Hóa một gì cũng thể trở thành trùm phản diện.
Có điều chắc chắn nhiệm vụ nguy hiểm, Tần Nguyên Cửu chỉ tỷ lệ thành công cao nhất, chứ chắc sẽ thành công, mà nếu thành công cũng thể kèm theo hy sinh lớn.
Kha Mỹ Ngu đến từ mạt thế, nếu chọn giữa và hai trăm , cô sẽ do dự mà chọn bản . Không ai quyền bắt cô từ bỏ cuộc sống của !
Không ai tổ chức bỏ rơi, khi trọng dụng cũng thể ơn.
Hiện thực, lý tưởng và kinh nghiệm luôn thể đan dệt các kết quả khác .
"Cảm ơn đồng chí Tần." Kha Mỹ Ngu cẩn thận cất tờ giấy , tiếp tục đưa tay: "Đồng chí Tần, cứu chị em chúng , trong nhà thứ gì , nên đưa cho nếm thử."
"Anh cũng lấy báo đáp ơn nghĩa nhỉ?"
Tần Nguyên Cửu lạnh lùng cô.
Kha Mỹ Ngu mảy may sợ hãi, cô đưa cằm lên nhẹ: " như hoa, nếu đồng chí Tần trúng, chúng cũng là thể!"
Tần Nguyên Cửu trực tiếp lấy đĩa đóng sầm cửa .
"Chị, chú Tần hung dữ quá." Bánh bao run rẩy nhỏ giọng .
"Chú Tần của em." Kha Mỹ Ngu mà hạ giọng : "Chú tỏ lạnh lùng thôi, chứ trái tim ấm áp lắm."
giá trị hận thù trong đầu giảm chút nào, cô thầm nghĩ, nếu giá trị hận thù đầy , chắc vị đồng chí Tần sẽ cho cô thêm một ít nữa mất!
Trời dần tối, Kha Mỹ Ngu định đưa bánh bao nhỏ đến thị trấn để gọi điện thoại ngày mai.
Sau khi ăn xong, bánh bao nhỏ lấy bánh kẹo cho đám trẻ con nhà họ Kha, theo bọn chúng cầm đèn bí ngô bắt dế, hoặc đồng tìm một ít đậu giác, khoai tây, cà tím, khoai lang... Sau đó tìm nơi vắng vẻ, dùng đá xây một lò sưởi nhỏ, bắt đầu nướng ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-55.html.]
"Anh Hải, ăn ngon ?"
Nguồn: Hina Monkeyd
Chỉ là rau quả rắc muối mà thôi, đây là món ăn yêu thích của bọn trẻ con nông thôn.
Bánh bao nhỏ liên tục gật đầu: "Vừa ngon vui, trẻ con bọn ở trong đại viện chỉ chơi b.ắ.n bi, b.ắ.n s.ú.n.g, hoặc bắt nạt con gái thôi."
"Người lớn cho nghịch lửa, nghịch lửa ban đêm ngủ sẽ đái dầm!"
Mọi ha ha: "Ngày nào bọn em cũng chơi, đái dầm ? Cha các chỉ hù doạ các thôi!"
" mà hương vị của mấy thứ rau quả cũng bình thường, món ngon nhất kể đến chuột đồng! Có điều dễ bắt."
Nói đến đây, bọn chúng bắt đầu hồi tưởng mùi vị của chuột đồng ngon như thế nào.
Kha Mỹ Ngu cũng dựa ký ức của nguyên chủ.
Ở nông thôn, điều kiện của mỗi nhà lắm, một năm ăn thịt mấy nên thỏ, chuột, rắn ngoài đồng trở thành nguồn thức ăn quan trọng để nông dân nuôi con, tiếp đãi khách.
Cô năm trai " thích việc", tự nhiên thường xuyên ăn chuột đồng.
Chỉ là mỗi một hai con, còn dính răng nguyên chủ, huống chi bây giờ sức ăn của cô lớn đến như !
Chuột đồng béo mềm, thơm ngon đến nỗi nóng lòng nuốt cả xương.
"Chúng bắt chuột đồng ?" Kha Mỹ Ngu đột ngột dậy, hào hứng .
"Được, , dì Ngu, dì ruộng , lẽ lũ chuột đồng sẽ chui thẳng chân dì đấy." Bọn trẻ đều bà cụ tẩy não, tin tưởng vận may của cô mà hề nghi ngờ.