"Mẹ cháu sinh cháu khi đến tỉnh Quảng thăm cha, thế nên tên của cháu là Lư Việt Hải!"
"Lần ..." Nói đến đây, bé cẩn thận từng li từng tí liếc mắt Kha Mỹ Ngu, đó chột cúi đầu tiếp: "Lần cha cháu công tác việc, cháu lén lút leo lên xe."
"Bạn nhỏ Lư Việt Hải." Nữ công an tiếp tục nhẹ giọng dẫn dắt: "Cháu còn nhớ cha cháu tên gì, nghề gì, nhà ở ?"
"Cháu lên xe lúc nào, xe tên gì, ở xe bao lâu?"
Lư Việt Hải sững , nhíu mày suy nghĩ một lúc: "Cha cháu tên là Lu Chan Sinh, quản lý nhiều chú quân nhân, cháu họ Tran, tiêm cho những đứa trẻ lời!"
"Nhà cháu ở Duyen Châu..."
(Nói ngọng rõ chữ, tác giả phiên âm tiếng Trung nên để dấu)
"Cháu cũng lên lúc nào, cháu ngủ quên một giấc thấy xe dừng thì xuống."
Trong từng mảnh vỡ ký ức rời rạc của đứa trẻ, cho một kết luận.
Thằng nhóc nghịch ngợm chui xe cha công tác, lúc ngang qua Tiền Trang, xe dừng , chắc là xe xuống bổ sung thức ăn và nước nóng.
Mà Lư Việt Hải cũng ngơ ngác xuống xe, bọn buôn bám theo, dẫn đến những chuyện phía .
Biết đứa bé ăn gì, bà cụ Kha vội lấy ít đồ ăn vặt , mượn cốc pha thêm một cốc sữa bột.
Sau khi rửa tay, bé mỉm với bà cụ và Kha Mỹ Ngu, còn sợ hãi, bắt đầu ngấu nghiến ăn đồ ăn vặt.
Các đồng chí công an họp bàn cách giải quyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-47.html.]
Không mạng lưới thông tin quốc, tất cả việc thu thập chứng cứ và điều tra đều thực hiện thủ công!
Việc tiếp cận thông tin một cách thụ động và đơn lẻ cũng hạn chế khả năng xử lý vụ việc của họ, chẳng hạn như họ thể hiểu đứa trẻ giọng địa phương gì, nên sẽ coi đó điểm .
Đứa trẻ còn nhỏ, rõ ràng, nhớ nhiều điều quan trọng càng tăng thêm độ khó của vụ án.
"Duyen Châu, Duyen là chữ gì, ở ..."
"Tên của cha bé là chữ gì..."
Nguồn: Hina Monkeyd
"Có khá nhiều sĩ quan tên giống ."
"Mỗi ngày đều nhiều xe chạy qua Tiền Trang, quan trọng nhất là cha của đứa trẻ nó đang ở trong xe!"
Kha Mỹ Ngu vểnh tai lên , nhấc tay : "Đồng chí Công an, đứa trẻ năng rõ ràng, hơn nữa giọng điệu lạ, chút lẫn lộn giữa giọng tỉnh Quảng và tỉnh Liêu."
"Hạ Hoa chúng nhiều quân khu, mỗi quân khu ít quân nhân."
" nghĩ tiên chúng thể tập trung các quân khu ở tỉnh Quảng, tỉnh Liêu và các khu vực lân cận, hỏi xem gần đây nhà ai mất con ..."
Các đồng chí công an dừng , kinh ngạc sang: "Đồng chí, đồng chí thể thêm chút ý kiến ."
Kha Mỹ Ngu trấn an bé, đó qua nhỏ giọng : "Theo , trong quân khu đều truyền hình, gia đình quân nhân mất con là chuyện lớn, hơn nữa thấy nhóc thông minh hiểu chuyện, dáng vẻ dễ thương ăn mặc điều kiện."
"Cho thấy điều kiện gia đình bé , thể suy rằng cha bé ít nhất cấp bậc chính quy từ cấp tiểu đoàn trở lên. Cậu bé còn nhỏ, cha chắc cũng già."
"Tuổi còn trẻ ở cấp tiểu đoàn, chắc chắn cha của đứa bé là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của quân đội, nên đài truyền hình quân đội sẽ sẵn sàng dành nửa phút thông báo tìm ?"