột ngột từ một cô con gái nhà giàu trở thành một cô gái miền núi ngu ngốc, thấy cái gì cũng chứ!
"Chú Tần, cháu cũng ăn." Bánh bao nhỏ hổ nhỏ giọng theo.
Tần Nguyên Cửu phanh xe, chân dài khẽ chống xuống.
Kha Mỹ Ngu nhảy khỏi ghế xe: "Đồng chí Tần, ăn ? Chắc là đàn ông thích đồ ngọt, chỉ mua cho hai chúng thôi nhé."
Cô tự nhủ lập tức mua kẹo hồ lô.
Mua hai xiên kẹo hồ lô, cho bánh bao nhỏ một xiên, cô cầm một xiên nhảy lên ghế xe.
Đàn ông cô từng gặp đa phần đều thích đồ ngọt, chắc một đại lão là hảo ngọt!
Tần Nguyên Cửu lườm cô một cái: "Cầm cho chắc , để cọ thì cô xác định!"
Kha Mỹ Ngu nhăn nhó lưng : "Anh đạp xe định là , cầm cái ở tay, đụng mà lo! Một đàn ông trưởng thành mà khó tính như , ngu ngốc..."
Nửa câu là cô nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng từng câu từng chữ đều lọt hết tai Tần Nguyên Cửu.
Cô gái nhỏ hồn nhiên phàn nàn, khiến như bao bọc trong một vị ngọt ngào béo ngậy.
Anh cụp mí mắt xuống che đậy cảm xúc sợ hãi, nhưng dùng sức chân, đạp xa một quãng dài.
Nguồn: Hina Monkeyd