Kha Mỹ Ngu tìm một cái rổ, đặt đĩa đó, nắm tay bé đến chuồng bò.
Rõ ràng bé từng sống ở nông thôn, tò mò với tất cả thứ, ngay cả hoa cỏ nhỏ ven đường cũng thể cho bé kinh ngạc kêu lên.
"Chị bao giờ gặp hiểu ít như em." Kha Mỹ Ngu ha ha.
Lư Việt Hải hừ một tiếng: "Chị, chị đừng em, đợi khi nào cha em tìm tới, em sẽ dẫn chị đến đại viện nhà em chơi. Đảm bảo chị mới là hiểu ít hơn em!"
"Được , chị đợi đó nha." Kha Mỹ Ngu nghĩ, đại viện là nơi phát sinh các câu chuyện của nhân vật chính trong tiểu thuyết, thế nào cô cũng xem trò vui một .
Không bao lâu bọn họ đến chuồng bò.
Một cô gái xinh mặc áo sơ mi trắng, quần dài màu vàng quân đội, thắt hai b.í.m tóc đang bưng sọt cho bò ăn cỏ, thấy hai tới, lạnh lùng : "Đồng chí Kha, đây nơi cô nên đến, nếu khác thấy sẽ bàn tán ."
"Cái gì ?" Kha Mỹ Ngu nhíu mày hỏi: "Đồng chí Đường, lúc cô bệnh, mấy nam đồng chí câu cá sông, thôn dân gì ?"
"Sao đến để cảm ơn đồng chí Tần, khác bàn tán ?"
Đường Ngải Du mím c.h.ặ.t môi: "Đồng chí Kha, cô hung hăng như ?"
"Không cần chắc cô cũng , đồng chí Tần căn bản gặp cô, xin cô thận trọng một chút, đừng dùng cái mác ân nhân cứu mạng đến phiền ?"
" chấp nhận lời của đồng chí Đường, ai là hung hăng ?" Kha Mỹ Ngu lộ tám cái răng trắng: "Nam vợ nữ chồng, giữa thanh thiên bạch nhật, ai cũng quyền mưu cầu hạnh phúc! Chẳng lẽ con đường là cô mở ? Đồng chí Đường, cô xen chuyện của khác thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-53.html.]
"... ... đồng chí Tần rơi xuống nước bắt cá cho , nếu cũng cô bám lấy."
Đường Ngải Du càng càng cảm thấy đúng: "Đương nhiên giữ cửa cho , xem như trả nợ ."
Kha Mỹ Ngu gật đầu, tiến lên một bước, thấy Đường Ngải Du nhịn giang hai tay chặn đường, thế là lùi một bước tiến lên: "Ầy, đúng là cô ngăn , nên trả hết ân tình . Đây là thứ hai tới cửa, cô quyền chặn đường nhỉ?"
"Hay là cô suy nghĩ lấy trả ơn cứu mạng, thế thì ai dám xen chuyện của cô nữa?"
"Cô..." Đường Ngải Du thẹn hổ.
Ông của cô là chủ nhiệm của một bệnh viện quân đội nào đó ở kinh đô, kẻ hãm hại nên chuyển xuống đây.
Cô từng thấy phụ nữ nào, đặc biệt là một cô gái trẻ như , vô lễ như Kha Mỹ Ngu!
Dù Đường Ngải Du cũng là một cô gái chồng, khác đoán trúng tim đen, còn mặt mũi nào ở , dậm chân một cái chạy về phòng.
"Chậc chậc." Kha Mỹ Ngu đến mức ngạc nhiên: "Bánh bao, chị cái gì mà cô cãi một lời bỏ chạy ? Sức chiến đấu của cô quá kém?"
"Tên của em bánh bao! Tên của em là Lưu Việt Hải!" Bánh bao nhỏ hiểu, chỉ tức giận .
Kha Mỹ Ngu nhéo đôi má phồng lên của bé, đó chọc chọc cái miệng đang chu lên: "Không thì gọi là màn thầu, màn thầu nhăn nhó. Hay là nắp chai nước tương? Cóc nhỏ?"
Nguồn: Hina Monkeyd